Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
         

HOÀI NIỆM VỀ LŨ LỤT NĂM THÌN



                    
N hững ai sinh ra ở miền quê đều có một dòng sông để thương , để nhớ. Sông Côn đã gắn bó, nuôi dưỡng tâm hồn tôi từ thuở ấu thơ. Cảm thấy lưu luyến khi phải chia xa hay háo hức trở về.

Trong vòng vài tháng mà có nhiều cơn bão gây đau thương, mất mác cho miền Bắc, miền Trung. Hình như mẹ thiên nhiên càng ngày càng tàn nhẫn, tàn phá khủng khiếp hơn/ Tôi về quê sau cơn bão số 3. Có nhiều hướng đến nhà tôi . Nhưng tôi chọn đường làng có lũy tre xanh từ đầu đến cuối thôn. Bước chân trên đường miên man suy nghĩ , ký ức về trận lũ lịch sử năm Thìn.

Thừơng thì mỗi năm vào độ tháng 10 âm lịch có vài cơn lũ. Nhưng rồi cũng chóng vánh đi qua. Duy có năm Thìn nào, hai anh em tôi còn nhỏ. Ông nôi mở tiệm thuốc bắc ở xa nên chúng tôi tự quản lý công việc nhà. Sáng thức giấc đã thấy mưa, mưa càng ngày càng xối xả. Đến chiều tối mưa nặng hạt hơn. Nhìn nước chảy trước sông mà hai anh em vẫn vô tư. Trong trí nhớ vẫn bình thường, nghĩ nước sẽ rút như mọi năm. Nhưng lần này nước đã tràn qua đường, vô nhà càng ngày càng cao. Đến khi nước ngập đến chân, chúng tôi bàn nhau trèo lên lên mái nhà tạm ẩn.Vừa lên mái, nghe tiếng nội gọi, đồng thời bác tôi chèo thuyền ra đón..Lần đầu tiên đi thuyền qua nước lũ cảm thấy lạ, xen chút thú vị giữa nước tràn đồng mênh mông .Dọc đường đi tôi thấy có 2 ngươì bị lũ cuốn trôi, nhìn theo chẳng biết họ sẽ ra sao. Cảnh này giống như trận lũ vừa qua có nhiều người dỡ mái nhà thấp thổm chờ cứu hộ.

Thời giân dần trôi, dòng sông vẫn miên man chảy dài theo năm tháng. Nhớ lại ngày 3 ông chàu trong căn nhà tranh lụp xụp mà cảm thấy xót xa. Chạnh lòng khi thăm lại căn nhà xưa, bến cũ, 2 người thân yêu nhất giờ không còn nữa Buồn vô hạn . . .

Một chiều nao trở lại sông Côn
Nỗi nhớ thương ai cứ dập dồn
Thuyền ai thấp thoáng nơi bến vắng
Nước trong xanh nuôi dưỡng tâm hồn

Một chiều nao trở lại nhà xưa
Liêu xiêu hoang dại giậu rào thưa
Cổng rong rêu um tùm cây cỏ
Một thời bom đạn với nắng mưa

Chiều nay về bến cũ thân thương
Bâng khuâng, hiu quạnh bước trên đường
Dòng sông hững hờ vẫn chảy mãi
Có kẻ thẩn thờ dạ vấn vương.




VVM.22.11.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .