Kiyomi là con gái duy nhất của giáo sư Yasushi, người thầy trực tiếp hướng dẫn luận văn tiến sỹ cho Thiên Quốc. Ngay lần đầu tiên đến nhà giáo sư Yasushi, vừa trông thấy Kiyomi, Thiên Quốc đã bị hút mất hồn. Kiyomi xinh xắn, dịu dàng, lại trông giống như một cô gái Việt Nam; đến nỗi nếu cô đi ở ngoài đường hẳn Thiên Quốc đã nhầm tưởng cô là con gái Việt Nam sang đây du học như mình. Thiên Quốc chào Kiyomi bằng tiếng Nhật, Kiyomi ngạc nhiên trước việc Thiên Quốc nói tiếng Nhật sành sỏi như một người Tokyo chính gốc. Tuy là sinh viên y khoa, không cùng ngành với Thiên Quốc nhưng qua những câu chuyện của anh với cha mình, qua một số bài báo khoa học mà Thiên Quốc đã công bố trên các tạp chí chí nổi tiếng ở Nhật, ở Mỹ, Kiyomi hiểu rằng Thiên Quốc là một người tài năng, đầy hoài bão. Kiyomi rất có cảm tình với Thiên Quốc, vào những ngày nghỉ cuối tuần, Kiyomi tự lái xe hơi đến chỗ Thiên Quốc ở, đưa Thiên Quốc đi chơi hoặc về nhà mình. Rồi tình yêu giữa đôi trai tài- gái sắc nảy nở giống như hoa Anh đào hàng năm đến kỳ lại nở.
Giáo sư Yasushi vốn rất yêu quí và khâm phục tài năng của Thiên Quốc nên khi biết được Thiên Quốc và Kiyomi yêu nhau, ông mừng lắm và có nhã ý nhường lại cho Thiên Quốc và Kiyomi ngôi nhà trong khu vườn trồng nhiều hoa Anh đào ở ngoại ô thủ đô Tokyo này nếu hai người cưới nhau. Chỉ cần một câu nhẹ nhàng: " Kiyomi, Thiên Quốc đồng ý ở lại nước Nhật" là Thiên Quốc sẽ có tất cả, sự giàu sang phú quý, vợ đẹp con khôn, con đường công danh cũng thênh thang rộng mở. Nhưng mỗi khi nghĩ đến giáo sư Yasushi tài ba, nghĩ đến Kiyomi xinh đẹp, Thiên Quốc không thể không nghĩ đến hình ảnh kính yêu của thầy Thân, giáo viên chuyên toán đã kèm cặp mình suốt ba năm phổ thông trung học với lời tiễn đưa Thiên Quốc hôm lên đường đi du học: " Hãy lấy niềm tự hào của một dân tộc có lịch sử hàng ngàn năm văn hiến để học tập và lấy tri thức khoa học tiến bộ của nhân loại để làm việc và sáng tạo. Thầy tin ở em!”. Giờ đây dù thầy đã đi xa một cách bất ngờ ngay trên bục giảng vì vết thương cũ tái phát, mang theo cả lời hứa trở về của Thiên Quốc. Song không bao giờ Thiên Quốc quên được tài năng, nhân cách, sự hy sinh hết mình vì học trò của thầy Thân.
Trong con mắt của người đời, thầy Thân là một người lập dị. Trong khi nhiều giáo viên, nhất là giáo viên mang danh trường chuyên, bất chấp qui định cấm dạy thêm, vẫn lén lút mở lớp dạy thêm để kiếm tiền, làm giàu thì thầy Thân lại từ chối lời mời dạy thêm cho con cái những gia đình quyền chức, giàu có với mức thù lao hậu hĩnh. Nhưng thầy lại sẵn sàng dạy miễn phí cho học sinh nghèo và lớp học tình thương của phường.
Nhà thầy Thân giống như một thư viện, chỗ nào cũng thấy sách, không chỉ sách toán học mà còn có hàng trăm tác phẩm văn học của các tác gia nổi tiếng trong nước và thế giới. Là giáo viên dạy toán nhưng thầy Thân lại vô cùng yêu văn học, thầy thường nói với học sinh, sách vừa là người thầy vừa là người bạn; nó không chỉ cung cấp cho con người tri thức khoa học mà còn cả giá trị làm người. Bất cứ học sinh nào muốn đọc sách hay tham khảo thêm tài liệu, hãy đến nhà thầy, chỉ cần bấm chuông, giới thiệu là học sinh của thầy Thân, chị giúp việc sẽ mở cửa mời vào với nụ cười tươi tắn. Học sinh tự tìm sách, ngồi đọc tại chỗ, đọc xong cất sách vào chỗ cũ. Nếu gặp được thầy Thân ở nhà, học sinh còn được thầy mời uống trà, đàm đạo về nội dung cuốn sách vừa đọc.
Trong khi người ta tìm mọi cách, dùng tiền, dùng ô dù hoặc nịnh nọt để tiến thân thì thầy Thân lại từ chối chức quyền. ấy là lần ông phó ban tổ chức chính quyền tỉnh cho cháu thi vào trường chuyên nhưng bài làm kém quá, thầy Thân loại ra. Thầy hiệu trưởng phải đến tận nhà thầy Thân để ngã giá nếu thầy cho trò kia đỗ, thầy sẽ được đề bạt làm phó hiệu trưởng còn thầy hiệu trưởng sẽ lên làm phó giám đốc Sở Giáo dục và đào tạo nhưng thầy Thân đã không nhận lời. Thầy bảo, trường chuyên của tỉnh chỉ dành cho những học sinh giỏi, bất cứ con cán bộ hay con nhà nông dân đều có quyền thi vào; ai đủ điểm sẽ được vào học, đó là cái lẽ từ xưa. Nay đi lấy một học sinh trung bình khá vào học chỉ vì là cháu ông cán bộ tỉnh sẽ làm mất lòng tin của học sinh. Thầy Thân còn nói, thầy không có năng lực làm quản lý, sức khỏe thầy lại kém, thầy muốn dốc tâm dốc sức cho những tài năng trẻ. Ai cũng bảo thầy Thân chẳng biết thời thế là gì, cờ đến tay mà chẳng biết phất!
Thầy Thân còn có một sáng kiến làm nức lòng học sinh, theo sáng kiến của thầy, vào đầu năm học, những học sinh mới trúng tuyển vào trường chuyên của tỉnh được nhà trường cho đi tham quan Văn Miếu- Quốc Tử Giám ở Hà Nội. Thầy là người đưa đi, kiêm luôn hướng dẫn viên. Giọng thầy đầy tự hào, thầy bảo Quốc Tử Giám là trường đại học đầu tiên ở nước ta, được lập năm 1076; văn bia tiến sỹ nghi danh những người đã đỗ đạt qua các kỳ thi tuyển chọn nhân tài. Thiên Quốc và bọn học trò rất tự hào và khâm phục khi nghe thầy Thân kể về nhà giáo Chu Văn An, ông là một hiền tài, từng làm tư nghiệp Quốc tử giám và dạy thái tử học. Khi vua Trần Dụ Tông ham chơi bời, lười việc chính sự để bọn quyền thần lũng đoạn chính thể, Chu Văn An đã dâng”thất trảm” sớ xin chém đầu bảy tên nịnh thần. Vua không nghe, Chu Văn An đã treo mũ bỏ về. Kể xong, thầy Thân hỏi:” Cụ Chu Văn An, vì nước, không sợ chết mà dám dâng “thất trảm” sớ. Vậy trong các cô, các cậu sau này vào đời, gặp bọn dốt nát, xu nịnh, có dám dâng”sớ” hay lại một điều kính thưa thủ trưởng, hai điều kính thưa thủ trưởng?”. Thiên Quốc và đám học sinh còn đang lúng túng trước câu hỏi bất ngờ của thầy Thân thì một cậu học sinh láu lỉnh nói to:” Thầy ơi! Thầy nào, trò nấy!”. Thầy Thân cười, lũ học học trò vừa cười vừa vỗ tay tán thưởng ầm ĩ.
Kết thúc buổi tham quan, trước khi lên xe trở về quê bao giờ thầy Thân cũng gửi gắm ước vọng của mình vào những cô cậu học sinh: " ông cha ta đã dạy hiền tài là nguyên khí quốc gia, thầy hy vọng các em sẽ làm cho nguyên khí nước nhà thêm vượng phát để đất nước mình hết nghèo". Chính lời căn dặn này của thầy đã thổi bùng lên trong tâm hồn Thiên Quốc một khát vọng học thật giỏi. Ngoài học ở lớp, Thiên Quốc còn tự học ở sách, tập giải những bài toán thi quốc gia, quốc tế. Có đêm mải mê với một bài toán, Thiên Quốc đã thức trắng đêm. Ngắm nhìn những trang giấy nháp chi chít con số, công thức, Thiên Quốc thấy lòng tràn đầy sung sướng, cậu vươn vai đứng lên đi ra ngoài định ngắm sao thì phía Đông, trời đã hửng nắng. Cũng có khi gặp những bài toán hóc búa, Thiên Quốc đến nhà thầy Thân nhờ thầy gợi ý. Có lần tranh luận, thầy Thân đã vui sướng vỗ vai Thiên Quốc: " Cậu đúng, tôi sai, cách giải của cậu hay hơn". Thầy Thân là thế, thầy không bao giờ bảo thủ; ngay trong cách dạy, thầy cũng chỉ gợi mở để học sinh tự suy nghĩ, tìm tòi sáng tạo, tự quyết định số phận mỗi bài toán là chính chứ thầy không cầm tay chỉ việc.
Năm học lớp 11, Thiên Quốc cùng đội tuyển của tỉnh đi thi Toán toàn quốc, giành giải Nhì. Năm học lớp 12, Thiên Quốc dự thi Olimpic Toán quốc tế, đoạt giải Ba và thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng ở Tokyo. Kết thúc 4 năm học, tốt nghiệp loại xuất sắc, Thiên Quốc được chuyển thẳng lên nghiên cứu sinh tiếp 4 năm nữa. Năm nay Thiên Quốc lại bảo vệ thành công xuất sắc luận án tiến sỹ về vật lý lý thuyết được nhà trường mời ở lại làm giảng viên. Thiên Quốc cảm ơn và khôn khéo từ chối, quyết định trở về nước, phụng sự Tổ quốc như đã hứa với thầy Thân. Thầy Thân từng bảo ở đất người dù giàu sang, phú quí cũng chỉ là thân phận đi làm thuê; mình cũng có Tổ quốc, tại sao mình không phấn đấu cho nước giàu, dân mạnh như người ta? Thầy Thân còn bảo để cho nước nghèo, dân khổ, chúng ta không chỉ có tội với nhân dân mà còn có tội với cả những anh hùng liệt sỹ đã ngã xuống vì nền độc lập tự do của Tổ quốc.
Quyết định về nước của Thiên Quốc cũng để lại sự tiếc nuối và khâm phục của giáo sư Yasushi, sự buồn đau và van nài ở lại Nhật Bản của Kiyomi. Ngay ở trong nước, rất nhiều người thân và bạn bè của Thiên Quốc cũng khuyên anh không nên về nước, họ liên tiếp Chat, thư điện tử, điện thoại cho Thiên Quốc nói rằng nước Nhật là thiên đường, còn về nước không những lương chả đủ sống mà con đường khoa học cũng chẳng có chỗ để đi tiếp. Những khó khăn trên đường đời và cả những gian nan trên con đường khoa học khi về nước, Thiên Quốc cũng đã phần nào được biết khi đọc báo trên mạng và trong cả những lần anh về nước. Có lần Thiên Quốc đến một viện khoa học để xin một ít số liệu thực tế, phục vụ cho việc nghiên cứu. Tiếp Thiên Quốc là một tiến sỹ, phó viện trưởng, cái câu đầu tiên mà ông hỏi Thiên Quốc không phải về lĩnh vực khoa học mà là hỏi anh xem có xin được cái dự án nào của Nhật không? Nếu xin được, ông sẽ làm giám đốc dự án, Thiên Quốc làm phó và ông sẵn sàng trích cho anh 40% hoa hồng theo cơ chế thoáng nhất! Quá thất vọng, Thiên Quốc đã chào ông phó viện trưởng ra về mà chẳng buồn hỏi đến số liệu nữa. Lại có lần Thiên Quốc đến một cơ quan để đặt vấn đề sau khi học xong về nước, anh có thể về đây công tác được không thì được ông trưởng phòng tổ chức nói bóng nói gió rằng hiện cơ quan đang thừa biên chế, tuy vậy vì Thiên Quốc là người tài nên sẽ được ưu tiên tuyển dụng, chỉ có điều anh phải biết nhìn xa trông rộng một tí! Sau đó Thiên Quốc liên tục viết thư qua mạng về cho ông trưởng phòng tổ chức nhưng lần nào ông cũng bảo phải chờ! Một người bạn của Thiên Quốc có người nhà làm ở đó, biết chuyện cho anh hay rằng cái suất ưu tiên ấy đã dành cho một quan chức có trình độ đại học tại chức vừa chuyển biên chế ở tỉnh lẻ lên Hà Nội với cái giá trọn gói năm ngàn USD! Ông quan này đã từng làm chủ nhiều dự án, sau khi kiếm được gần chục tỷ, ông nhờ một người bà con đứng tên mua cho một khu đất, xây một ngôi biệt thự rồi chuyển cả nhà lên thủ đô. Người bạn còn hài hước với Thiên Quốc rằng chính nhờ có cái mốt hàng loạt các quan tham ở tỉnh lẻ đổ xô lên Hà Nội mua nhà, mua đất mà làm cho giá đất ở Hà Nội “được” ngang giá với đất ở Tokyo nơi Thiên Quốc đang học!
Thiên Quốc rất buồn nhưng không nản chí và anh đã may mắn gặp được giáo sư Môn, một nhà khoa học nổi tiếng khi sang Nhật Bản công tác. Giáo sư Môn rất cảm phục khi biết được ý nguyện được về nước làm việc của Thiên Quốc, ông bảo đất nước đang rất cần các nhà khoa học, nếu người tài nước ta cứ học xong lại ở luôn nước ngoài thì ai sẽ là người xây dựng Tổ quốc? Nạn chảy máu chất xám đang gây nên nhiều tổn thất cho đất nước. Ông cũng tâm sự thẳng thắn rằng ta chưa có chính sách cụ thể trong việc phát hiện, bồi dưỡng và trọng dụng nhân tài vì thế người tài còn thưa thớt lắm. Thậm chí ở nhiều nơi, lãnh đạo là người bất tài, chỉ giỏi tham nhũng, hay đố kỵ, xa lánh người tài, tin dùng bọn dốt nát, xu nịnh. Lại cũng có không ít nhà khoa học chỉ mải kiếm danh, kiếm tiền mà bỏ bê việc nghiên cứu. Đó là một nguy cơ, một sự lãng phí to lớn về chất xám, về của cải nhưng một ngày gần đây, ông tin tưởng rằng vấn đề bất cập này nhất định được giải quyết; người tài sẽ được xã hội trọng dụng, tôn vinh và họ sẽ cùng nhân dân đưa đất nước không ngừng đi lên, sánh vai với các nước phát triển trong khu vực và thế giới. Ông đã hứa với Thiên Quốc, ngay sau khi về nước, ông sẽ trực tiếp làm việc với Bộ trưởng về việc của Thiên Quốc. Mười ngày sau, giáo sư Môn chính thức thông báo cho Thiên Quốc biết rằng ông Bộ trưởng rất hoan nghênh sự trở về của Thiên Quốc và sẵn sàng mời anh về Bộ công tác.
Ngay sau khi nhận được lời mời gọi của ông Bộ trưởng, Thiên Quốc đã thuyết phục Kiyomi học xong theo mình về Việt Nam nhưng Kiyomi dù rất yêu Thiên Quốc vẫn không đủ can đảm để hành động theo tiếng gọi của tình yêu như các cô gái Việt Nam" Thuyền theo lái, gái theo chồng ".
Chiều nhạt dần, thỉnh thoảng gió lại thổi bay bay mấy sợi tóc của Kiyomi vào mặt Thiên Quốc. Trước đây Kiyomi cắt tóc ngắn nhưng khi nghe Thiên Quốc kể các cô gái Việt Nam thường để tóc dài, Kiyomi cũng học theo. Kiyomi còn học cách nấu các món ăn Việt Nam để thỉnh thoảng chiêu đãi ”khách”. Chỉ có cái “món” tiếng Việt mặc dù Kiyomi luôn thầm nhủ Thiên Quốc giỏi tiếng Nhật là thế, chả lẽ mình không học được tiếng Việt và cô giao ước với Thiên Quốc mỗi khi gặp nhau phải nói tiếng Việt nhưng Kiyomi cũng chỉ kha khá chứ không ganh đua được với Thiên Quốc; cô chữa thẹn với Thiên Quốc rằng, tiếng Việt quá khó, khó hơn cả yêu được một chàng trai Việt Nam!
Một sợi tóc của Kiyomi bị gió thổi quấn quýt vào môi Thiên Quốc, Thiên Quốc há mồm ngậm sợi tóc, mân mê nó bằng đầu lưỡi. Kiyomi cúi xuống nhặt bông hoa Anh đào rụng dưới chân, ngắm nghía hồi lâu rồi hỏi Thiên Quốc:
- Thiên Quốc có biết hoa Anh đào có khí tiết gì không?
- Nó rụng đúng vào lúc nó nở đẹp nhất.
- Đúng như vậy và tình yêu của chúng ta cũng giống như loài hoa Anh đào.
Thiên Quốc thở dài, ngẫm thấy cách ví von của Kiyomi lãng mạn nhưng cũng thật xác thực. Hoa Anh đào là biểu tượng của nước Nhật, nó đã gắn bó với người Nhật như là máu thịt. Vào tháng ba hàng năm khi mùa hoa Anh đào nở, cả nước Nhật như một ngày hội, người người, nhà nhà nô nức rủ nhau đi chiêm ngưỡng hoa Anh đào ở công viên hay trên các đường phố. Hoa Anh đào có màu hồng phơn phớt, chúng mọc thành chùm chứ không đứng riêng lẻ, xa xa trông như những đám mây bồng bềnh trên nền trời xanh thẳm. Lần đầu tiên được ngắm nhìn hoa Anh đào nở, Thiên Quốc đã bàng hoàng thốt lên " Đẹp quá! đẹp quá !". Vì ngây ngất trước vẻ đẹp của hoa Anh đào, có năm Thiên Quốc đã rủ Kiyomi làm cuộc đuổi bắt hoa Anh đào trong mười ngày, chả là theo thời tiết, hoa Anh đào nở dần lên phương Bắc. Cũng vì hoa Anh đào rụng khi vào độ tươi thắm nhất nên người Nhật ví đó là cái chết cao đẹp giống như tinh thần võ sĩ đạo. Tình yêu của Thiên Quốc và Kiyomi cũng đang vào độ say mê, ngây ngất nhất thì bị chia ly. Cuộc chia ly này do Thiên Quốc quyết định, một quyết định đau đớn, dằn vặt đấu tranh ghê gớm Thiên Quốc mới vượt qua.
Gần mười năm sống trên đất nước mặt trời mọc, Thiên Quốc hiểu rằng Nhật Bản là nước bị bại trận, chịu sự tàn phá nặng nề của bom nguyên tử, động đất liên miên nhưng nước Nhật đã biết nuôi chí, vượt lên bằng tri thức và truyền thống văn hóa của dân tộc để trở thành một cường quốc kinh tế thế giới. Khi đến thăm Hiroshima, thành phố bị Mỹ ném quả bom nguyên tử đầu tiên vào ngày 6 tháng 8 năm 1945, giết chết hơn 140 ngàn người, Thiên Quốc quá đỗi ngạc nhiên trước sự hồi sinh kỳ diệu của Hiroshima. Ngoại trừ nhà mái vòm, nơi quả bom rơi xuống và khu trưng bày hàng ngàn hiện vật, ảnh chụp là còn thấy chứng tích tàn phá man rợ và khủng khiếp của bom nguyên tử, còn tất cả đều tràn đầy sức sống; nhà tầng cao vút, dòng người, dòng xe hối hả, cây xanh rập bóng, những con chim bồ câu trắng bay chao liệng trong công viên Hòa Bình. Nhìn người mà ngẫm đến ta, có cái gì đó cứ trỗi dậy trong tâm hồn Thiên Quốc. Việt Nam đã từng đánh thắng hai kẻ thù giàu có, hùng mạnh nhất thế giới làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ chấn động địa cầu, đại thắng Mùa xuân 1975 vĩ đại; chúng ta lại từng có rất nhiều tài năng trẻ đoạt giải cao nhất trong các cuộc thi quốc tế về Toán học, Vật lý, Hoá học, Tin học, Âm nhạc…nhưng đất nước vẫn phải đang phải đối đầu với cái nghèo, nạn tham nhũng và nguy cơ tụt hậu! Nhiều lúc đi bên Kiyomi, nghe Kiyomi tự hào nói về sự giàu có của đất nước Nhật Bản, lòng Thiên Quốc lại nhoi nhói như có hàng trăm mũi kim xuyên vào khi nghĩ về Việt Nam. Một lần Thiên Quốc và Kiyomi ngồi uống cà phê ở một quán trung tâm Tokyo, một lưu học sinh Việt Nam đi vào ngồi chung với một người châu Âu, muốn lấy oai, gã sinh viên đã giới thiệu với người kia bằng tiếng Anh rằng mình là người Nhật Bản. Đợi lúc gã đi ra, Thiên Quốc lao đến giáng cho gã một cái tát rất mạnh: " Đồ đê tiện, tao là người Việt Nam đây!". Gã sinh viên cúi gằm mặt, vội vã chuồn thẳng. Những lúc như thế Thiên Quốc lại nhớ đến lời thầy Thân, anh mím môi thầm nhủ, nước Nhật có hoa Anh đào, Việt Nam cũng có hoa Đào. Mỗi độ xuân về, hoa Đào lại đỏ thắm, gieo vào tâm hồn người Việt sự háo hức, hy vọng vào một năm mới may mắn, hạnh phúc hơn. Cũng chính vì rất yêu hoa Đào nên mỗi lần về nước, nếu vào dịp áp tết, trước khi về quê, thế nào Thiên Quốc cũng bảo mấy thằng bạn đang sinh sống ở Hà Nội chở mình lên làng đào Nhật Tân để ngắm hoa Đào và mua một cành về quê chơi tết. Ngắm nhìn những vườn đào đỏ thắm, Thiên Quốc thường liên tưởng và so sánh với hoa Anh đào. Nhiều lúc miên man, cứ tưởng như mình đang đi bên Kiyomi, Thiên Quốc tủm tỉm cười về một câu nói đùa của người yêu. Một lần, đang dạo ngắm hoa Đào, Thiên Quốc bắt gặp một du khách Pháp, anh hỏi ông bằng tiếng Anh, sao biết nơi đây để đến ngắm hoa Đào? Ông khách bảo, những người bạn của ông từng làm việc tại Hà Nội nói rằng đào Nhật Tân rất nổi tiếng, rất đẹp vì vậy lần này sang du lịch Việt Nam ông đã tìm đến đây. Và ông đã không thất vọng, đi giữa vườn đào đỏ thắm trong tiết trời se lạnh, ông như tưởng lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh. Rồi ông mua một cây đào thuê chở về nơi khách sạn ông đang ở. Ông còn thốt lên với Thiên Quốc : Chỉ có ở Việt Nam mới có cây đào đẹp và rẻ như thế này! Chả hiểu sao lúc ấy, Thiên Quốc lại lẩm nhẩm trong miệng:” Kiyomi thấy chưa, đến người Tây cũng còn phải khen hoa Đào Việt Nam rất đẹp!”. Thiên Quốc đã nói với người bạn đi cùng rằng, hoa Đào là niềm tự hào, là biểu tượng văn hóa của người Việt Nam. Làng đào Nhật Tân đã trở thành một thương hiệu nổi tiếng, nếu biết qui hoạch, đầu tư, phát triển, làng đào Nhật Tân sẽ trở thành khu du lịch thu hút rất đông khách trong nước và quốc tế. Thế nhưng bốn năm sau, Thiên Quốc đã rơm rớm nước mắt khi đọc tin trên internet biết rằng làng đào Nhật Tân đã bị phá đi rất nhiều để nhường chỗ cho khu đô thị và những tòa nhà cao tầng. Thiên Quốc đã xót xa thốt lên:” Trời ơi, nước Nhật giàu có là thế mà người ta còn trồng cây ở cả trong nhà. Sao ta chỉ biết chạy theo cái lợi nhỏ trước mắt mà phá đi làng đào nổi tiếng ?”.
Một bông hoa Anh đào rơi xuống trúng vào lòng bàn tay Kiyomi, Thiên Quốc khẽ cầm lên mân mê trong tay. Biết có ngồi thêm cũng chẳng ai muốn chuyện trò, chẳng ai thuyết phục ai về Việt Nam hay ở lại Nhật Bản được nữa, Kiyomi nói với Thiên Quốc vào nhà xem ti vi hay đọc sách báo, còn Kiyomi sẽ nấu một bữa ăn tối hỗn hợp gồm hai món Việt- Nhật, trong đó có món nem rán Việt Nam mà cả hai cùng thích để tiễn đưa Thiên Quốc ngày mai trở về Tổ quốc.
Bữa ăn chỉ có hai người, giáo sư Yasushi đang dự một cuộc hội thảo khoa học ở Mỹ, ông và vợ đã ly hôn khi Kiyomi tròn mười tuổi, sau đó vợ ông kết hôn với một người Pháp và theo chồng về Paris. Từ New York, giáo sư Yasushi viết thư qua mạng về cho Thiên Quốc, ông nói rằng nếu Thiên Quốc ở lại Nhật Bản, Thiên Quốc sẽ có điều kiện để phát triển tài năng, và biết đâu công trình khoa học mà Thiên Quốc đang nghiên cứu lại chả đưa Thiên Quốc trở thành một nhà khoa nổi tiếng thế giới! Thiên Quốc đã đặt Tổ quốc lên trên hết, điều đó làm ông rất cảm phục, song trong tận sâu thẳm cõi lòng ông vẫn rất tiếc thay cho tài năng của Thiên Quốc và mối tình đẹp của đôi trai tài – gái sắc bị dang dở. Có một điều mà giáo sư Yasushi không biết được, Thiên Quốc muốn nhanh chóng trở về nước để tiếp tục nghiên cứu công trình khoa học của mình và công bố nó ở Việt Nam, làm lợi cho đất nước chứ không phải để bán nó cho một tập đoàn tư bản giàu có nào ở Nhật Bản hay nước ngoài.
Thiên Quốc không biết uống rượu, chỉ một ly nhỏ đã làm cho Thiên Quốc đỏ mặt. Tối nay, vì buồn và cũng vì chiều Kiyomi, Thiên Quốc đã uống khá nhiều rượu Sakê nên bị say. Kiyomi dìu Thiên Quốc vào phòng của giáo sư Yasushi, chỉ một lúc Thiên Quốc đã chìm vào giấc ngủ nồng nàn.
Nửa đêm, Thiên Quốc tỉnh dậy, dưới ánh đèn sáng tỏ, Thiên Quốc sửng sốt khi thấy Kyiomi đang nằm bên cạnh. Kyiomi mặc bộ váy ngủ ngắn trắng muốt, mỏng dính, bộ ngực trần căng tròn phập phồng theo hơi thở, trên đó rắc những bông hoa Anh đào mới ngắt. Thiên Quốc đã hiểu ra tất cả, Kiyomi muốn dâng hiến cái cao quí nhất của đời con gái cho Thiên Quốc để giữ anh ở lại nước Nhật. Trái tim Thiên Quốc như muốn vỡ tung, Thiên Quốc từ từ cúi xuống hôn lên những bông hoa Anh đào; run rẩy và thèm muốn quá, Thiên Quốc hôn cả lên hai “núm đào” đỏ tươi dưới làn váy mỏng trên bộ ngực của Kiyomi. Dục tình nổi lên cuồn cuộn, Thiên Quốc cởi phăng quần áo nhưng anh chưa kịp đổ người xuống thân thể ngọc ngà của Kiyomi thì lý trí đã kịp gìm giữ anh lại; Thiên Quốc vội vã mặc quần áo vào, anh quay ngoắt người, bước ra khỏi nhà.
Trăng đã lên, ánh trăng hòa lẫn với sắc màu của hoa Anh đào làm cho khu vườn chập chờn, hư ảo. Thiên Quốc cun cút đi về phía chiếc cổng gỗ. Một làn gió thổi đến làm tiến sỹ Thiên Quốc tỉnh táo hẳn người; anh như nghe bên tai văng vẳng giọng nói đầy hào khí của thầy Thân hôm ở Văn Miếu- Quốc Tử Giám: Ông cha ta đã dạy hiền tài là nguyên khí quốc gia... *-./.