Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      
             






HAI MƯƠI NĂM NỮA

Hai mươi năm nữa còn ai nữa
Thế hệ chiến tranh đã rụi tàn
Năm tháng xóa phai màu binh lửa
Đất trời sông núi đã bình an

Còn ai đứng cuối đường thiên lý
Để ngoảnh trông về phương cố hương
Còn ai trầm giọng buồn thế kỷ
Kể với đời sau nỗi đoạn trường

Ai sẽ khua chiêng trống phất cờ
Làm kinh động những nấm mồ khô
Ai tha hương đã vùi xương trắng
Hồn không tan hận nước nghìn thu 

Không còn ai nữa người năm cũ
Hai đầu chiến tuyến một dòng sông
Những đoàn quân của hai màu áo
Ngày về-  lòng đất mẹ bao dung

Ai quỳ bên đôi bờ Bến Hải
Nguyện cầu hồn tử sĩ liệt oanh 
Anh linh của muôn vì danh tướng
Gìn giữ non sông mãi thái bình

Xin để lại tin yêu cho hậu thế
Đừng truyền oán hận tới tương lai
Trong dòng lịch sử miên man chảy
Mãi trường tồn nòi giống Rồng Tiên 

SÀI GÒN PHƯỢNG

Em là loài hoa hay loài chim
Mà hồng như lửa giữa trời im
Mà bay như một loài linh điểu
Mặt trời nhiệt đới tỏa vô biên

Ta lại về ngang qua tháng tư 
Tìm Em của một thuở tương tư
Khi mùa hạ mới vừa thay áo
Đã dậy cuồng phong cuốn mịt mù

Thương một mùa hoa chưa nở hết
Vội tàn theo những nhánh xương khô
Cánh cửa thời gian còn hé mở
Tái sinh Em rực rỡ tinh cầu

Cúi nhặt dăm ba cánh phượng sầu
Rơi rụng còn tươi đến thương đau
Nhớ tà áo trắng sân trường cũ
Phiêu dạt phương trời cuộc bể dâu

Phượng xưa chỉ còn trong giấc mơ
Sài Gòn xa lạ của bây giờ
Năm mươi năm lẻ mòn chân bước
Vẫn còn nguyên một nỗi bơ vơ 



VVM.12.04.2026.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
- newvietart@gmail.com -