Mộ Ba ông ở nghĩa trang Tứ Bang. Khu đất bị giải tỏa, ông dời vào khu đất trống trong nghĩa địa này, bên cạnh những ngôi mộ vô chủ. Mỗi năm vài ba lần, ông vào viếng mộ cha. Bảy ngôi mộ hoang cũng được ông dọn dẹp sạch cỏ, vun nấm lại. Trâu bò thường vào đây ăn cỏ, san bằng mộ, chỉ còn tấm bia.
Bốn mươi năm sau, ngôi chùa bên cạnh được phép mở rộng khuôn viên. Những ngôi mộ quanh đó, thân nhân ai muốn dời đi, nhà chùa sẽ hổ trợ. Bao nhiêu thì ông không biết, chưa lần nào mấy sư trong chùa gặp được ông để thỏa thuân. Ông không muốn dời mộ cha mình đi nơi khác. Được vào trong khuôn viên chùa là phước rồi.
Người dân chung quanh chùa nói rằng, những phần đất mộ dời đi, có thể bán lại cho người khác với giá ba trăm triệu. Chuyện này, ông chỉ nghe, không rõ ràng lắm. Những ngôi mộ cũ trong chùa, khang trang, sạch sẽ. Ba ngôi mộ người thân cuả ông nằm góc sân, giữa bãi cỏ um tùm. Mỗi năm hai lần, ông thuê người dọn dẹp. Nhưng những ngôi mộ hoang thì khác. Cỏ lên che lấp kín mít, khó nhìn thấy. Người trong chùa, không biết ai, phát cỏ, cố tình vứt nhánh cây, cỏ lên mộ. Hình như họ muốn hủy hoại dần những ngôi mộ hoang đó.
Chạnh nghĩ, nếu các vị sư trong chùa có tâm, mỗi năm, họ dành một buổi dọn dẹp đám cỏ hoang cho những ngôi mộ vắng chủ. Thắp nén nhang, giúp cho những vong hồn không ai thăm viếng đó đỡ tủi thân, an vui trong những ngày Tết. Nhưng những vị sư vai u, thịt bắp, vẫn thơ ơ. Họ vui vẻ, đón tiếp những tín đồ đi những chiếc ô tô sang trọng, đậu trong sân chùa. Với bảy ngôi mộ hoang, họ coi như bảy cái gai trong mắt họ.
Tháng trước, sắp đến ngày giỗ cha, ông thuê người vào chăm sóc mộ. Thập thò ngoài cổng chùa, ông ngại gặp mấy vị sư. Xong, ông vào thắp nhang cho người thân. Nhìn mấy ngôi mộ hoang, chạnh lòng.
Chùa luôn rộng mở, nhưng lòng từ bi của các vị sư ở đâu? Sư ngày trước và sư bây giờ, khác nhau quá. ■