T rời tháng năm ngọn gió quái tạt về thành phố, phố ở giờ ngọ bắt đầu buồn ngủ, mấy hàng cây dọc dòng sông uốn mình bất đắc dĩ, không vui như mọi khi, những cành nhánh rũ xuống buông lơi. Mấy phu xe bên đường vắng khách, đánh trần hứng gió chướng, ngẩng cổ, ngáp dài như khát nước. Sáng sớm lót dạ dĩa xôi mụ Đợi ở chợ Mới mà nay đã hơi lưng. Lỡ xoa bụng, nằm thu người trên ghế xe máy, chân trên, chân dưới, lấy mũ vải màu cứt ngựa đắp lên mặt ru ngủ. Chừng nửa tiếng Lỡ dậy, nhổ phạch miếng nước bọt, con ruồi đen còn đeo ở vành miệng, Lỡ đưa tay khoát ruồi bay xa. Lỡ lắt đầu vói miệng -Ê! mấy giờ rồi Tư. Chẳng nghe vọng lại. -Coi như dơ mõ chồn, cả ngày không một mống. Lỡ nhủ thầm. Ngồi trên ghế xe, ngơ ngáo nhìn trời. -Đi không? Khách hỏi. -Dạ đi chơ. Lỡ nói. Chạy cuốc này xong là trực chỉ về nhà xem chừng mụ vợ đã uống thuốc chưa. -Anh tên chi? -Dạ…dz..z. ạ Lỡ. Lỡ nói. -Bữa ni chạy mấy cuốc? Khách nói. -Dạ mô có. Chỉ có O thôi đó.Lỡ nói. Chiếc xe máy hiệu Honda đời 1999 còn tốt nước sơn. -Chưa hết nợ, tháng tới là làm chủ xe. Lỡ nói. Không lâu thì tới điểm của khách. -Anh lấy nhiêu? Khách nói. -Mấy cũng được, tùy O. Lỡ nói. Khách đi một đoạn xa mà Lỡ còn trông theo. E rằng khách có chút sắc? Lỡ lên xe phóng nhanh.
Dựng xe Lỡ chẳng hỏi thăm vợ, đi thẳng xuống bếp vò gạo, đưa mắt xuống rạch; mấy cọng rau muống đong đưa với sóng nước. Hắn lội xuống nước thò tay mò, chẳng hiểu mò gì. Gương mặt Lỡ không bao giờ thấy vui. Lỡ có nhiều vấn đề trong người. Vợ nằm liệt giường, thuốc giả nhiều hơn thuốc thiệt, khó cứu chửa. Đứa con gái độc nhất theo trai lâu lâu về thăm nhà, với thùng mì gói trên tay. Vợ chồng Lỡ hết mong đợi. Nỗi khổ khác; cái tên Lỡ cũng chẳng phải mẹ cha đặt để đáp ứng với đời. Hắn tự đặt tên mình cho phù hợp thế gian. Từ đó cho tới nay, đời chỉ biết Lỡ là Lỡ xe ôm. Tên cúng cơm Dụ chôn sâu dưới lòng đất từ ngày xuôi Nam. Chỉ có Nguyệt biết tục danh đó. Bản mặt không vui có nhiều lẽ; tưởng vô Nam làm ăn nên, vô hang cọp mới thấy cọp. Lỡ chán cuộc đời với bao nổi trần ai, gian khổ. Cuối cùng; chọn nghề chạy xe ôm hợp khả năng hơn những nghề khác.
-Anh Dụ cho tôi miếng nước. Nguyệt nói. Vợ chồng sống với nhau hơn ba mượi năm cứ Dụ với Nguyệt như tình nhân. -Tôi đã nói bà đừng gọi cái tên ấy nữa. Tôi đổi nghệ danh cho thích nghi hoàn cảnh, không ai gọi tôi là Dụ cả. Lỡ hằn học vợ. Lỡ bưng chém cơm, kẹp miếng rau mà lòng không mấy vui. Từ khi bỏ làng Rột xuôi Nam kiếm ăn, một mình một ngựa, tứ cố vô thân, bước đầu may nhờ bạn ‘đồng môn’ thương cảnh nghèo đứng ra giúp đở. Bán miếng đất hương hỏa ngoài Huế ông cha để lại, phần chạy giấy tờ ‘đầu tiên’, phần chia cho mấy thằng em. Sau cùng vợ chồng mua một khoảnh trong hẻm chợ Âm Hồn làm nơi trú ngụ, sanh nhai. Hồi chưa bệnh vợ Lỡ bán hột vịt lộn. Lỡ làm đủ nghề vẫn không đủ sống; nuôi con Tranh từ Trung vô Nam, nay nó đã ngoài hai lăm theo trai đi suốt ngày đêm, vợ chồng Lỡ chẳng hiểu thị hành nghề gì. -Khốn nạn! Lỡ tự chưởi mình. Sống giữa cái thời bon chen, loạn xà ngầu; đùng Nguyệt đổ bệnh nan y. Con Tranh có bầu (lấy chồng đâu có cho vợ chồng Lỡ miếng trầu, miếng rượu) đem về cho Lỡ cục nợ. Được cái Lỡ chịu đựng giỏi và kiên tâm nuôi mộng lớn từ nhỏ cho tới già, nhưng; sao trời không chiếu sáng. Giờ đây Lỡ ngoài sáu mươi, buồn cảnh nhà, cảnh đời, không bao lâu thì Nguyệt ra đi. Lỡ trở nên độc thân vui tính.
Nay lại gặp khách cũ cách đây hơn cả năm. -Anh còn nhớ tôi không? Tôi Xoa đây.Trả cuốc xe trăm ngàn để thuốc men cho vợ anh. Anh từ chối nhiều, ít nhớ không? Xoa nói. Lần này Xoa mới hay vợ Lỡ qua đời. Cảm kích; họ kết thân cái tình bất ngờ đó. Chồng Xoa chết tai nạn xe, để lại thằng con trai lên mười. Xoa chạy ‘mánh’. Tưởng đổi mới hoá ra còn cũ hơn xưa. Lỡ ôm cái búa, ứa nước mắt.. ■
