Ở Beijing có những chiều mùa đông trời trong suốt.
Nhìn lên trời bạn luôn có cảm giác trời rất gần. Với tay có thể chạm tới trời.
Một màu xanh thăm thẳm hư không vô biên.
Không một cánh chim.
Không một gợn mây.
Tuyệt đối không có gì.
Lúc ấy suy nghĩ của bạn hoàn toàn hư vô.
Hư vô là trạng thái hoan lạc kiếp người.
Lúc ấy suy nghĩ của bạn hoàn toàn trong suốt.
Trong suốt là tâm thế mặc khải nhân sinh.
Trời xanh
Ở Beijing có những hoàng hôn mùa đông trời xanh thẳm.
Một màu xanh dương thắm thiết khôn cùng.
Nhìn trời bạn sẽ bừng tỉnh sự vô cùng vô tận vũ trụ.
Nhìn trời bạn sẽ chột dạ cảm thức về sự bé nhỏ mong manh của con người. Nhìn trời bạn sẽ chợt hiểu rằng mọi cố gắng của bạn là hoàn toàn vô nghĩa.
Nhìn trời xanh thăm thẳm suy nghĩ của bạn đạt tới độ không của tư duy. Khi đó nhận thức của bạn tuyệt đối tuyệt vọng. Mọi chân lý tuyệt đối đều là hư vô.
Con người khi đối diện với trời xanh sẽ hoảng loạn. Đối diện với hư vô là một đối diện quá sức con người. Bởi con người là loài yếu đuối nhất trong vũ trụ.
Giữa những hoàng hôn xanh thẳm mùa đông bất chợt có một chớp sáng ẩn hiện xa xăm. Đó là một cánh chim một làn mây hay một ảo ảnh. Chả biết là gì nhưng chớp sáng đó vô cùng tội nghiệp.
Chỉ một dấu vết mơ hồ như thế cũng làm vũ trụ bớt xanh thẳm hư vô.
Trời xám
Ở Beijing có những buổi chiều mùa đông trời xám ngắt.
Khi đó bạn có cảm giác bị nhốt trong một cái cốc bằng chì. Cái cốc ấy không hiểu sao rất chật chội. Bạn sẽ vô cùng bức bối ngột ngạt đến nỗi có cảm giác không khí đã hoàn toàn biến mất.
Trong những buổi chiều xám tâm trạng của bạn trở lên trĩu nặng. Chắc chắn bạn không còn là bạn. Bạn trở thành một cành gỗ mục hoặc một hòn đá kệch cỡm sứt sẹo. Bạn trở thành một thứ kim loại tầm thường đã bị nấu chảy nhưng đông kết dị dạng.
Trong những buổi chiều xám hình hài của bạn méo mó dúm dó bất định. Tư duy của bạn nát vụn. Tình cảm của bạn tan vỡ. Tinh thần của bạn sụp đổ. Hồn vía bạn heo quắt cong queo.
Trong những buổi chiều mùa đông xám ngắt bạn sẽ hoàn toàn tuyệt vọng. Tuyệt vọng là chân lý của trời xám.
Nếu chưa ở dưới vòm trời xám ngắt mùa đông phương Bắc bạn sẽ chưa đạt tới độ không của nhân sinh.
Nếu chưa ở dưới vòm trời xám ngặt mùa đông phương Bắc bạn sẽ chưa thể đạt được chân lý tuyệt vọng.
Chan hòa với những buổi chiều mùa đông xám ngắt bạn sẽ phi thường.
Trời lạnh
Mùa đông Beijing khi nhiệt độ xuống dưới độ không trời rất lạnh. Khi nhiệt độ xuống âm 15 độ thì lạnh khủng khiếp.
Nghe nhiệt độ thấp như thế ai cũng sợ hãi. Thế nhưng cùng 15 độ âm nhưng ở Hà Nội bao giờ cũng lạnh hơn rất nhiều.
Ở Beijing không khí rất khô. Cái lạnh chỉ thoáng qua da thịt không dừng lại ngấm sâu nên sự buốt giá không có. Ta có cảm giác cái lạnh rất hời hợt chạy lông bông theo gió.
Vì trời lạnh kéo dài hầu như suốt cả mùa đông nên ra ngoài trời ai cũng cẩn thận mặc áo quần mũ khăn giầy tất rất đầy đủ chu đáo. Hơn thế cái lạnh chỉ ở ngoài trời trong nhà rất ấm. Bởi nhà nào cũng có hệ thống sưởi hết sức hợp lý.
Ở Hà Nội do độ ẩm cao nên hơi nước thường lưu đọng trên da người. Chính da ẩm đã trở thành nơi tích tụ truyền dẫn hơi lạnh ngấm vào tận xương thịt. Do đó khi nhiệt độ xuống thấp hơi lạnh trở nên buốt giá thấm thía vô cùng. Lạnh thấu xương.
Ở Hà Nội rất ít nhà có hệ thống sưởi nên ngoài trời hay trong nhà đều lạnh giá như nhau. Khi nhiệt độ xuống thấp mọi người không biết trốn vào đâu tránh rét. Thời tiết nhiệt đới thay đổi thất thường. Trời thường trở lạnh đột ngột rất ít người chuẩn bị sẵn quần áo ấm nên thường bị lạnh bất ngờ.
Nhiệt độ thấp ở đâu cũng giống nhau. Trời lạnh ở mỗi nơi mỗi khác. Điều cơ bản là con người phải có hành xử hợp lý. Với con người lạnh hay ấm là do mình. Mùa đông lạnh giá là do trời ấm áp là do người.
Đêm sáng
Ngày nào không nổi gió lớn ban đêm trời rất sáng. Những ngôi sao xanh biếc chới với hư không.
Đêm phương Bắc thăm thẳm trong vắt như thể mắt ai đã xa lâu rồi. Mắt ấy bây giờ không biết ở đâu. Đau đáu nhìn trong giá buốt. Buốt giá nhìn xót xa. Xót xa nhìn hư vô. Hư vô nhìn tuyệt vọng. Không nhớ nhung. Không luyến tiếc. Không oán giận. Không buồn. Không vui.
Mắt ấy thân thương lắm nhưng sao cứ vời vợi ở tận đâu. Đời người ngắn ngủi làm sao gặp lại được. Duyên mỏng phận hẩm làm sao trở về. Cái gì trong đời ta đã ra đi là vĩnh viễn ra đi không bao giờ trở lại.
Đêm phương Bắc thăm thẳm trong suốt. Có thể nghe được tiếng thì thào của xa xưa. Bỗng dưng hoang mang hoảng hốt vô cùng.
Từ gốc bạch dương cổ thụ nhìn lên những cành cây không lá in vào nền trời loáng thoáng vài ngôi sao lạnh buốt cô độc im phắc tạo nên một bức tranh mực Tàu vô cùng hư ảo. Bức tranh thực sự tĩnh lặng. Chỉ những đêm mùa đông phương Bắc sáng trời mới tạo ra những hình bóng nao lòng đứt ruột nát gan như thế.
Đêm mùa đông sáng trời có thể cảm nhận được thân phận của mình.
Trăng non
Sớm mai thức dậy một mình đi ra khu vườn trường. Khu vườn lạnh giá yên ắng lạ lùng. Không tiếng côn trùng không tiếng chim không tiếng lá.
Sớm mai bầu trời rỗng không trong suốt. Một bầu trời tuyệt đối hư không.
Có một mảnh trăng lưỡi liềm mỏng manh xanh ngắt lạnh lẽo vời vợi cuối trời.
Mảnh trăng xanh biếc chơi vơi như một lời vĩnh biệt.
Bầu trời trong suốt này mình chưa bao giờ gặp.
Mảnh trăng non xanh ngắt này mình chưa bao giờ gặp.
Hôm nay mình gặp. Lúc này mình gặp.
Biết đâu sẽ không bao giờ mình gặp lại bầu trời trong suốt này nữa.
Biết đâu sẽ không bao giờ mình gặp lại mảnh trăng xanh ngắt này nữa.
Gió đêm
Không hiểu sao cứ đêm xuống gió lạnh từ Siberi lại tràn về dữ dội.
Ngoài đường không một bóng người. Không gian vắng ngắt. Gió gầm rú như vô vàn linh hồn oan khuất ngàn ngàn năm đồng thanh hu hu hu hu cất tiếng khóc than.
Nhìn qua kính cửa sổ những vòm cây trong vườn trơ cành run lên bần bật. Mùa đông để tiết kiệm năng lượng cây phải hy sinh lá để bảo tồn sinh mệnh. Làm sao có thể hình dung giữa trời đông băng giá nhựa sống vẫn âm thầm bền bỉ róc rách trong những thớ gỗ co ro lạnh cóng buốt giá kia.
Nhìn cây run lên giữa đêm đông băng giá Beijing lòng mình bỗng dưng chùng xuống. Sự sống bị vùi dập giữa đêm đen băng giá.
Hôm nào cũng thế cứ đêm về gió lạnh lại gầm rú vô hồi kỳ trận. Những ngôi nhà phương Bắc run lên trong gió.
Những đêm như thế nếu chỉ có một mình thì lạnh lẽo cô độc biết dường nào.
Đêm đông
Đêm xuống mình ngồi bên bàn làm việc lặng nhìn ra cửa sổ.
Trời đêm phương Bắc không tối om mà bao giờ cũng sáng nhờ nhờ. Màu sáng nhạt nhòa vô định. Khoảnh khắc ấy tinh thần con người thường loạng choạng hư vô.
Mình biết mình không nghĩ gì cả. Không nghĩ gì đó là những giây phút hiếm hoi trong cuộc đời con người. Không nghĩ gì đó là một ân hưởng.
Một nhà thơ một mình trong đêm băng tuyết xứ người mà không nghĩ gì thì nhã quá.
Một nhà thơ như thế sẽ không rơi vào cái bả nổi tiếng.
Một nhà thơ như thế sẽ không vướng vào hệ lụy hư danh.
Một nhà thơ như thế hoàn toàn có thể sẽ vượt thoát cái bẫy vĩ đại.
Thông
Ngoài cửa sổ có những cây thông non. Chúng to lớn vạm vỡ trẻ trung. Cành lá xum xuê lúc nào cũng xanh mướt. Toàn bộ dáng hình thông toát ra một sức sống tràn trề căng nở vui tươi.
Đó là những cây thông Noel lần đầu tiên mình gặp trong đời.
Khu vườn trường mênh mông cây cối đều đã trút lá trơ cành duy còn lại hai loài cây lá cành vẫn xanh ngắt. Đó là trúc và thông.
Giữa băng giá trúc xanh thẫm nằm rạp xuống cam chịu. Thông hiên ngang bất khuất đứng thẳng vươn cành xanh mướt hớn hở vẫy gió.
Những đêm đông khi gió lạnh lồng lộn gầm rú từ phương Bắc tràn về. Mình đứng bên cửa sổ ngắm những cây thông non âm thầm quằn quại vật lộn trong tuyết băng. Một cảm giác vừa xót xa vừa thán phục tràn ngập tâm can.
Chợt nghĩ may mắn sao giữa băng tuyết buốt giá mình được sống bên thông. Biết bao năng lượng từ thông truyền dẫn sưởi ấm tâm trí mình.