Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
             





RỜI BẾN

Chạm bóng đêm giấc chiêm bao vội vã
Xốc lại sao khuya mãi thức giấc bên trời
Nơi ga xép đoàn tàu vừa rời bến
Khoảng lặng im lìm đơn độc sân ga

Đành lỗi hẹn bao cuộc đi và đến
Gió miệt mài mở những chuyến bay đêm
Hành trang ta độc hành nơi mê lộ
Biết đâu điểm dừng sao mỗi cuộc ra đi

Hoa cứ nở đâu hay mùa quá vãng
Hạt thời gian khe khẽ vết thăng trầm
Ai hát mãi bài hoan ca bất tận
Hay tiếng đoàn tàu nức nở khóc xuyên đêm

Đi về đâu những hành trình mỏi mệt
Chật hẹp đường ray bận rộn chuyến đời
Tàu vẫn chạy dùng dằng bờ hư thực

Đêm chập chờn cố níu bóng trăng nghiêng

Chầm chậm đi thôi giọt thời gian dần cạn
Nhòa nhạt mặt người chưa kịp nhớ đã
quên
Cõi vô thường thương ai vừa rời bến
Chợt tiếng còi tàu dừng lại một sân ga...

NGẪU KHÚC TÌNH QUÊ

Hoàng hôn tiễn nắng về chiều
Về đâu sợi khói bồng phiêu cuối trời
Sông quê bìm bịp kêu lời
Nghe như man mác đầy vơi nỗi niềm

Khêu trăng mờ tỏ lòng đêm
Nỉ non nhạc dế êm đềm khúc quê
Hoa sương giăng trắng triền đê
Ấp e hương bưởi hẹn thề hoa cau

Lập lòe đom đóm mặt ao
Ngỡ chi cá đớp lao xao đêm hè
Ai về lắt lẻo cầu tre
Bà ba nón lá nghiêng che dịu dàng

Dặn lòng thôi chớ đa mang
Câu hò ngọt lịm tình tang mái chèo
Lục bình hoa tím về theo
Khói lam quyện mái tranh nghèo mà
thương

Tình quê bao mối tơ vương
Con đò gác bến sông thương tự tình
Cây đa bến nước sân đình
Hồn rơm vía rạ tụ hình quê hương...

CÂU CHUYỆN DÒNG SÔNG

Mãi nghe câu chuyện muôn đời của sông
Đám lục bình dang tay níu nhau trên sóng
Không muốn trôi cũng phải trôi...

Đêm qua đôi mắt thức
Tôi nhìn tôi
Xuyên thủng màn đêm
Gã mặt trời như một tên khổng lồ
Không ngừng đay nghiến

Viết gì đi chứ ?
Những câu chữ mọc ra từ thính giác
Dòng sông bắt đầu thầm thì câu chuyện
Có loài hoa bèo
Ngàn năm mặc định vô hương...



VVM.28.04.2026.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
- newvietart@gmail.com -