(Phần một)
1. Đá Chết
Xế chiều, Ba Mật tỉnh giấc bởi một tiếng động lớn, âm vang rất lạ, giống như có ai đó ném cật lực một quả tạ lớn bằng sắt xuống nền cát làm nó nằm ỳ tại đó trong khi mặt nền vẫn còn rúng động. Có tiếng lao xao, ý ới đâu đó, hắn chồm dậy khoác vội chiếc áo nâu và lao ra ngoài. Một nhúm người túm tụm bên một tảng đá lớn đầy góc cạnh, vẻ sợ hãi còn đang in đậm trên nét mặt mọi người. Ai đó lắp bắp:
-Thầy ơi! Đá từ trên núi lăn xuống!
Hắn nhìn quanh, may quá, không có ai bị làm sao cả. Hắn ôn tồn nói với mọi người:
-Chuyện thường thôi, đá ở trên núi lâu ngày xuống chơi đó mà! Thôi, về cả đi, không khéo nó rủ thêm một tảng nữa…
Hắn chưa dứt lời dân tình đã bỏ chạy tán loạn, hắn nói với theo:
-Nên hạn chế đi ngang khu vực này, có đi nhớ ngó chừng cẩn thận đó!
Hắn thử lay tảng đá nhưng không nhúc nhích nổi một li. Một gã trai vẫn còn đứng đó đăm đăm nhìn hắn. Ba Mật hơi nhíu đôi mày, tay này ở đâu ra vậy? Người trong xóm núi hắn đã nhẵn mặt, chỉ khoảng vài chục nóc gia chứ mấy! Họ ốm đau bệnh tật, ma chay, cưới gả gì cũng tìm đến hắn, vài thứ cỏ cây, vài bài bấm huyệt, một mớ kiến thức chưa quên về thiên văn địa lý, vài quẻ trong Kinh Dịch và một sự quan tâm chân thật… vậy là hắn đã trở thành “ông thầy” của họ, một “đạo sĩ”, một “pháp sư”, có khi lại là một “ông Bụt” tùy theo công việc.
-Anh là người mới tới đây hả? Có bà con họ hàng gì ở đây không? Chỗ này khá nguy hiểm, anh nên rời khỏi đây đi.
Nói rồi hắn loay hoay với tảng đá, trong lòng thầm nghĩ phải báo ngay với chính quyền địa phương (đi bộ tới đó phải đến nửa ngày trời), phải dời nhà xích ra phía biển, căn chòi “nghinh phong” của hắn nằm dưới chân núi đã trở nên nguy khốn trong tình cảnh này.
Rốt cuộc Ba Mật cũng đành để lại tảng đá trên bờ biển, y nguyên chỗ nó rơi xuống và chậm rãi bước về nhà. Bóng hắn đổ dài trên cát, thốt nhiên hắn quay phắt lại, gã trai trẻ đang lẽo đẽo theo sau hắn. Anh ta trông thật khỏe mạnh và đẹp trai. Khung ngực đồng chắc nịch, cơ bụng sáu múi, áo vắt trên vai, chiếc quần jeans hơi dài che khuất hai bàn chân. Trong ráng chiều lộng lẫy, trên bãi biển vắng tênh, người trai trẻ đó không có bóng. Và mặt cát vẫn phẳng phiu dưới bước chân của gã.
Ba Mật quay mặt hít thở sâu một cái. Hắn thầm bấm đốt ngón tay, tua lại vòng đời của hắn tính đến nay. Mười bảy năm làm cậu ấm của mẹ, bỏ ngang việc học để “hành hiệp giang hồ” mười năm từ khi mẹ đi lấy chồng, ba năm ở trong chùa do lời ủy thác của mẹ với sư trụ trì, gần chục năm một mình “tu thiền” trên bãi biển quạnh hiu này, hắn đã quen với những bất ngờ đôi khi kỳ quái. Có khi nào con người không hắt bóng dưới ánh sáng mặt trời không? Để xem- nếu là một con ma mà ta nhìn thấy được- thì ắt là có duyên nợ gì đây!
Ba Mật bước vào ngôi nhà không có cửa, nên gọi là cái chòi thì đúng hơn! Ngôi nhà tựa lưng vào vách núi, mặt hướng ra biển với ba bức vách và tấm nóc quy tụ lại, xem ra mưa nắng bão bùng cũng chẳng làm hắn bận tâm. Trong nhà có độc một cái giường tre, trên đó khoảng một phần ba để nằm ngủ, phần còn lại hắn để mấy quyển sách, một chồng báo cũ, quần áo, chai lọ, chén bát, thuốc men… Trong cái lung tung, lộn xộn đó mỗi thứ vẫn có phạm vi riêng của nó. Đó là thứ trật tự giang hồ bá đạo vẫn còn vương víu mà thật tâm hắn cũng chẳng nhận ra.
Trên đầu giường, hắn trân trọng đặt một tượng Phật A-Di-Đà bằng đá, chính thứ đá đã xuống chơi với biển hồi nãy nhưng nhỏ hơn nhiều. Pho tượng do chính tay hắn đục đẽo, chạm khắc với lòng thành kính ròng rã suốt cả năm trời. Lúc pho tượng hoàn thành hắn vui phát khóc, lòng nhẹ tênh như được trút bỏ hết tội lỗi còn đâu đó trong máu huyết, thịt xương, mặc dù hắn chưa bao giờ phạm trọng án, chưa bao giờ tù tội thuở còn “phiêu bạt trong giang hồ”. Chính những xây xát khi tạc pho tượng này và một vài thứ khác từ đá, san hô, vỏ ốc… để bán cho khách vãng lai đã làm đôi tay hắn vấy máu của chính mình. Hắn xem đó như một sự cứu chuộc, một sự đền trả cho những sai trái của hắn trong quá khứ.
Gã trai trẻ đang đứng trước nhà nhìn vào. Chiều đã xuống thấp hơn, ráng chiều đã nhạt, trong chút sáng trời còn sót lại khuôn mặt anh ta bỗng trở nên u tối, sầu thảm.
Ba Mật lấy dáng vẻ của một bậc “chân nhân”, ngồi xuống đất trên tấm ny-lông vẫn trải sẵn với chai rượu ngâm tảo biển và mấy cái ly xây-chừng sứt sẹo. Hắn từ tốn rót rượu vào hai cái ly và nói vọng ra:
-Đã tới rồi thì vô đây uống vài ly cái đã!
Gã trai trẻ chần chừ một lát rồi bước vào, vừa đi vừa mặc áo. Gã hướng về pho tượng xá một cái rồi ngồi xuống đối diện với Ba Mật.
Sau khi cạn ly, Ba Mật hỏi:
-Anh đi theo tôi đến đây phải không? Bộ không có ai quen ở đây sao?
-Tôi là khách du lịch, mải leo núi, tắm biển, cả đoàn không chờ được đã để tôi ở lại về sau.
(Tay này đâu có vẻ gì ham chơi đến vậy!)
-Tôi có thể giúp được gì cho anh không?
Gã trai trẻ đặt ly rượu xuống, anh ta không uống một giọt nào. Gã nhìn Ba Mật một cách khó hiểu:
-Thật ra tôi ở đây đã khá lâu nhưng chỉ có mỗi mình anh nhìn thấy tôi, cho nên có lẽ chỉ mình anh mới có thể giúp được tôi.
Một tia máu lạnh buốt xuyên qua tim Ba Mật, nhưng hắn vẫn bình thản rót một ly rượu nữa và chậm rãi uống cạn.
-Thật thú vị! Anh nói như anh là một hồn ma vậy.
-Chẳng phải anh đã biết tôi là một hồn ma hay sao?
Ba Mật khà một tiếng, thay vì run rẩy hoảng sợ hoặc ít ra cũng toát mồ hôi lạnh, hắn lại thấy bớt căng thẳng và khá tò mò khi gã trai thú nhận gã là một con ma (hay một thằng ma?). Từng ấy năm trời sống ở nơi u tịch, từ ngôi chùa vắng vẻ ở ngoại ô thành phố đến bãi biển hoang vu này- nơi mà khi đêm về chỉ có một chút ánh sáng từ ngọn hải đăng xa tít. Nhiều lần trong bóng đêm dày đặc giữa tiếng gió hú và sóng biển gào thét, hắn đã chơi trò tưởng tượng ra những bóng ma với đủ thứ hình thù quái đản để chế ngự cảm giác sợ hãi. Lâu dần, có khi hắn còn lẩm bẩm một mình “sao không có con ma nào ở đây hết vậy”! Có vẻ như hắn sẵn sàng làm bạn với một con ma bất kỳ nào đó.
Giờ thì một con ma đang ngồi đường hoàng ngay trước mặt hắn, lại là một con ma đẹp trai có gương mặt như tài tử xi-nê đóng phim kinh dị!
-Vậy tôi có thể giúp gì cho anh?
-Trước hết, tôi muốn kể cho anh nghe câu chuyện của tôi, ngắn gọn thôi, vì thật ra cũng chẳng có gì khác lạ về hành vi của những con vật đã và đang sống trà trộn với chúng ta.
Thì ra gã là Nguyễn Phan, quê quán tận nơi thắt ngặt nhất trên bản đồ hình chữ S, vào SG học kiến trúc và trở thành kỹ sư gạo cội của Cty XD Đất-Vàng-và-các-chị-em. Chỉ mới chưa đầy ba mươi, sự nghiệp của Phan lên như diều gặp gió, nói chung là thăng quan tiến chức, rồi bổng lộc, rồi áp-phe, rồi nhà cao cửa rộng và đáng kể nhất là cô vợ á khôi hai của gã- cô vợ mà chỉ sau vài tháng chung sống đã sớm lộ ra dã tâm của một con cái chưa thuần hóa. Cũng theo đòi hỏi của cô này, để cắt cơn mè nheo của cô ta, Phan đã tổ chức một chuyến du lịch về một vùng bán sơn địa cùng với người bạn của hai vợ chồng- thật ra là bạn lâu năm của cô ấy. Đó là một sai lầm ngu ngốc vô phương cứu vãn (hay chính là sự dun rủi của định mệnh?). Bận về, cô ả cứ nũng nịu đòi đi bằng đường biển và khi ngang qua đây, người bạn đó đã giáng một đòn chí tử vào sau gáy Phan khi cả ba đang lênh đênh trên một chiếc ca-nô. Thấy Phan vẫn còn bám vào phao dự phòng bên mạn tàu, tên này đã bồi thêm một cú nữa vào đỉnh đầu Phan, và gã đã lặng lẽ buông tay…
Nguyễn Phan thở dài sau khi chấm dứt câu chuyện.
-Chắc cũng có vài thủ tục cho sự mất tích của tôi, vài màn kịch vốn là năng khiếu của cô ấy! Số tài sản thừa kế đủ lớn để cô ta thỏa mãn và tiêu pha cũng được vài năm. Chắc giờ họ đã công khai sống với nhau. Nhưng tất cả những cái đó không phải là mối bận tâm của tôi. Điều tôi quan tâm là điều tôi sắp nhờ anh đây.
Ba Mật đã uống hết chai rượu, cổ họng hắn khô se, đắng ngắt. Nghe ra giống một chuyện phim rẻ tiền của TQ hay ĐL gì đó.
-Anh muốn tôi làm gì?. -./.
