C
àng sát đến tết, ông Khôi càng mong ngóng. Hầu như mỗi lần được vợ đẩy xe lăn đưa ra sân tắm nắng hay hóng mát, ông đều hướng mắt tận xa xăm.
Chẳng cần hỏi bà Khôi cũng hiểu, bởi tâm trạng bà cũng y như chồng, nhưng bà không dám nói ra sợ làm ông thêm suy nghĩ.
Mỗi lần nhà có buồn vui gì, bà Khôi chỉ biết san sẻ với cô “con dâu… hụt”, khi đi chợ ngang quán tạp hóa của Thảo. Cô gái đẹp nết đẹp người lại siêng năng, hiếu nghĩa khiến bà thầm tiếc mãi, khi con trai chọn người khác làm vợ. Nếu không có Thảo, bà Khôi chẳng có ai tâm sự nỗi lòng, bởi quanh đây không có họ hàng nào. Các con bà từ lâu cũng đã lên thành phố sống.
Diệp ở nhà chồng, sinh liền ba năm hai đứa con, bận rộn quá nên rất ít về thăm quê. Bà Khôi không trách, cho đó là lẽ đương nhiên, “con gái là con người ta”.
Còn Phúc ở rể bên vợ, ít về, bà cũng cho đó là… lẽ đương nhiên.
Nhớ con, bà chỉ ngậm ngùi tự trách mình không lo được như người ta. Các con bà lớn lên, vào đời phải tự thân tự lực kiếm sống, trải không ít gian nan mới vươn lên được như hôm nay. Bà âm thầm đem tình thương bù đắp “thiếu sót” ấy. Nhưng thương thôi chưa đủ. Dường như người ta sống ngoài tình thương còn cần vô vàn điều khác nữa.
Từ ngày các con rời quê, hai vợ chồng già đón tết trong cô đơn, thiếu vắng. Vắng con cháu chứ không thiếu tiền bạc. Các con khấm khá, gửi về chu cấp dư giả. Mà ông bà cũng có cần mua sắm gì nhiều đâu? Nhất là hai năm nay, ông Khôi bị tai biến mạch máu não thì bữa cơm ngày tết càng đơn giản. Với người cao tuổi, nhu cầu ăn ngon mặc đẹp hay vui chơi đây đó... gần như vô nghĩa.
Trái lại với người trẻ, dư ăn thừa mặc rồi thì những chuyến du lịch gần hay xa kéo dài trọn những ngày Xuân mới là chính yếu, như để bù cho quanh năm cắm mặt kiếm tiền.
Mỗi khi nhớ đến đứa cháu ngoại thứ hai đã hơn một tuổi mà chưa lần gặp mặt, ông bà Khôi không khỏi chạnh lòng. Diệp giải thích sức khỏe con bé yếu, rất dễ viêm đường hô hấp nên chồng cô không cho đi xa. Ông bà cũng hiểu con rể rất gia trưởng mà tính Diệp nhu nhược, chẳng dám làm sai ý chồng bao giờ, khác xa người chị dâu chỉ thích nắm quyền chỉ huy chồng.
Từ ngày cưới, chưa năm nào vợ Phúc đưa con về ăn tết với bên nội cả.
Luôn luôn là một ngày gần tết, Phúc -khi đi một mình, khi chở con lớn theo- đem về quê xấp tiền cùng vài túi quà, rồi ngồi chưa bao lâu đã vội vã quay về, sợ trời tối đường xa nguy hiểm.
Có lần nghe vợ hàm ý trách móc sui gia ích kỷ (vợ chồng Phúc “trẻ người non dạ” thì cha mẹ phải biết nhắc nhở chứ? “Nó lú, có chú nó khôn” mà!), ông Khôi đã an ủi:
-Tết ở quê sao bằng Tết thành phố? Tội nghiệp, các con vất vả quanh năm, chỉ có mấy ngày xuân vui chơi, bà ạ…
Bà Khôi ngẫm nghĩ cho lời chồng cũng phải: các con bà quen sống nhà cao cửa rộng từ lâu rồi, chẳng còn gắn bó với căn nhà lá chật chội quê nghèo, là nơi chúng đã từng ngày lớn lên. Lâu dần thành quen, bà không còn cho thế là bất công hay vô lý nữa.
Nhưng đó là lúc ông Khôi còn khỏe mạnh kia, khi di chứng dai dẳng của lần tai biến mạch máu não chưa làm tinh thần ông sa sút. Dù ngày ngày kiên trì thuốc thang chữa trị, cả tập vật lý trị liệu rồi châm cứu đến bấm huyệt thì ông vẫn lệ thuộc vào vợ và chiếc xe lăn.
Bà Khôi hiểu, từ lâu, khát khao cháy bỏng của ông là có thể đứng lên khỏi xe lăn, dù chỉ một lần hay một phút. Có buông bỏ được nó, ông Khôi mới buông bỏ mặc cảm phế nhân đang hành hạ ông khổ sở, khiến ông suy sụp cả tinh thần lẫn thể xác. Vẫn biết bà là nguồn an ủi lớn, nhưng là động lực “cần” chứ chưa “đủ” nâng đỡ ông thoát khỏi tâm trạng u uất ấy. Còn thiếu bàn tay con cháu san lấp hố sâu trống trải trong lòng ông.
Đã 25… rồi 27 tháng Chạp… Hai ngày nữa thôi là đến giao thừa rồi, vẫn chưa có tín hiệu nào cho thấy Diệp và Phúc sẽ về quê ăn tết.
Nên bà Khôi chẳng tha thiết mua sắm gì. Lớn tuổi ăn uống có bao nhiêu đâu? Các món khoái khẩu ngày trước giờ chỉ sinh đầy hơi chướng bụng, nhìn thôi đã ngán ngẩm. Tết cũng có khác gì ngày thường thì bà bày vẽ nấu nướng làm chi, chăm sóc ông đủ mệt mỏi lắm rồi.
Nỗi niềm ấy của hai ông bà, chỉ mình Thảo thấu hiểu vì cô luôn là người đầu tiên và duy nhất được bà Khôi tin cậy, tỉ tê.
Một lần, khi nghe kể về Phúc, Thảo vô ý bật ra một câu phê phán thì bà Khôi phật lòng, phản bác ngay. Bà trách cô đặt bà và vợ Phúc lên “hai dĩa của một chiếc cân” như thế là “khập khiễng lắm”!
Có gì sai nếu Phúc nghiêng về vợ? Thiên hạ vô số đấy! Bởi muốn cưới được một cô gái về, anh con trai phải tốn hao bao nhiêu tiền bạc lẫn thời gian ve vãn, mua chuộc, giành giật... từ các tình địch khác. Cưới rồi đâu đã xong chuyện: để cung phụng và giữ vợ, lại tiếp tục hao tâm tổn sức nhiều hơn.
Trong khi mẹ thì ngay phút đầu đời, đã thấy! Con chẳng cần mảy may khó nhọc gì, mẹ vẫn có sẵn đây, luôn hiện hữu và có thể còn hiện hữu rất lâu!
Thảo không rõ đó là những lời gan ruột hay chỉ phát tiết từ phút dỗi hờn của một bà mẹ? Cô ngồi lặng, không biết nói sao, lòng ngổn ngang cảm xúc thương - trách - giận - buồn...
Bất ngờ, bà Khôi trúng vé số cặp.
Gọi bất ngờ vì hiếm khi bà mua vé số. Vốn bà không tin, cũng không thích trò chơi may rủi ấy. Mấy tuần trước, thương đứa nhỏ cứ bám theo chìa tập vé mời mãi, bà mua cho nó vài tờ. Mua xong quên luôn. Mới đây mới nhớ ra nhờ Thảo dò kết quả giùm. Ai dè trúng thật. Giá trị nhỏ thôi đủ làm bà vui lắm, cho là vận may đã khởi đầu, từ nay buồn phiền xui xẻo hết đeo bám.
Có đúng may thật không mà ban ngày bà Khôi vừa nhờ Thảo đổi tiền thì ngay tối đó, Phúc rồi Diệp cùng lần lượt gọi điện báo tin sẽ đưa gia đình về quê ăn tết. Hạnh phúc bất ngờ khiến hai ông bà vui quá, đến mất ngủ cả đêm.
Sáng ra, bà Khôi tất tả đi chợ thật sớm, è ạch khuân về bao nhiêu thứ. Ông Khôi đã nhắc bà nhiều món ngày trước các con thích. Chẳng cần ai nhắc thì bà vẫn nhớ, làm sao quên?
Nhìn ông Khôi mới tội chứ, như trẻ con, như thành một người nào khác: cười lớn, nói nhiều, da dẻ hồng hào, khỏe ra thấy rõ. Ông lăn xe đuổi theo bà vào bếp rồi ra sân, nhìn việc gì cũng xun xoe muốn được làm giúp. Nhiều việc quá! Ờ, 29 tết nhà nào chẳng nhiều việc? Lâu lâu được dịp vất vả (và được nhìn người khác vất vả) coi bộ cũng rất hứng thú. Chẳng hứng thú sao mặt ông bà tươi tỉnh thế kia?
Khôi chuẩn bị nhiều món lắm, phải nhờ Thảo đến giúp một tay. Ngoài gói mươi đòn bánh tét, bà làm thêm giò thủ, nem chua. Rồi nướng gà, quay vịt… Rồi món trộn, món hầm... Rồi xôi rồi chè… ê hề.
Thảo can nên giảm bớt lại, hai ông bà cùng gạt phắt ngay. Bà Khôi còn vui vẻ tự nhận: tính bà “mắt to hơn bụng, chưa ăn đã lo thiếu”. Như thể bà đã bỏ đói con cháu lâu ngày, giờ phải “bù” lại. Hay bà muốn chúng không hối tiếc đã chọn về quê ăn tết với bà?
Ra sân thấy ông Khôi cặm cụi nhiều giờ chỉ để uốn đi buộc lại mấy chậu cúc đại đóa mới mua, rồi quay vào bếp nhìn bà Khôi mặt ửng đỏ, mồ hôi ướt lưng áo, Thảo ái ngại quá. Cô băn khoăn không hiểu mình đúng hay sai?
Chiều đó, Phúc đưa vợ con về trước. Vợ chồng Diệp muộn hơn, lúc đã nhá nhem tối.
Ông bà Khôi tíu tít nắm tay từng đứa con, ôm hôn từng đứa cháu. Ông ân cần hỏi đi xa có nhức đầu, có say xe, có mệt lắm không? Bà rối rít giục tắm rửa, thay quần áo. Ông bà rất quan tâm việc các con dự định ở lại bao lâu?
-Chừng nào ba má chán, vác chổi chà đuổi thì tụi con mới đi!
Biết con nói đùa sao lòng ông bà vẫn gờn gợn, nao nao?
Bữa cơm tất niên thịnh soạn dọn ra, nhìn thôi đã thấy ngon. Phúc cười:
-Má mới trúng số, hèn chi ăn tết lớn, héng?
Vợ Phúc nhanh nhảu tiếp ngay:
-Má có nhiều tiền, nhớ chia cho tụi con đó.
Bà Khôi cười dễ dãi:
-Ba má có tiền thì chia hết cho con cho cháu, chứ giữ lại làm chi?
Ông Khôi cũng gật gù cười theo. Ai nấy đều hể hả. Ai nấy đều mãn nguyện.
Mồng 4 tết.
Không khí mấy ngày vừa qua vui vẻ hòa thuận bao nhiêu thì hôm nay nặng nề bấy nhiêu. Con trai quạu cọ. Con dâu sưng sỉa. Con rể nhếch mép châm biếm. Con gái nửa thất vọng, nửa dỗi hờn.
Bà Khôi áy náy quá, không hiểu đã vô tình làm gì phật lòng chúng? Ngờ vực chi, tức giận gì mà đang yên đang lành tự nhiên đùng đùng kéo nhau đòi đi hết?
Thầm xét lại, bà Khôi thấy mình đối xử với đứa con nào cũng công bằng, không phân biệt. Bà cũng chẳng giấu giếm gì từ chuyện lặt vặt như nhờ Thảo đến phụ gói bánh, nhờ Thảo đổi hộ mấy tờ vé số nhận món tiền chưa đủ mua mấy chậu cúc đón Xuân.
Hay vợ Phúc ghen tuông vì thấy bà quá thân với Thảo? Vậy còn vợ chồng Diệp, thì lý do gì?
Loáng thoáng, bà Khôi nghe con dâu đay nghiến chồng:
-Vậy mà khoe… Hừ, lần sau đừng hòng tôi về nữa!… Cứ tưởng…
Và Phúc hậm hực trả lời câu gì đó, bà nghe không rõ.
Lúc chạy ngang quán tạp hóa của Thảo vừa mở cửa, Phúc ngừng xe lại, bỏ vợ con chờ ngoài đường, hùng hổ tiến vào quán. Hầm hầm nhìn Thảo, anh ta hoạnh họe:
-Cô âm mưu gì mà gạt tôi về đây, hả?... Đồ điên!...
Thảo đứng lặng, mở to mắt nhìn người con trai đã một thời rất yêu cô và cô rất yêu, yêu đến đã tính chuyện cưới nhau nếu Phúc không lên thành phố làm rồi ở lại luôn. Người yêu cũ ấy đang mắng mỏ cô vì gạt cho anh ta về quê ăn tết. Khiến mấy ngày rồi, anh ta phải miễn cưỡng chịu đựng mệt mỏi vô ích, nhất là phải xấu hổ với vợ một cách oan uổng…
Mặt đỏ bừng, Phúc nói luôn một hơi nhưng Thảo có còn nghe rõ đâu. Đầu óc cô ong ong, lỗ tai lùng bùng sau khi anh ta mai mỉa:
-Hiểu rồi!… Cô nhớ tôi quá nên dựng chuyện gạt cho tôi về…
Thảo có dựng chuyện gạt Phúc không?
Bảo “có” cũng đúng, vì chính cô gọi điện cho Phúc báo tin “ông bà Khôi vừa trúng số cặp, giải đặc biệt” mà bảo“không” cũng đúng, vì Thảo có dựng chuyện đâu. Cô chỉ lặp lại nguyên văn phần cuối lời bà Khôi:
-Thảo ơi, sáng nay bác trai bỏ xe lăn, một mình tự níu cửa sổ đứng lên được rồi… Hai bác mừng quá, mừng đến run rẩy tay chân, còn hơn vừa trúng số cặp giải đặc biệt…
Lòng Thảo lại trĩu nặng nỗi niềm thương-giận đan xen. Thương ai giận ai, không rõ ràng. Nhưng cô biết chắc chắn một điều:
con người bất nhân bất nghĩa ấy, cô tiếc nhớ làm chi?. -./.
VVM.06.3.2026.
