MỘT THOÁNG THÀNH VAR -
NGÀY BUDAPEST
M
ùa
hè năm ngoái, nhân dịp dì ruột sang thăm, cả gia đình
mình quyết tâm đi Budapest một lần để thăm thủ đô
của Hungary – nơi được mệnh danh là “Paris phương
Đông” hay là “hòn ngọc của sông Danube”. Một
phần vì mình rất tò mò muốn khám phá thêm phía bên
đông Âu (trước đó mình mới chỉ thăm Ba Lan và Sec),
một phần vì mình khao khát một lần được tận mắt
nhìn thấy dòng sông Danube trong tác phẩm nổi tiếng “Dòng
Danube xanh” của nhạc sĩ người Áo Johahn Strauß mà từ
lâu mình đã thuộc phần đặt lời Việt của nhạc sĩ
Phạm Duy và hay nghe đi nghe lại bài hát này qua giọng hát
Thái Thanh: “Một dòng xanh xanh, một dòng tràn mông mênh,
một dòng nồng ý biếc, một dòng sầu mấy kiếp, một
dòng trời xao xuyến,…Những cô em tươi môi, ngồi giặt
yếm yên vui, thả ý thắm theo người chở gió về xuôi…”.
Nghĩ là làm, mình tìm qua mạng, đặt thuê một căn hộ
cho 4 ngày 3 đêm với giá phải chăng từ một người tên
là Luca với cam kết rằng sẽ có một người tên là
Gabriel sẽ đón nhà mình ở nhà ga chính theo giờ đã hẹn.
Người Hungary có vẻ rất biết khai thác du lịch. Trang
web cho thuê phòng, thuê nhà của họ rất chuyên nghiệp,
không yêu cầu phải trả tiền trước qua thẻ đồng thời
phản hồi rất tốt và nhanh chóng qua email.
Chuyến đi chưa bắt đầu thì đã mang tính phiêu lưu. Sau vài ngày chơi ở thành Viên, nhà mình đi ra xe buýt để sang Budapest thì bị hụt chuyến. Hụt chuyến xe buýt đồng nghĩa với việc sẽ bị lệch giờ hẹn đã trao đổi với Luca, đồng thời gây bối rối chưa biết phải xử lí thế nào. Cuối cùng, vì từ Viên sang Budapest khá gần nên nhà mình quyết định ra nhà ga chính của Viên, mua vé tàu đi trực tiếp sang Budapest. Trước khi mua vé, mình gọi điện cho Luca để kể về sự cố, người này thông cảm và bảo tầm nửa tiếng đồng hồ trước khi đến nơi thì gọi lại cho họ để họ sắp xếp cho người ra đón. Ngồi trên tàu, Hoàng Long hay quấy phá khiến mình phát ngại với mọi ngừơi xung quanh, nhưng rồi mọi chuyện cũng ổn. Sắp đến nơi, mình lại gọi lại cho Luca. Anh ta bảo rằng bây giờ nhà mình sẽ phải từ nhà ga chính, đi xuống tàu điện ngầm rồi đón tàu về trạm Nyugati, sau đó leo lên, đi theo hướng đường X, qua mấy ngã tư Y thì sẽ có một bạn gái tên là Gabriel đợi sẵn trước cửa số nhà Z. Hic, mình nghe mà choáng hết cả đầu vì vốn ko định hướng giỏi về đường, bèn bảo Luca vui lòng nhắn tin lại, rồi mình đưa cho anh Trà dò bản đồ. Lay hoay mãi, cuối cùng đến tối cả nhà mình cũng đã lò mặt lên được khỏi ga điện ngầm Nyugati.
Kể
một chút về tàu điện ngầm ở Budapest. Đây là hệ
thống tàu điện ngầm cổ nhì thế giới (sau tàu điện
ngầm của Anh) được xây dựng sớm từ thế kỉ 19.
Budapest thực sự có hệ thống tàu điện ngầm hết sức
hoành tráng, tiện lợi, đồ sộ, sâu hun hút rất là ấn
tượng. Bên dưới đường hầm được trang trí khá đẹp.
Tàu cũ, khổ rộng, lọt lòng tầm hai mét. Vì cổ như thế
nên tàu trông cũng có vẻ cũ kĩ, mà ấn tượng nhất là
mấy cái cửa, nó cứ đóng sầm sập hệt như cái máy
chém khiến cho bé Hoàng Quân nhà mình hết hồn (và tất
nhiên mẹ nó thì cũng vậy). Về sau, nhờ một cô Việt
kiều người quen mà mình biết thêm Ga Deak Ference là ga
trung chuyển, từ ga trung chuyển này có thể tìm tàu đi
toả ra khắp nơi. Bên dưới các khu tàu điện ngầm đều
có máy bán vé tự động với rất nhiều thứ tiếng,
tiếng Anh, tiếng Đức, tiếng Hung…nên rất thuận tiện
cho khách hàng mua vé. Nó cũng có các dạng vé nhóm, vé
ngày (1 ngày, 3 ngày, tuần), một số loại vé ưu tiên gần
giống kiểu bên Đức nên dò một lát, nhà mình quyết
định mua dạng vé cho cả nhóm theo ngày. Khác với bên
Đức chỉ lâu lâu mới có người soát vé xác suất trên
tàu, tàu điện ngầm ở Hungary lại luôn có người đứng
soát vé ở nơi lên và xuống trạm tàu (chỗ dập vé). Có
vẻ như là mức độ phát triển của xã hội và tính tự
ý thức của người dân là luôn tỉ lệ thuận với nhau.
Vừa
từ ga Nyugati chui lên khỏi mặt đất, mình đã bị choáng
ngợp bởi vẻ đẹp của Hungary. Ngay trên mặt đường
chỗ ga Nyugati đã có ngay một công trình kiến trúc rất
đẹp, có vẻ đẹp pha lẫn Á- âu. Nó vừa có những đỉnh
ngọn liên tục theo môtip của kiến trúc Gothic, lại vừa
có mái vòm tròn mang những nét gì đó rất phương Đông,
tựa như các lâu đài trong truyện cổ tích “Nghìn lẻ
một đêm” vậy. Hầu như các công trình ở Budapest đều
mang phong cách như trên. Ngoài ra, còn một số công trình
pha trộn nét của kiến trúc La mã. Một số công trình
tiêu biểu có thể kể đến là:
- Toà quốc hội Hungary nằm ở bờ sông Danube với kiến trúc Gothic lộng lẫy, là một trong những tòa quốc hội lớn nhất thế giới với hơn 600 phòng. Dọc theo bờ sông Danube đoạn gần toà nhà quốc hội có nhiều đôi giày được làm bằng sắt để dọc ở bờ sông nhằm tưởng niệm nạn nhân thời chiến tranh thế giới thứ hai đã bị bắt đứng thành hàng bên bờ sông rồi xả súng bắn ngã xuống sông. Trong đó có cả đôi giày trẻ em…
- Đến
cầu Sư tử dẫn sang thành Var (thành Buda - Buda Castle). Cầu
này tên chính thức là cầu Xích (Chain Bridge), tuy nhiên nó
còn được gọi là “Cầu Sư tử không lưỡi” bởi ở
bốn góc cầu có bốn bức tượng Sư tử rất đường
bệ, ấn tượng và không có…lưỡi. Đây được xem là
một trong những cây cầu đẹp nhất thế giới. Điều
quan trọng nhất là nó là cây cầu đầu tiên nối giữa
hai miền Buda và Pest. Thành phố Budapest vốn được hợp
nhất giữa hai phần là Buda và Pest. Buda nằm ở ngọn đồi
bên trái bờ sông Danube, gồm quần thể các lâu đài
thành quách cổ, còn Pest là khu vực đồng bằng nằm bên
bờ phải của sông Danube. Trước đây, Buda và Pest có
những mâu thuẫn căng thẳng với nhau cho đến tận khi
được hợp nhất lại vào năm 1873. Cây cầu, do đó,
mang ý nghĩa của sự hòa hợp. Cầu Sư tử này dẫn đến
quần thể thành Var (thành Buda) – nơi sinh sống và là
nơi được coi là biểu tượng của quyền lực phong kiến
Hungary nhiều đời trước đó. Thành Buda với quần thể
lâu đài (nay thành thư viện quốc gia), thành quách cổ,
nhà công cộng, nhà thờ Mathias - nhà thờ lớn thứ
hai tại Hungary với phong cách gothik có lợp ngói men nhiều
màu và pháo đài Fishermen Bation có bảy chóp tượng trưng
cho tộc trưởng bảy bộ lạc. Cảnh quan từ quần thể
này nhìn xuống dòng Danube được UNESCO xếp hạng là danh
mục di sản thế giới.
- Bên cạnh cầu Sư tử, Budapest còn có tám cây cầu khác bắc qua dòng Danude, trong đó đáng kể tiếp theo là cây cầu Elizabethe mảnh mai màu trắng dẫn đến đồi Gerekte. Cảnh nhìn từ đồi Gerekte xuống dòng Danube cũng tương tự như cảnh nhìn từ thành Var: dòng Danube xanh cong cong soi bóng những vương cung thánh đường lộng lẫy nguy nga như trong những câu chuyện của cổ tích.
- Thánh đường Stephen là nhà thờ lớn nhất tại Budapest (nằm bên phần Pest hữu ngạn sông Danube), thờ bàn tay phải của vua Stephen, là vị vua đầu tiên của Hung được phong thánh năm 1008.
- Quảng trường anh hùng thờ các vị anh hùng đã từng có công với Hungary.
- Cơ man các công trình kiến trúc (bảo tàng, nhà hát…) khác đều đẹp và lộng lẫy, là bằng chứng phản ánh một thời đế quốc Áo – Hung (tồn tại từ 1867 đến năm 1918 với sự trị vì của hoàng đế Áo thuộc dòng họ Hasburg gốc Đức) đã phát triển hùng mạnh thịnh vượng đến thế nào.
Thức
ăn đường phố, bánh ngọt của Hungary khá ngon. Con người
cũng dễ mến, lịch sự. Có điều hình như hơi cảm
tính. Hôm lên khu Fishermen Bation chơi, lúc đứng đợi mọi
người (anh Trà, dì mình, 2 bé) đi lên thăm cảnh quan bên
trên, mình đứng một mình ở một góc vắng, nhìn ngắm
các bức tường thành ở pháo đài cổ và cố gắng hình
dung xem người xưa đã sống ở đây như thế nào. Tự
nhiên mình bị một bọn người lạ mặt, mặc đồ vest,
đeo nơ, nhìn như kiểu người phục vụ hay bồi bàn cho
nhà hàng gần đó, quây xung quanh và chọc ghẹo sỗ sàng.
Mấy năm sống ở châu Âu, mình chưa từng chứng kiến
chuyện như vậy, vì đa phần người tây có văn hóa cao
và rất lịch sự. Thấy trời đã nhá nhem tối, chỗ mình
đứng lại vắng vẻ, mình vội đi như chạy ra khỏi chỗ
ấy, hướng về phía có du khách.
Sau lưng còn nghe văng
vẳng tiếng huýt sáo, tiếng cười phá lên của mấy
người này. Đến khi thấy sự xuất hiện trở lại của
Hoàng Quân, anh Trà và dì mình thì mình mới nhẹ cả
người.
Vừa sợ, vừa tức, vừa buồn. Cảm thấy như tự
dưng bị xúc phạm bởi bọn người vô lại. Lời khuyên
cho các bạn nữ: Đi du lịch, không được đứng một
mình chỗ nào vắng vẻ, bởi không thể biết được
chuyện quái gì có thể xảy ra trên đời. Tuy vậy, cũng
tự nhủ “ở đâu cũng có anh hùng/ ở đâu cũng có
người khùng người điên”, nên ko vì thế mà vơ đũa
cả nắm cho người Hungary. Như hôm đón nhà mình đến
rất muộn, bạn gái Gabriel đứng chờ rất lâu ở ngã tư
đường, vừa gặp mình, bạn ôm chào thân thiết như đã
quen từ lâu và hướng dẫn rất tỉ mỉ cách sử dụng
ngôi nhà. Hôm rời đi, bạn Luca chỉ nhắn một cái tin là
bạn có việc đột xuất nên không kịp đến nhận chìa
khóa, rằng nhà mình cứ việc khóa lớp của ngoài rồi
ném chìa khóa xuống sàn vào sâu bên trong là xong. Chẳng
cần kiểm tra lại nhà, chẳng cần gì hết (dù căn hộ
này được trang bị đầy đủ tiện nghi như một căn hộ
bình thường – với tờ giấy trên bàn, bảo rằng chúng
tôi chăm sóc căn hộ như chính nhà của mình, và mong rằng
các bạn cũng đối xử với nó như vậy). Chỉ có lòng
tin. Một ấn tượng tốt.
Mình đi du lịch đâu cũng hay ghi chú lại vài dòng cho chính mình để sau này khỏi quên mất. Thời gian trôi qua rồi chẳng còn ai nhớ được chuyện gì, nhất là với cái đầu óc thậm tệ như của mình. Hôm nay mình đứng ở thành Var, vài năm sau, thành Var đã lùi lại xa tít tắp vào kí ức…Dòng đời cũng cuồn cuộn trôi đi như dòng sông mà không ai có thể tắm hai lần trên nó.
“Nước
sông reo như ru cuồn cuộn sóng trôi xa
Là tiếng hát mơ
hồ mời đón lòng ta
Sông
về sông dào dạt ý
Hát tang bồng trôi tầu mà đi
Ai
giang hồ sau ngàn hải lý…”
(Phạm
Duy)
09.2016

Trang Trước
Trang Tiếp Theo
TÁC PHẨM CỦA DIỆP PHƯƠNG CHI TRONG VIỆT VĂN MỚI