Oằn oại trở mình cơn vật vã
Tay đỏ tay đen bấu víu hư không
Miệng ằng ặc thốt lời ú ớ vô nghĩa
Răng rắc đốt xương vặn vẹo
Đêm chưa tàn ngày đâu đã lên
Em nữ vương ngự trị cuộc nhập đồng
Thánh phán giáng bút chữ ngoằn nghèo trên mặt báo
Lãnh tụ vĩ đại vượt tầm kỷ nguyên cao
Đám đông xôn xao
Té nước theo mưa rào rào
Xa lộ một chiều tha hồ chạy vun vút
Lý luận cùng mằn hũ nút
Quanh quẩn gà què cối xay rau răm muối ớt
Băm vằm chặt chém vốn rành nghề chủ thớt
Tay huơ đao mép rỉ máu tháng đàn bà ở cữ
Nanh nọc nói lời kiên quyết đinh ninh không bỏ
Mặt trời đỏ khé trong màn đêm ma mị
Em cuồng sướng rên rỉ dưới ba ngàn chỉ thị
Lột trần em lòi ra những con chữ vô hồn
Nhầy nhụa vung lầy máu tanh tưởi
Vũ trụ rung rinh tiếng chửi
Tai em đổ chì
Miệng may sợi chỉ điều vô địch
Mắt bịt miếng da lừa đen kịt
Đứng giữa bùn lầy kêu gào đồng loại tiến lên kỷ nguyên vô tỉ
Hùng hục làm tình trên mảnh dư đồ nhàu nhĩ
Phất mảnh khăn tang hiệu triệu
Đường chân trời vầng trăng sói treo ngược
Cung đình tiệc rượu máu hoan ca
Những hình nhân say vũ điệu giáo điều không dứt
Mùa gặt đã qua xác chết khô không gọi được hồn
Quỷ nhập tràng ghì chặt đôi vú lép
Giọt sữa đỏ ngầu liếm lem luốc đôi môi khô nứt nẻ
Khói cuộn lên đồng ca hiến tế
Quỷ vương cười ngằn ngặt dương dương ngạo nghễ
Ngai vàng lốc cốc khúc xương khua
Em quỳ mọp ôm lấy bàn chân hắc ám
Cuồng mê sảng không thôi lảm nhảm
Tán tụng xưng hô hỉ hả
Lũ vong nhân hí hửng vọng triều ca