N
goài kia, tuyết rơi lặng lẽ, từng hạt bông mềm mại đáp xuống mặt đất, phủ trắng mọi thứ. Một không gian tĩnh mịch và trong trẻo đến kỳ lạ. Nàng ngồi trên chiếc ghế mây cũ, tay cầm tách trà nóng, hơi ấm từ đó lan tỏa đến đôi bàn tay đã lạnh đi vì cơn gió buốt. Qua khung cửa sổ, nàng nhìn xa xăm, đôi mắt chứa đựng nỗi nhớ nhung không lời.
“Anh có bao giờ nhớ về quê hương mình không?” – nàng khẽ hỏi, giọng nói dịu dàng tan vào không gian.
Người đối diện, lữ khách tha hương từ một nơi xa xôi, ngừng lại giữa ngụm trà đang uống dở. Anh ngước lên, đôi mắt có chút bối rối nhưng cũng ánh lên nét trầm tư.
“Quê hương ư? Tôi có nhớ chứ... nhưng lâu rồi tôi chưa về.”
Nàng mỉm cười, ánh mắt như xuyên qua người đối diện mà nhìn về nơi khác, về những ký ức đang ùa về như một cuốn phim cũ.
Xóm cũ – nơi trái tim bắt đầu
Trong trí nhớ của nàng, xóm Tre là một nơi đầy ắp những hình ảnh thân quen. Đó là nơi nàng lớn lên, nơi nàng từng thuộc về, và cũng là nơi chứa đựng những kỷ niệm ngọt ngào nhất.
Ngày ấy, mỗi sáng sớm, nàng thức dậy khi ánh nắng còn e ấp, lách qua kẽ lá tre xanh. Tiếng gà gáy vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng í ới của người lớn ra đồng. Bọn trẻ trong xóm, trong đó có nàng, thường tụ tập chơi đùa trên con đường đất đỏ dẫn vào làng. Những bàn chân nhỏ nhắn in dấu trên bùn non, những tiếng cười giòn tan vang lên làm sáng bừng cả một ngày mới.
“Những ngày ấy đẹp biết bao, phải không?” – nàng khẽ nói, đôi mắt vẫn hướng ra cửa sổ.
Anh không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn nàng. Có lẽ anh cũng đang tự hỏi về những ngày cũ của mình, những ngày mà anh từng gọi là "những ngày đẹp nhất".
Xóm Tre của nàng không chỉ là một nơi chốn, mà là một mảnh ký ức sống động. Những buổi trưa hè, nàng và đám bạn thường trốn ngủ trưa để ra bờ sông thả diều. Nàng nhớ dáng Cha đứng cuối vườn, đôi tay chai sần cặm cụi cắt từng nhánh tre làm cần câu cá cho nàng. Nhớ Mẹ với đôi vai nhỏ bé gồng gánh cả cuộc sống gia đình, nhưng vẫn luôn dành thời gian kể cho nàng nghe những câu chuyện cổ tích dưới ánh trăng.
Xóm cũ – nơi tình yêu chớm nở
“Ở xóm Tre ấy,” nàng nói, như đang kể cho anh nghe nhưng thực chất là đang trò chuyện với chính mình, “có một người mà tôi từng thương.”
Anh khẽ nghiêng đầu, không nói gì, chỉ để nàng tiếp tục.
Chàng trai năm ấy là người bạn thời thơ ấu của nàng. Họ đã cùng nhau lớn lên, cùng chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn. Nàng nhớ đôi mắt anh, sâu thẳm như bầu trời ngày mưa, và nụ cười của anh, rạng rỡ như ánh nắng ban mai.
Họ đã từng hứa với nhau rằng sẽ cùng đi khắp nơi, sẽ không bao giờ rời xa xóm Tre. Nhưng đời người luôn có những ngã rẽ bất ngờ. Chàng trai ấy lớn lên, rời khỏi xóm nhỏ để tìm một tương lai khác. Lời hứa năm xưa vẫn còn, nhưng người đã xa mãi.
“Tôi nghĩ ai cũng có một người để nhớ, và một nơi để về, dù nơi đó chẳng còn ai thân quen,” anh nói, phá tan bầu không khí lặng yên.
Nàng khẽ gật đầu, không nhìn anh mà ánh mắt vẫn hướng về một điểm vô định ngoài cửa sổ.
Xóm cũ – nơi trú ngụ của hoài niệm
“Xóm Tre giờ ra sao?” – anh hỏi, giọng anh như kéo nàng về thực tại.
“Không biết nữa...” – nàng thở dài, đôi mắt thoáng buồn. “Tôi đã rời đi từ rất lâu, từ cái ngày mà tôi nghĩ mình cần một cuộc sống khác, tốt hơn. Nhưng...”
“Nhưng sao?”
“Nhưng tôi vẫn nhớ,” nàng khẽ cười. “Nhớ từng ngõ nhỏ, từng bóng tre, từng mùi khói bếp lan tỏa mỗi chiều. Nhớ cả những người đã từng đi qua đời mình, dù có lẽ họ chẳng còn nhớ tôi.”
Anh im lặng. Có lẽ anh cũng đang nghĩ về một xóm cũ nào đó của riêng mình, nơi mà anh từng gọi là "nhà".
Xóm cũ – nơi không ai gắn bó trọn đời
Người ta thường nói, xóm cũ chỉ là nơi bắt đầu, không phải nơi để gắn bó suốt đời. Ai cũng phải lớn lên, rời đi, và tìm cho mình một nơi khác để sống.
Nhưng kỳ lạ thay, dù đi đâu, làm gì, trong sâu thẳm trái tim, xóm cũ vẫn luôn hiện hữu.
“Tôi cũng từng nghĩ mình sẽ quên được xóm Tre,” nàng nói, giọng nàng nhẹ bẫng, như làn gió thoảng qua. “Nhưng mỗi khi trời trở lạnh, tuyết rơi, tôi lại nhớ về những ngày giáp Tết ở xóm nhỏ ấy.”
Những ngày cuối năm ở xóm Tre luôn mang một không khí đặc biệt. Tiếng lợn kêu vang cả xóm, tiếng gọi nhau í ới chuẩn bị bánh chưng, tiếng cười nói rộn ràng giữa những người thân quen. Đêm giao thừa, cả nhà quây quần bên bếp lửa, ánh sáng ấm áp phản chiếu trên gương mặt từng người.
“Chúng ta có thể rời xa xóm cũ, nhưng xóm cũ sẽ không bao giờ rời khỏi trái tim ta,” nàng kết luận, đôi mắt thoáng nét mơ màng.
Anh gật đầu. “Có lẽ đúng vậy. Nhưng liệu tôi có còn cơ hội để trở về không?”
Nàng quay sang nhìn anh, mỉm cười dịu dàng. “Nếu xóm cũ vẫn còn trong trái tim anh, thì bất cứ lúc nào, anh cũng có thể trở về. Dù nơi đó chẳng còn ai chờ đợi.”
Ngoài kia, tuyết vẫn rơi
Đã bao lâu rồi nàng chưa trở về Xóm Tre? Năm tháng trôi qua, đời người như dòng sông, cứ mải miết trôi về phía trước. Nhưng trong lòng nàng, Xóm Tre vẫn là nơi trú ngụ của những ký ức đẹp đẽ nhất.
Ngoài kia, tuyết vẫn rơi, phủ kín con đường. Trong tâm tưởng, nàng thấy con đường làng ngày cũ hiện ra, nhỏ bé nhưng thân thuộc. Ở đó, những hàng tre vẫn đứng lặng lẽ, như muốn bảo vệ những điều còn sót lại của thời gian.
"Xóm cũ," nàng khẽ mỉm cười, "nếu có cơ hội, dù chỉ một lần, ta cũng muốn được trở lại."
Người ta lớn lên, ai cũng phải rời xa xóm cũ để đi tìm một miền đất mới. Xóm cũ không níu giữ họ, nhưng trong từng góc sâu của trái tim, xóm cũ vẫn luôn là nơi để nhớ về, nơi chất chứa những gì bình dị và thiêng liêng nhất.
Nàng ngồi đó, trầm ngâm, giữa cái rét của mùa đông và nỗi nhớ đang ngập tràn. Phải chăng, xóm cũ của nàng vẫn còn đó, lặng lẽ chờ một người trở về, như những hàng tre vẫn ngày ngày rì rào kể chuyện cũ cho gió nghe.
Và ngoài kia, tuyết vẫn rơi, từng hạt chầm chậm đáp xuống, như thời gian đang lặng lẽ trôi qua. Trong căn phòng nhỏ, hai con người ngồi đối diện nhau, mỗi người với những nỗi nhớ riêng.
Nàng nhớ xóm Tre – nơi tuổi thơ của nàng bắt đầu, nơi những kỷ niệm đẹp nhất của cuộc đời nàng luôn sống mãi.
Anh nhớ về một xóm cũ nào đó, nơi anh từng nghĩ mình sẽ không bao giờ rời xa, nhưng cuối cùng lại không thể giữ được.
Họ không nói thêm gì nữa, chỉ để nỗi nhớ lặng lẽ bao trùm không gian. Bên ngoài, tuyết trắng phủ đầy mặt đất, như đang che chở những mảnh ký ức của những con người xa xứ.
Dù cuộc đời có đưa ta đi bao xa, dù năm tháng có trôi qua thế nào, thì xóm cũ vẫn luôn là nơi ta tìm về, trong giấc mơ, trong nỗi nhớ,
và trong trái tim. -./.
BAMBOO HAMLET IN REMEMBRANCE
O
utside, snow falls in silence. Soft flakes drift down and settle gently on the ground, whitening everything in sight. The world feels strangely still and pure. She sits on an old wicker chair, a warm cup of tea cradled in her hands, its heat slowly seeping into fingers numbed by the biting cold. Through the window, she gazes far away, her eyes holding an unspoken longing.
“Do you ever miss your homeland?” she asks softly, her voice dissolving into the quiet.
The man across from her—a wanderer far from where he began—pauses mid-sip. He looks up, a hint of unease in his eyes, yet something thoughtful glimmers there.
“My homeland?” he says. “Of course I miss it… but it’s been a long time since I last returned.”
She smiles faintly. Her gaze seems to pass through him, drifting instead toward a place where memories surge back like an old film reel.
The Old Hamlet — Where the Heart Began
In her memory, Bamboo Hamlet is crowded with familiar images. It is where she grew up, where she once belonged, where her sweetest memories are kept.
Back then, she would wake early, when sunlight was still shy, slipping through the narrow gaps between green bamboo leaves. Roosters crowed across the hamlet, mingling with the calls of adults heading out to the fields. The children—she among them—gathered to play along the red dirt road leading into the village. Small bare feet left prints in soft mud; bursts of laughter rang out, brightening the birth of a new day.
“Those days were beautiful, weren’t they?” she murmurs, her eyes still fixed on the window.
He doesn’t answer. He only watches her in silence. Perhaps he, too, is wondering about his own past—about days he once called the best of his life.
Bamboo Hamlet, for her, is not merely a place. It is a living memory. She recalls summer afternoons when she and her friends skipped their naps to fly kites by the riverbank. She remembers her Father standing at the edge of the garden, his calloused hands carefully trimming bamboo branches to make fishing rods for her. She remembers her Mother—slender shoulders carrying the weight of an entire household—still finding time to tell her fairy tales under the moonlight.
The Old Hamlet — Where Love First Stirred
“In Bamboo Hamlet,” she says—speaking to him, yet truly conversing with herself—“there was someone I once loved.”
He tilts his head slightly, saying nothing, allowing her to go on.
The boy back then was her childhood companion. They grew up side by side, sharing every joy and sorrow. She remembers his eyes, deep as a rain-filled sky, and his smile, radiant as the first light of morning.
They once promised each other they would go everywhere together, that they would never leave Bamboo Hamlet. But life is full of unexpected turns. He grew up and left the small hamlet in search of another future. The promise remained—but the person drifted far away.
“I think everyone has someone to remember,” he says quietly, breaking the hush, “and a place to return to—even if no one familiar is left there.”
She nods slightly. She does not look at him; her eyes remain fixed on an undefined point beyond the glass.
The Old Hamlet — Refuge of Memory
“What is Bamboo Hamlet like now?” he asks, his voice drawing her back to the present.
“I don’t know anymore…” she sighs, sadness flickering in her eyes. “I left a long time ago—on the day I thought I needed a different life, a better one. But…”
“But what?”
“But I still remember,” she says with a soft smile. “Every narrow lane, every stand of bamboo, every smell of cooking smoke drifting through the evenings. I remember the people who once passed through my life—even though they may no longer remember me.”
He falls silent. Perhaps he, too, is thinking of an old hamlet of his own, a place he once called home.
The Old Hamlet — A Place No One Stays Forever
People often say an old hamlet is only where life begins, not where one stays for a lifetime. Everyone must grow up, leave, and find another place to live. And yet, strangely, wherever we go, whatever we do, the old hamlet endures deep within the heart.
“I once thought I would forget Bamboo Hamlet,” she says lightly, her voice like a passing breeze. “But whenever the weather turns cold, when snow begins to fall, I remember those days just before the Lunar New Year in that small place.”
The year’s end in Bamboo Hamlet always carried a special air. The squeals of pigs echoed through the lanes, voices called out as families prepared bánh chưng, laughter rose among familiar faces. On New Year’s Eve, the whole family gathered around the hearth, warm firelight reflecting on every face.
“We may leave the old hamlet,” she concludes dreamily, “but the old hamlet never leaves our hearts.”
He nods. “Perhaps that’s true. But will I ever have the chance to return?”
She turns to him and smiles gently. “If the old hamlet still lives in your heart, then you can return at any time—even if no one is waiting there.”
Outside, the Snow Keeps Falling
How long has it been since she last returned to Bamboo Hamlet? Years slip by; a human life is like a river, always flowing forward. Yet within her, Bamboo Hamlet remains the refuge of her most beautiful memories.
Outside, snow continues to fall, blanketing the road. In her mind, the old village path appears—small, familiar. There, rows of bamboo still stand in silence, as if guarding what little time has left behind.
“Old hamlet,” she smiles softly, “if there were a chance, even just once, I would want to return.”
Everyone grows up; everyone must leave the old hamlet to seek a new land. The old hamlet does not hold them back. Yet in the deepest corners of the heart, it remains a place to remember—a vessel for what is simplest and most sacred.
She sits there, lost in thought, amid winter’s cold and an overflowing ache of longing. Could it be that her old hamlet still exists somewhere, quietly waiting for someone to return—just as the bamboo still rustles each day, telling old stories to the wind?
And outside, snow keeps falling, each flake descending slowly, like time itself moving in silence. In the small room, two people sit facing one another, each carrying a private ache.
She remembers Bamboo Hamlet—where her childhood began, where the most beautiful memories of her life still live on.
He remembers another old hamlet—one he once believed he would never leave, yet ultimately could not keep.
They say nothing more, allowing memory to fill the space between them. Outside, white snow covers the ground, as though sheltering the fragments of memory belonging to those far from home.
No matter how far life carries us, no matter how time passes, the old hamlet remains a place we return to—in dreams, in longing, and in the heart. -./.
