CHIẾC GHẾ VÀ CÁI PHONG BÌ
T
ại một công ty. Giám đốc đi
vắng, cửa phòng im ỉm , không gian lặng ngắt như tờ,
tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường làm cho
bầu không khí như nặng nề hơn. Anh phong bì liền bò ra
khỏi ngăn kéo vươn vai hể hả phá tan tĩnh lặng:
- Hề hề, ngủ một giấc dài quá đã, đời mình sao sướng
thế này không biết .
Ghế lên tiếng rên
rỉ thân phận:
- Anh đúng là tốt số, chả bù tôi suốt ngày cứ bị chủ
đưa cái bàn tọa đè lên mặt, thường xuyên bị hít hà
ba cái mùi “ô nhiễm môi trường” không chịu nổi, còn
những lúc không vui ông ta lại “dằn mặt” làm tôi muốn
gãy xương luôn. Cái thân hình bảy, tám chục ký ấy, anh
hình dung thử xem…Ôi chà.!
- Thì thế mới là cái duyên, cái số chứ anh bạn! hà
hà…có phải muốn mà được đâu. Này nhé, nói cho anh
thèm nhé, tôi được các ông chủ cưng như cưng trứng,
ai ai cũng trọng vọng, thường được dự những cuộc tiệc
tùng long trọng, tao nhân mặc khách, đại gia… hai tay lễ
mễ nâng tôi đặt ngồi trên đĩa đàng hoàng cơ đấy,
anh làm sao mà bì được tôi ? Còn anh, sinh ra là để cho
người ta ngồi lên, giày xéo. Ráng chịu thôi, có chi mà
than thở hả anh bạn ?- Phong bì hùng hồn khoe. Chạm tự
ái, ghế ta mới phản biện:
- Ừ thì anh cao số, nhưng anh đừng quên rằng tuổi thọ
tôi cao hơn anh đấy, dẫu có cực chút, nhưng tôi đã tọa
vị ở đây mấy năm rồi. Chỗ của tôi là bất khả xâm
phạm, cả công ty này đố cha nào dám đặt đít vô. Anh
tu mười kiếp có được như tôi không? Tên tôi gắn liền
với chức danh giám đốc. Này, người ta coi trọng cái “ghế”
lắm đấy nhé, còn anh, anh là cái thá gì ?
Phong bì cười ha hả,
vỗ cái bụng phinh phính căng tròn:
- Anh nói
mắc cười quá, không nhờ tôi thì làm gì anh
vào được đây ? tự hào quá đáng rồi đó anh bạn
ơi .
- Bốc phét
! Này nhé, để bố cho hay nhé, ông chủ lệnh cho nhân viên
rước bố về đây đấy. Cả lũ chạy sốt vó ra tận thành
phố lớn, lục tung mấy chục cửa hàng bự mới chọn được
đấy. Không phải hàng xịn không đời nào lọt vô được
đâu con ạ. - Ghế gân cổ cãi .
- Ôi, anh
đúng là óc đậu hũ. Anh mà biết gì, tôi đây mới có
quyền quyết định, nghe rõ chưa? .Chỗ ngồi của giám đốc
do tôi quyết từ trên dĩa kia anh bạn khốn khổ ạ !- Phong
bì hăng máu chứng minh.
Chị lịch bàn đang
thiu thiu ngủ, bực mình:
- Này, ồn
ào quá đi. Hai anh có ai hơn ai đâu mà cãi .Chỉ côi và
chú đồng hồ tường kia là biết tường tận nhất. Đây,
ông chủ viết lên đầy mặt tôi đây, để tôi đọc cho
mà nghe này - Hắng giọng đọc:
- “10 giờ
sáng nay cho thay ghế mới. 10 giờ 15 cùng H…đi shopping”
Phong bì nghe thấy
vậy nhìn lên đồng hồ khoái chí cười to.
- Ha ha…Vậy là anh
chỉ còn dăm phút nữa là phải vào nhà kho cho mối mọt
nó xực rồi, Còn lớn tiếng nữa thôi ? Còn tôi, lại được
vi vu đây đó. Ha ha…!
Ghế
ôm mặt khóc nức nở. Đúng lúc đó cửa mở , giám
đốc băm bổ lại bàn, không ngồi, không nói một lời,
mở ngăn kéo lấy phong bao, móc ruột cho vào túi, vò nát
chiếc phong bì liệng vào sọt rác rồi vội vã đi ra, cửa
đóng sầm.
Căn phòng
lúc này tuyệt không một tiếng cười, chỉ còn những
tiếng rên khẽ, tức tửi, đau đớn xen lẫn trong giọng
ngâm khe khẽ của chị lịch bàn:
-
Cười người chớ vội cười lâu
cười người thoắt trước, thoắt sau người cười !
CHIẾC
ÁO VÀ NHÀ TU
X
ưa, ở phương Đông có một
nước phồn thịnh rất tôn sùng đạo phật. Tại đây đạo
phật là quốc đạo.
Tại
một vùng rừng núi xa xôi có anh thanh niên lưng dài
vai rộng nhưng tính lại siêng ăn biếng làm. Cha mẹ già
yếu mất đi, không còn ai có thể nuôi nấng nương nhờ.
Sau khi tiêu hết chỗ dành dụm của mẹ cha, anh ta nghĩ cách
kiếm chỗ nương thân, đi lang thang khắp đó đây, đến
bữa, anh tạt vào những ngôi chùa độ nhật.
Sau
chuỗi ngày lang thang vô định như thế, anh nhận
ra ở đâu các nhà sư cũng được trọng vọng,
bèn nảy ra ý định giả dạng nhà sư. Một
đêm đến xin ở trọ tại một ngôi chùa, sáng sớm hôm
sau anh dậy thật sớm trước giờ nhà chùa công phu sáng
và lẻn vào hậu liêu lấy trộm chiếc áo cà sa của phương
trượng rồi ra đi thật xa.
Quả
thật, sau khi xuống tóc cải trang nhà sư ôm bình
bát đi khắp nơi, anh không phải canh đến giờ cúng
thí thực để đến chùa thọ trai nữa . Lâu lâu thèm đồ
mặn, anh kiếm thêm cải thiện bằng cách tìm đến các
miếu thổ địa thành hoàng.
Một
hôm , nghe dân làng kháo nhau ngày mai ở làng bên có
một đám cúng lớn cầu siêu độ vong nhân tại
đình làng, anh nhớ nằm lòng. Hôm sau, đúng giờ anh tìm
đến.
Buổi
lễ đang diễn ra trọng thị thì bất ngờ nhà sư chủ
trì lễ cúng bỗng trúng gió phải đưa vào cấp cứu. Trước
tình thế đó, quan huyện chẳng biết làm sao. Bởi lẽ để
chủ trì buổi lễ này phải là những nhà sư có hàm phẩm
đạo hạnh cao, cỡ đại đức, thượng tọa; mà những
vị này mới được mặc phẩm phục cà sa. Cho người đi
mời sư chùa khác đến thì phải đợi lâu, đường xa và
còn phải có thời gian chuẩn bị, vả lại chắc gì đã
có các sư ở chùa ? và nếu có thì chẳng biết các sư
có bận việc gì không. Đang lúng túng than ngắn thở dài
thì viên quan huyện chợt thấy phía dưới có bóng một
nhà sư, lúc ấy anh làm biếng cũng vừa đến. Ông ta mừng
như bắt được vàng, vội cho quân lính mời vào, khẩn
khoản xin “đại sư” vì việc chung mà tiếp tục đăng
đàn chủ lễ kẻo hỏng đại sự. Các vị bô lão, các
quan lớn nhỏ đồng thanh tha thiết mời đaị sư chiếu
cố , quả thật trời phật thương mới xui “thầy ” đến
đúng lúc làm phúc cho dân làng .
Tái
mặt vì sự cố chết người. Dở khóc dở
cười trước tình thế éo le. Từ chối thì không thể,
mà nhận lời thì chết như chơi, bởi lẽ anh còn không
thuộc lấy một câu kinh làm sao đảm đương được chuyện
to tát như vậy. Anh nghĩ bụng : Phải tìm cách chuồn thôi
! . Nhà sư bất đắc dĩ liền giả bộ hăng hái nhận lời,
nhưng viện lý do vì đột ngột quá chưa có sự chuẩn bị,
đi đường bụi bẩn dơ dáy nên xin chờ anh ra một nhà
dân ngoài xóm để tắm rửa “tẩy trần” xong sẽ trở
lại.>
Nghe
thấy thế, lớn nhỏ đều cho là hợp lý và
bỏ bụng mừng. Mãi không thấy nhà sư trở
lại, quan huyện cho người đi tìm thì hỡi ơi, chỉ
thấy trong buồng tắm tại một ngôi nhà nọ bộ cà sa bỏ
lại, còn vị đại sư đã cao chạy xa bay.
Về
phần anh thanh niên làm biếng nọ, sau khi “thoát hiểm”
với bộ trang phục phụ nữ cải trang, anh lẩm
bẩm mãi một câu “ Chiếc
áo không làm nên nhà tu”. -./.
RÁC
B
uổi tối. Bố, mẹ và con trai
ngồi trước tivi xem chuyên mục khoa học và đời sống.
Bố: - Thấy chưa?
đừng coi thường rác nghe không,“rác là tài nguyên quý
giá” đó. Người ta dùng rác để làm ra bao nhiêu là điều
có lợi cho cuộc sống.
Mẹ : - Rác mà còn
ích lợi thế đấy, chẳng hơn mày là thứ bỏ đi. Tiếng
là thư ký tòa soạn một tòa báo lớn mà chẳng viết được
bài nào - Mẹ ném ánh mắt về phía con trai, chì chiết.
Con : ( Cười hể
hả ) – Bố Mẹ à, “thứ bỏ đi” đôi khi còn hơn cả
chính phẩm nữa đấy. Năm ngoái con đoạt giải nhất cuộc
thi thơ toàn thành phố là cũng nhờ “tái chế ” từ rác
đấy thôi !
Bố: - Ồ tệ thật,
sẽ còn tệ hại hơn nếu cái thùng rác biết đi này mà
có ai đó lại dùng để tái chế ra một cái gì đó !!!- -./.
♣♣
VVM.09.01.2026.
cười người thoắt trước, thoắt sau người cười !
