Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
             



10 NĂM Ở ĐƯỜNG SÁCH

  


V ừa qua tôi được tham dự lễ kỷ niệm 10 năm Đường sách TP.HCM. Một buổi lễ trang trọng, vui tươi và mang tính cộng đồng cao. Không khí lễ hội không chỉ ở sân khấu chính, mà còn tràn ngập cả con đường với những gian hàng tấp nập người qua lại. Đó là cảnh tượng đúng với những gì từ 10 năm trước nhiều người mơ ước, khi Đường sách mới ra đời.

10 năm qua, niềm vui của tôi và nhiều người khi đến với Đường sách, đầu tiên là ở đây “quyền được tiếp cận văn hóa” một cách bình đẳng giữa mọi người. Từ “người thành phố” đến du khách ghé qua, từ người già đến người trẻ, từ anh chị công nhân, buôn bán đến người nghiên cứu, các học giả… Các gian hàng ở đây từ sách đến văn hóa phẩm khá đa dạng về chủng loại, giá cả, phục vụ nhiều nhu cầu khác nhau, “túi tiền” khác nhau. Việc dễ tiếp cận và chi phí thấp là “điểm cộng” so với các thiết chế văn hóa khép kín, như rạp phim, nhà hát, bảo tàng có vé, trung tâm thương mại…

Không gian mở, xanh mát thân thiện ở đây khiến việc đọc sách, nghe nói chuyện chuyên đề, tham gia workshop trở thành một hoạt động đời sống thường nhật, chứ không phải một hoạt động mang tính hàn lâm, góp phần khuyến khích và nuôi dưỡng thói quen đọc sách và học tập trong những điều kiện khác nhau. Trong bối cảnh thành phố đông đúc, áp lực, những không gian yên tĩnh và nhân văn như vậy giúp người dân “sống chậm lại”, tái cân bằng cảm xúc, giúp cải thiện sức khỏe tinh thần của cư dân đô thị.

Với một thành phố lớn như TP.HCM, rất cần thiết duy trì, thậm chí tái tạo giao tiếp xã hội cho cộng đồng dân cư luôn biến động phức tạp. Đường sách tạo không gian gặp gỡ nhiều thế hệ có thể cùng chia sẻ hoạt động hay nghỉ ngơi giải trí trong một không gian văn hóa, điều mà đô thị hiện nay đang thiếu. Tại đây tạo điều kiện cho các sinh hoạt cộng đồng, tạo nên mạng lưới kết nối xã hội, góp phần nuôi dưỡng tinh thần công dân: Khi người dân quen với việc sử dụng và giữ gìn không gian chung, ý thức công cộng và trách nhiệm xã hội được hình thành một cách tự giác.

Đối với xã hội, Đường sách là mô hình “xã hội hóa” nguồn lực văn hóa với sự đầu tư không lớn nhưng hiệu quả dài hạn. Đường sách mang lại hình ảnh đô thị hiện đại và quản trị đô thị văn minh. Gia tăng sức hấp dẫn du lịch văn hóa vì không gian này trở thành điểm dừng chân đặc trưng, khác biệt với mô hình mua sắm hay giải trí thuần túy. TP.HCM có một không gian văn hóa công cộng như Đường sách không chỉ là “điểm đến”, mà là một” hạ tầng mềm” của đô thị hiện đại. Lợi ích của nó lan tỏa trên nhiều tầng: từ cá nhân, cộng đồng đến xã hội và quản trị đô thị.

Quan trọng hơn cả là những không gian như Đường sách lưu giữ ký ức đô thị đương đại: ký ức về đọc sách, trò chuyện, suy tư, học hỏi giữa lòng thành phố. Không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ định hình “chất” của một đô thị đáng sống. Nếu coi hạ tầng cứng (đường sá, cao ốc) là thân thể của thành phố, thì những không gian văn hóa công cộng như Đường sách chính là tâm hồn đô thị. Từ đó hình thành Di sản văn hóa đương đại như nhiều quốc gia từng có.

Tôi luôn mong TP.HCM có thêm những không gian văn hóa công cộng như Đường sách. Những hoạt động hướng đến và vì người dân sẽ góp phần xây dựng môi trường đô thị nhân văn, nơi văn hóa không chỉ là sản phẩm tiêu dùng hay sự kiện lễ hội, mà là nơi nguồn lực xã hội có vai trò quan trọng cho phát triển bền vững.    -./.

Ngày 10/1/2026 – bài đầu tiên của 2026 – trừ bài tết


10 YEARS ON THE BOOK STREET

  
R ecently, I had the opportunity to attend the 10th anniversary celebration of Ho Chi Minh City's Book Street. It was a solemn, joyful, and highly communal event. The festive atmosphere wasn't limited to the main stage; it permeated the entire street, with stalls bustling with people. It was a scene that perfectly captured the dreams many had of 10 years ago, when the Book Street first opened.

Over the past 10 years, my joy, and that of many others, in visiting the Book Street stems primarily from the fact that everyone has equal access to culture. From city dwellers to tourists, from the elderly to the young, from workers and vendors to researchers and scholars… The stalls here offer a wide variety of books and cultural goods at diverse prices, catering to different needs and budgets. The ease of access and low cost are advantages compared to closed cultural institutions such as cinemas, theaters, museums with entrance fees, and shopping malls.

The open, green, and friendly space here makes reading, listening to lectures, and participating in workshops a daily activity, rather than an academic one, contributing to encouraging and nurturing reading and learning habits under various conditions. In the context of a crowded and stressful city, such quiet and humane spaces help people "slow down," rebalance their emotions, and improve the mental health of urban residents.

For a large city like Ho Chi Minh City, it is essential to maintain, and even recreate, social interaction for its ever-changing and complex population. The book street creates a space for generations to meet, share activities, or relax and enjoy themselves in a cultural space—something that the city currently lacks. This space facilitates community activities, fostering social connections and contributing to the development of civic spirit: As people become accustomed to using and maintaining shared spaces, a sense of public awareness and social responsibility is spontaneously formed.

For society, the Book Street is a model of "socializing" cultural resources with relatively small investments but long-term effectiveness. The Book Street project an image of a modern city and civilized urban governance. It enhances the attractiveness of cultural tourism because this space becomes a unique and distinctive stop, different from purely shopping or entertainment models. Ho Chi Minh City has a public cultural space like the Book Street that is not just a "destination," but a "soft infrastructure" of a modern city. Its benefits spread across multiple levels: from individuals and communities to society and urban governance.

Most importantly, spaces like the Book Street preserve the memory of contemporary urban life: memories of reading, conversation, reflection, and learning in the heart of the city. Quiet and unpretentious, yet persistently shaping the "essence" of a livable city. If we consider hard infrastructure (roads, high-rises) as the body of the city, then public cultural spaces like the Book Street are the soul of the city. From this, contemporary cultural heritage is formed, as many countries have.

I always hope that Ho Chi Minh City will have more public cultural spaces like the Book Street. Activities that are geared towards and for the people will contribute to building a humane urban environment, where culture is not just a consumer product or festival event, but a place where social resources play a crucial role in sustainable development.    -./.

January 10, 2026 – first post of 2026




VVM.12.01.2026.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. vietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .