Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      



tranh Nguyễn Sơn (Đức)


ANH CÒN NHỚ HAY ANH ĐÃ QUÊN

Một lần ngang qua dưới bóng địa đàng
Một lần đã mơ thấy anh là trái cấm
Ta đi tìm nhau một đời lận đận
Em vẫn long đong chin đỏ trái sầu.

Ta cũng vì nhau tim nát, lòng đau
Anh đã quay lưng, trước lòng em lạnh giá
Anh ở nơi mô bến đời hoang lạ ?
Còn lại mình em, đầu cõi địa đàng.

Một vùng trời cao gom gió đông sang
Hồi còi tầu loang mịt mùng biển rộng
Đi giữa nhân gian chưa từng độ lượng
Ngọn gió heo may lạnh buốt xuân thị.

Bóng hải âu đập cánh đuổi tầu đi
Biển vẫn vô tư hát lời ca vĩnh biệt
Lòng biển nông sâu, nào ai có biết
Anh bỏ phố đi, gạch ngói đã quên tên.

Anh ơi còn nhớ hay đã từng quên
Hắt hiu chiều lên chim về lót tổ
Con đường đêm đêm nghe chuyện tình to nhỏ
Trong tiếng đại dương thỏ thẻ với rong rêu

Thế anh còn nhớ hay anh đã quên
Cơn mưa đầu mùa về ngang phố vắng
Quán trọ bơ vơ ánh chiều nhạt nắng
Nhớ những hàng cây, hát trong biển lặng
Nhớ những hàng hiên rợp bóng Ti gôn.

(viết cho mùa xuân 2026)



VVM.06.3.2026.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com .