Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      



Xuân sớm

gió như đùa với mùi hương chậm
em ở bên lòng em vẫn xa
mùa biếc giăng hàng xuân đã sớm
bóng mưa chiều cũ thoáng hiên nhà.

Lời gió

biển rơi giọng hát không lời
hỏi ngàn năm, tiếng cuộc đời có - không
xưa - sau, cuối nẻo lệ mòn

long lanh đọng ý vui tròn nỗi đau.

Một chân lý

em có thực
vì em chỉ có trong mơ
Một thực tại
Cái tủ kính nhìn ra cửa.
Cái cửa nằm trong mặt kính.

*

Cánh cửa nào tôi sẽ đi qua.

Thế giới này

Ngày càng vắng dần người…

*

Biết đến bao giờ
Người trở lại?

2025

Sống đến chết

Vẫn không khôn ra
Hát hùa theo giọng khác.

1.2026

Người yêu và kẻ thù của nhân loại

Tiền?



VVM.03.4.2026.