1-
Cô Lan vật mình xuống giường la khóc ầm ỉ và lớn tiếng
gào to: " Mầy là đồ vô ơn, bội nghĩa, tao nuôi mầy
từ lúc mới 5 tuổi đến nay. Mầy nên vóc, nên hình mầy
phản công ơn của tao chứ gì ?
Ông Khanh
vốn ít là người ít nói- nay càng lặng lẽ hơn..Ông
cảm thấy như mình đang bị kẹt vào hai vách
tường- ông thường lơ đễnh bỏ đi hay chậm chạp
tìm một việc gì đó để làm. - Ông chỉ muốn gia đình
yên ổn, không có tiếng ồn- vì vậy lúc nào ông cũng nhường
nhịn cô Lan-mặc cho vợ muốn làm gì thì làm! Thằng Tân
đang run rẩy, tay nắm chặt thành ghế, mặt xanh như tàu
lá- mếu máo : " con xin lỗi mẹ, con đã sai rồi, con
không dám thế nữa….
Nghe vậy , cô Lan càng
khóc to hơn và càng chì chiết thằng Tân nặng lời hơn.
Ông Khanh quay vào nhà- hết lời năn nỉ vợ, bước lại
bên chỗ thằng Tân- ông nói : " Từ nay con đừng đặt
điều nói xấu mẹ Lan nữa nghe không? Dù mẹ không sinh
ra con, nhưng đã vất vả nuôi con lớn khôn, con biết không?
- Dạ! Con xin lỗi ba,
mẹ. Ba mẹ tha cho con lần này, con không dám nữa.
Mẹ
của Tân chết từ khi nó mới 2 tuổi. Lúc mẹ
mất, nó còn quá nhỏ để buồn, nhưng bỗng dưng nó
lại khóc ngoằn ngoặt đòi mẹ mỗi khi đêm về. Còn ba
nó chỉ âm thầm chăm sóc nó như một cái bóng lầm lũi
vô hồn - và vết thương lòng, nỗi bất hạnh quá lớn
đã đè nặng lên tâm hồn ông-càng khiến ông ngày càng
lặng lẽ hơn. Cảnh gà trống nuôi con của ông không dễ
dàng chút nào! Sau khi đoạn tang vợ, nghe theo lời khuyên
của bè bạn- ông đi bước nữa với cô Lan-mẹ kế của
Tân…
2-
- Lại đây con! Con tên gì? Con mấy tuổi rồi?
- Dạ thưa cô, con là
Tân, tên ở nhà là Cún Con. Con 5 tuổi ạ.
-Cô sẽ là mẹ
của con, từ giờ con gọi cô là mẹ nhé?
Tân nhìn cô Lan, và ngước
nhìn lên bàn thờ- ngạc nhiên nói : "Mẹ con chết rồi
mà, mẹ con ở trên Trời rồi ,mẹ con không về nữa …"
Ông Khanh ôm Tân vào lòng
–giọng âu yếm: " Ba đã tìm mẹ mới cho con rồi,
con chào mẹ Lan đi."
Tân nhìn cô Lan lí nhí
: "Con chào mẹ Lan"
Lan ôm Tân vào lòng- và khen
nó ngoan- hôn phớt lên tóc, lên má nó. Tân thấy vui lắm-một
nỗi vui nhẹ nhàng, đằm thắm -mà bấy lâu dường như
nó.không hề cảm thấy?
Năm Tân
7 tuổi, mẹ Lan của nó sinh thêm em Nam. Em Nam xinh
xắn, đáng yêu lắm. Nhưng từ khi có thêm em Nam thì dường
như mẹ Lan không còn thương yêu nó như ngày trước nữa..
Tình thương yêu của Lan như đã ngày đêm dồn
hết cho Nam-không còn chỗ để cho Tân chen vào? Nó bị hất
ra, ngày mỗi xa khỏi tầm nhìn của Lan-và ngay cả cũng
dần xa tầm tay của ba nó! Tân trở nên lặng lẽ-như một
chiếc bóng thấp thoáng trong nhà.
Lan réo lên:
-Tân đâu? Lấy cho tao
cái tả.
Lại giọng trách móc:
- Tân, mầy giữ
em kiểu gì mà nó khóc dữ vậy? Đúng là mầy không làm
được việc gì cho ra trò cả.!
Tân chạy vào đứng khép nép bên chân giương-chờ
đợi sự sai bảo của Lan-và cũng chờ
lắng nghe những lời bà hằn học, quở trách như
một thói quen không thể thiếu.
Tiếng Lan lại vang lên:
-Tân! Sáng nay tao bận việc,
mầy ở nhà trông em nhé.? Để nó khóc, té ngã là mày chết
đó-nghe không?
Giọng Tân yếu ớt:
- Dạ! Nhưng con phải
đi học mà
- Ôi dào-Lan thở
dài- học với chả hành ? Mầy ở nhà một buổi không được
sao?-Dừng một lát, Lan nói như thét- Mà tao sao nói một
câu mầy cải lại một câu vậy à? Quân vô lễ…
3-
-Tân đâu?-Tiếng Lan gầm gừ- Tao chưa thấy ai hư
hỏng và lười biếng như mầy?. Mầy đã 12 tuổi rồi mà
chỉ biết ăn và phá thôi, chứ có biết làm gì cho cái
nhà này đâu?-Lan quay lại nhìn lườm Tân- Mầy biết bây
giờ là mấy giờ không? Cháo heo mầy nấu, chưa nhuyễn,
tao cho heo ăn bằng gì đây hả?
Tân đứng lặng cam chịu như mọi khi-giọng nó
như lạt hằn:
- Dạ! Con dọn nhà cửa,
nấu cơm, và trông em Nam mà….
Lan nhìn trừng vào gương mặt xanh xao, tái nhợt vì
thiếu ăn, và vì nỗi sợ hãi của Tân
giây phút-tưởng như nàng muốn ăn tươi nuốt sống
nó. Giọng Lan vẫn chưa nguôi cơn giận dữ:
- Mầy còn cải hả thằng
mất dạy kia.? -Sẵn cây chỗi đang dựng ở góc phòng-Lan
sấn tới quơ lấy- quất cho Tân mấy cái- vừa đánh vừa
hét lên:- "Cho mầy chừa cái thói lười biếng và cải
lại của mầy đi con ạ!".. Quá đau, Tân ù chạy đổng
rạ sau vườn và ôm mặt khóc. Khóc.Nó chỉ biết khóc.
Đã bao lần, nó đã chạy ra góc vườn vắng vẻ này mà
khóc vì sự đau đớn-vi sự cô độc, tủi thân? Nước
mắt dường như cũng đã xoa dịu được nỗi đau thể xác
và tâm hồn nó vì khi đã cạn-nó không còn có cảm giác
gì nữa-ngoài sự trống trải ngơ ngác ? Nó cắn răng chịu
đựng không dám kể cùng ai, kể cả ông Khanh- vì nó biết
có kể ra cũng chẳng ích gì. Ba nó luôn im lặng và lãng
tránh như lòng ông cũng không muốn nhìn lại cái quá khứ
bất hạnh của đời ông. Và khi đêm đến- nó vẫn thường
nằm quấn chăn mà khóc , khóc thầm- khóc ngon lành- tưởng
như những giòng nước mắt ràn rụa miên man kia là một
niềm an ủi sau cùng và duy nhất cho đời nó vậy? Khóc-
nó thầm van vái linh hồn mẹ cho nó được đi theo- cho dù
nơi chốn ấy có khổ cực đến đâu nó cũng vẫn cam lòng!
4-
- Anh Khanh
này! Nhà mình thiếu trước hụt sau, tôi phải đi làm
khó nhọc- thằng Tân năm nay lên lớp 10. Nhưng nó học dốt
quá. Thi không đậu hệ A, mà học hệ B học phí 125 ngàn
đồng 1 tháng, còn tiền sách, tiền vở, tiền quần áo
nữa, tiền đâu mà học. đây? Anh lo cho nó được không?
–Lan liếc nhìn chồng- Hay là mình cho nó ở nhà, lớn lên
chút nữa cho nó theo anh đi học làm thợ xây cũng kiếm
sống được mà.? Lan thở dài thườn thượt.
Ông Khanh im lặng một lát - khẻ nói:
" Em tính vậy cũng được, nhưng chỉ sợ con nó buồn
?"
- Anh yên tâm đi, nó không buồn đâu-Lan cười nhạt- Anh
lại sợ nó buồn hơn tôi buồn à?-Lan lại cười gằn-
Nó muốn nghĩ học từ lâu rồ thật tình anh khong biết
sao?
- Thôi thì tùy em vậy…
Tân nằm nghe ba và mẹ Lan quyết định số phận của nó
– cảm tháy run sợ.. Nó cố dằn tiếng khóc uất nghẹn,
lén chạy ra đống rơm sau vườn -bưng mặt khóc nức nở..Tân
tự nghĩ thầm: “Mình có muốn nghỉ học đâu,
không đậu hệ A là vì mình không được học thêm, ngay
cả học phụ đạo ở trường. Và ở nhà phải làm bao
nhiêu là việc, không có thời gian để học, chứ có lười
biếng không muốn học đâu mà mẹ nói vậy?” Như mọi
lần bị oan ức, khổ đau-. Tân rất muốn tìm ba để nói-nhưng,
ông đâu có khi nào ngồi gần nó để chuyện trò được
vài câu? Đã hơn một lần nó bị mẹ Lan căn ra đánh đòn
vì ba nó đã “tâm sự” với mẹ Lan rồi!
Đêm về khuya-
sương xuống dày- thấm ướt nhưng nó vẫn ngồi bất động
nhìn vầng sáng lờ mờ của mặt trăng bị mây che
trên bầu trời tối mịt. Dựa lưng vào đống rơm cao-.
mãi trông nhìn lên vầng sáng mờ nhạt của mặt
trăng bị mây che- và nó có ý chờ đợi cho đám mây
u ám kia tan đi-để mặt trăng lại tròn đầy ? Mây chưa
tan, mà nó đã thiếp ngủ từ lúc nào không hay !. Giấc
mơ ngắn ngủi bất chợt lại đến với nó-. mẹ Mai yêu
thương của nó lại trở về -bà âu yếm ôm nó vào lòng-
thì thầm bên tai những lời dịu dàng …
.5-
Vừa bước chân vào đến cửa- Lan chỉ ngón tay
vào giữa trán Tân-gay gắt:
- Mầy đúng là đồ vô dụng, mầy chỉ chờ ai làm sẳn
là ăn thôi! Cái ngữ mầy nếu không có tao nuôi, chỉ có
đi theo quân ăn cướp –Lan nhìn Tân với cái nhìn
một cây gai -. Tao không muốn gặp cái bản mặt khó ưa
của mầy nữa…Ngay từ hôm nay-mầy hãy tìm đường mà
cút đi!.
Tân bị một cái cốc như búa dán lên đầu-nó đau
điếng, bỏ chạy ra ngõ- đua tay sờ nắn-.một cục u đang
nhú dần trên đỉnh đầu- Tân quay trở lại-lắp
bắp nói:
- Con…con chỉ em Nam
làm toán ! Con nấu cơm … hơi muộn- nhưng… sắp xong rồi
… - Mầy đừng đầu độc con
trai tao-Lan phắt quay nhìn Tân- nó mà giống mấy thì tao
bóp mũi cho chết còn hơn….
Tân thấy muốn
khóc nhưng cố ghìm lại, vì nó biết nếu cứ để mặc
cho những giòng nước mắt chảy lúc này- nó sẽ bị đòn
thêm.. Một thoáng, Tân ùa vào buồng quơ vội bộ áo quần
tương đối mới thường măc đi học- ôm chạy
một mạch ra ngõ-không ngó lại……
6-
- Bé! Bán
cho chú vài tờ vé số đi?- ông cười- Đi bán vé số
mà nằm ngủ sao, mày?
Tân giật mình- thấy mình đang nằm trên chiếc ghế đá
ở công viên vắng vẻ- cảnh tượng mấy ngày qua
vừa ẩn hiện vẫn còn làm nó ngơ ngác! Hình ảnh cuối
cùng khi nó rời xa ngôi nhà tuổi thơ cứ quay về trong
đầu nó- như một khúc phim quay chậm, ám ảnh Lời của
mẹ Lan luôn văng vẳng như những ngọn lửa nung
đốt nó đến tê dại : ” Nếu không có tao nuôi, mày
chỉ đi theo quan ăn cươp thôi!”- “ Mầy đừng đầu độc
con trai tao-nó mà giống mày thì tao bop mũi cho chết !”
. Tân dụi mắt-gắng cười, giọng tỉnh táo ..” Dạ! Cháu
còn 5 vé đuôi 30 này dễ trúng lắm chú! Mời chú mua hết
giúp cho cháu!.”-Tân vui vẻ - chìa mấy tờ vé số còn
lại cho người đàn ông cỡ tuổi ba nó nhưng trông lùi
xùi-đang loay hoay đếm lại túi tiền. Sự nghèo khó cùng
đường đã khiến mọi người tìm đến với vé số để
mong được phép mầu đổi đời ! Nhưng kẻ nghèo hèn như
Tân đi bán vé số thì ngày mỗi nhiều-mà cuộc đổi đời
thì dường như không bao giờ đến?
- Nếu trúng độc đắc tao sẽ cho mầy một vé-Gã đàn
ông nói với giọng thương cảm.
- Cảm ơn chú! Tân mỉm cười –Cháu cũng cầu mong cho Chú
trúng mà….
Từ mờ sáng tới giờ Tân đã bán được
hơn 50 tờ vé số rồi. Cọng với 100 vé số bóc nũa-nó
cũng được hơn 30 ngàn đồng. Nó cảm thấy thật vui với
những đồng tiền tự nó kiếm được- và càng cảm thấy
tự tin- nó đã tự kiếm được miếng ăn mối ngày- không
còn cảnh “ ăn chực” như bấy lâu mà miếng ăn-nhiều
lúc phải trộn lẫn với nước mắt!. Ngày ngày trừ tiền
ăn xong, Tân cũng để dành được một ít tiền. Nó định
cuối năm nay sẽ đi học bổ túc ban đêm- nó tự hứa sẽ
cố gắng học để tốt nghiệp 12- và vào xin thi vào trường
trung cấp cơ điện để có một cái nghề.mà tiếp tục
sống …
Mới
đó mà đã 4h chiều rồi. Tân vội vã đến đại
lý trả vé số còn thừa và chiều
nay -cuối tuần ,nó tự thưởng cho mình một dĩa cơm 15
ngàn ở một quán ăn hẳn hoi, thay vì về nhà tình thương
ở chùa Ngọc Linh để ăn dĩa cơm bố thí như mọi
ngày.
Tân mỉm cười mãn
nguyện…- ./.
VVM.11.7.2025.
Ông Khanh vốn ít là người ít nói- nay càng lặng lẽ hơn..Ông cảm thấy như mình đang bị kẹt vào hai vách tường- ông thường lơ đễnh bỏ đi hay chậm chạp tìm một việc gì đó để làm. - Ông chỉ muốn gia đình yên ổn, không có tiếng ồn- vì vậy lúc nào ông cũng nhường nhịn cô Lan-mặc cho vợ muốn làm gì thì làm! Thằng Tân đang run rẩy, tay nắm chặt thành ghế, mặt xanh như tàu lá- mếu máo : " con xin lỗi mẹ, con đã sai rồi, con không dám thế nữa….
Nghe vậy , cô Lan càng khóc to hơn và càng chì chiết thằng Tân nặng lời hơn. Ông Khanh quay vào nhà- hết lời năn nỉ vợ, bước lại bên chỗ thằng Tân- ông nói : " Từ nay con đừng đặt điều nói xấu mẹ Lan nữa nghe không? Dù mẹ không sinh ra con, nhưng đã vất vả nuôi con lớn khôn, con biết không?
- Dạ! Con xin lỗi ba, mẹ. Ba mẹ tha cho con lần này, con không dám nữa.
- Dạ thưa cô, con là Tân, tên ở nhà là Cún Con. Con 5 tuổi ạ.
-Cô sẽ là mẹ của con, từ giờ con gọi cô là mẹ nhé?
Tân nhìn cô Lan, và ngước nhìn lên bàn thờ- ngạc nhiên nói : "Mẹ con chết rồi mà, mẹ con ở trên Trời rồi ,mẹ con không về nữa …"
Ông Khanh ôm Tân vào lòng –giọng âu yếm: " Ba đã tìm mẹ mới cho con rồi, con chào mẹ Lan đi."
Tân nhìn cô Lan lí nhí : "Con chào mẹ Lan"
Lan ôm Tân vào lòng- và khen nó ngoan- hôn phớt lên tóc, lên má nó. Tân thấy vui lắm-một nỗi vui nhẹ nhàng, đằm thắm -mà bấy lâu dường như nó.không hề cảm thấy?
-Tân đâu? Lấy cho tao cái tả.
- Tân, mầy giữ em kiểu gì mà nó khóc dữ vậy? Đúng là mầy không làm được việc gì cho ra trò cả.!
-Tân! Sáng nay tao bận việc, mầy ở nhà trông em nhé.? Để nó khóc, té ngã là mày chết đó-nghe không?
- Dạ! Nhưng con phải đi học mà
- Ôi dào-Lan thở dài- học với chả hành ? Mầy ở nhà một buổi không được sao?-Dừng một lát, Lan nói như thét- Mà tao sao nói một câu mầy cải lại một câu vậy à? Quân vô lễ…
-Tân đâu?-Tiếng Lan gầm gừ- Tao chưa thấy ai hư hỏng và lười biếng như mầy?. Mầy đã 12 tuổi rồi mà chỉ biết ăn và phá thôi, chứ có biết làm gì cho cái nhà này đâu?-Lan quay lại nhìn lườm Tân- Mầy biết bây giờ là mấy giờ không? Cháo heo mầy nấu, chưa nhuyễn, tao cho heo ăn bằng gì đây hả?
- Dạ! Con dọn nhà cửa, nấu cơm, và trông em Nam mà….
- Mầy còn cải hả thằng mất dạy kia.? -Sẵn cây chỗi đang dựng ở góc phòng-Lan sấn tới quơ lấy- quất cho Tân mấy cái- vừa đánh vừa hét lên:- "Cho mầy chừa cái thói lười biếng và cải lại của mầy đi con ạ!".. Quá đau, Tân ù chạy đổng rạ sau vườn và ôm mặt khóc. Khóc.Nó chỉ biết khóc. Đã bao lần, nó đã chạy ra góc vườn vắng vẻ này mà khóc vì sự đau đớn-vi sự cô độc, tủi thân? Nước mắt dường như cũng đã xoa dịu được nỗi đau thể xác và tâm hồn nó vì khi đã cạn-nó không còn có cảm giác gì nữa-ngoài sự trống trải ngơ ngác ? Nó cắn răng chịu đựng không dám kể cùng ai, kể cả ông Khanh- vì nó biết có kể ra cũng chẳng ích gì. Ba nó luôn im lặng và lãng tránh như lòng ông cũng không muốn nhìn lại cái quá khứ bất hạnh của đời ông. Và khi đêm đến- nó vẫn thường nằm quấn chăn mà khóc , khóc thầm- khóc ngon lành- tưởng như những giòng nước mắt ràn rụa miên man kia là một niềm an ủi sau cùng và duy nhất cho đời nó vậy? Khóc- nó thầm van vái linh hồn mẹ cho nó được đi theo- cho dù nơi chốn ấy có khổ cực đến đâu nó cũng vẫn cam lòng!
Ông Khanh im lặng một lát - khẻ nói: " Em tính vậy cũng được, nhưng chỉ sợ con nó buồn ?"
- Anh yên tâm đi, nó không buồn đâu-Lan cười nhạt- Anh lại sợ nó buồn hơn tôi buồn à?-Lan lại cười gằn- Nó muốn nghĩ học từ lâu rồ thật tình anh khong biết sao?
- Thôi thì tùy em vậy…
Tân nằm nghe ba và mẹ Lan quyết định số phận của nó – cảm tháy run sợ.. Nó cố dằn tiếng khóc uất nghẹn, lén chạy ra đống rơm sau vườn -bưng mặt khóc nức nở..Tân tự nghĩ thầm: “Mình có muốn nghỉ học đâu, không đậu hệ A là vì mình không được học thêm, ngay cả học phụ đạo ở trường. Và ở nhà phải làm bao nhiêu là việc, không có thời gian để học, chứ có lười biếng không muốn học đâu mà mẹ nói vậy?” Như mọi lần bị oan ức, khổ đau-. Tân rất muốn tìm ba để nói-nhưng, ông đâu có khi nào ngồi gần nó để chuyện trò được vài câu? Đã hơn một lần nó bị mẹ Lan căn ra đánh đòn vì ba nó đã “tâm sự” với mẹ Lan rồi!
Đêm về khuya- sương xuống dày- thấm ướt nhưng nó vẫn ngồi bất động nhìn vầng sáng lờ mờ của mặt trăng bị mây che trên bầu trời tối mịt. Dựa lưng vào đống rơm cao-. mãi trông nhìn lên vầng sáng mờ nhạt của mặt trăng bị mây che- và nó có ý chờ đợi cho đám mây u ám kia tan đi-để mặt trăng lại tròn đầy ? Mây chưa tan, mà nó đã thiếp ngủ từ lúc nào không hay !. Giấc mơ ngắn ngủi bất chợt lại đến với nó-. mẹ Mai yêu thương của nó lại trở về -bà âu yếm ôm nó vào lòng- thì thầm bên tai những lời dịu dàng …
- Mầy đúng là đồ vô dụng, mầy chỉ chờ ai làm sẳn là ăn thôi! Cái ngữ mầy nếu không có tao nuôi, chỉ có đi theo quân ăn cướp –Lan nhìn Tân với cái nhìn một cây gai -. Tao không muốn gặp cái bản mặt khó ưa của mầy nữa…Ngay từ hôm nay-mầy hãy tìm đường mà cút đi!.
- Con…con chỉ em Nam làm toán ! Con nấu cơm … hơi muộn- nhưng… sắp xong rồi … - Mầy đừng đầu độc con trai tao-Lan phắt quay nhìn Tân- nó mà giống mấy thì tao bóp mũi cho chết còn hơn….
Tân thấy muốn khóc nhưng cố ghìm lại, vì nó biết nếu cứ để mặc cho những giòng nước mắt chảy lúc này- nó sẽ bị đòn thêm.. Một thoáng, Tân ùa vào buồng quơ vội bộ áo quần tương đối mới thường măc đi học- ôm chạy một mạch ra ngõ-không ngó lại……
Tân giật mình- thấy mình đang nằm trên chiếc ghế đá ở công viên vắng vẻ- cảnh tượng mấy ngày qua vừa ẩn hiện vẫn còn làm nó ngơ ngác! Hình ảnh cuối cùng khi nó rời xa ngôi nhà tuổi thơ cứ quay về trong đầu nó- như một khúc phim quay chậm, ám ảnh Lời của mẹ Lan luôn văng vẳng như những ngọn lửa nung đốt nó đến tê dại : ” Nếu không có tao nuôi, mày chỉ đi theo quan ăn cươp thôi!”- “ Mầy đừng đầu độc con trai tao-nó mà giống mày thì tao bop mũi cho chết !” . Tân dụi mắt-gắng cười, giọng tỉnh táo ..” Dạ! Cháu còn 5 vé đuôi 30 này dễ trúng lắm chú! Mời chú mua hết giúp cho cháu!.”-Tân vui vẻ - chìa mấy tờ vé số còn lại cho người đàn ông cỡ tuổi ba nó nhưng trông lùi xùi-đang loay hoay đếm lại túi tiền. Sự nghèo khó cùng đường đã khiến mọi người tìm đến với vé số để mong được phép mầu đổi đời ! Nhưng kẻ nghèo hèn như Tân đi bán vé số thì ngày mỗi nhiều-mà cuộc đổi đời thì dường như không bao giờ đến?
- Nếu trúng độc đắc tao sẽ cho mầy một vé-Gã đàn ông nói với giọng thương cảm.
- Cảm ơn chú! Tân mỉm cười –Cháu cũng cầu mong cho Chú trúng mà….
Từ mờ sáng tới giờ Tân đã bán được hơn 50 tờ vé số rồi. Cọng với 100 vé số bóc nũa-nó cũng được hơn 30 ngàn đồng. Nó cảm thấy thật vui với những đồng tiền tự nó kiếm được- và càng cảm thấy tự tin- nó đã tự kiếm được miếng ăn mối ngày- không còn cảnh “ ăn chực” như bấy lâu mà miếng ăn-nhiều lúc phải trộn lẫn với nước mắt!. Ngày ngày trừ tiền ăn xong, Tân cũng để dành được một ít tiền. Nó định cuối năm nay sẽ đi học bổ túc ban đêm- nó tự hứa sẽ cố gắng học để tốt nghiệp 12- và vào xin thi vào trường trung cấp cơ điện để có một cái nghề.mà tiếp tục sống …
Tân mỉm cười mãn nguyện…- ./.
