Ai sống Huế đủ lâu
để đủ đầy "Huế tính"
Ai yêu Huế đủ sâu
để hiểu hồn cốt Huế!
Hôm mười ba tháng một
Tại một dịp cà phê
Công dân Huế- Sài Thành
Gặp nhau và tán gẫu
Một là "dân Kiểu Mẫu"
Rời Huế tuổi mười ba
Một sinh ở quận Mười
Nhưng là con của Huế
Mẹ của nàng- dân Huế
Lấy chồng xứ Thành Đô
Nàng nói giọng Saigon
Mà vẫn đầy chất Huế
Chị "Kiểu Mẫu" bảo: Huế
Đôi lúc rất "cay co"
Dẫu rất giỏi, rất hiền
Vẫn có khi "mắc mỏi"
Nấu ăn là rất giỏi
Thơ phú cũng ok
Khi hiền tựa sông Hương
Khi Bạch Đằng dậy sóng
"Huế- nửa đời" nghe ngóng
Chẳng cãi lấy nửa lời
Bởi đúng chứ không sai
Cười trừ chơ răng nữa!
Saigon, ngày 17/01/2026
Xuất xứ bài thơ: Hôm họp mặt cà phê, ra mắt thơ của chị Châu Lệ Dung (hiện sống
tại Hoa Kỳ) của Website VHNT Tống Phước Hiệp- Vĩnh Long, diễn ra
tại cà phê Lá Xanh, đường Huỳnh Văn Bánh, quận Phú Nhuận (cũ).
Trong buổi gặp mặt, Võ Thị Như Mai (người về từ Úc) giới thiệu một số người lên
có đôi lời phát biểu và đọc thơ. Nhà báo Đỗ Hoàng Linh lên bảo: Tôi thích đọc
giọng Huế, để tui đọc cho mọi người nghe. Và quả thật anh đọc giọng Huế rất
giống và rất hay! Mặc dù anh là nhà báo, sinh sống và làm việc nhiều nơi. Giọng
miền nào anh nói cũng tốt.
Tôi để ý trong các buổi sinh hoạt văn nghệ diễn ra ở Saigon, Vĩnh Long, Bà Rịa
Vũng Tàu hay lên tận Tây Nguyên, giữa một rừng giọng Nam, và ít nhiều giọng
Bắc thế nào cũng nghe xen vào năm bảy người giọng Huế. Người Huế ở khắp nơi
và đi đâu cũng gặp, nhất là người Huế làm thơ. Có người bảo dân Huế làm thơ
"đông như quân nguyên" dù câu nói hơi quá một chút và đầy hài hước nhưng quả
thật dân Huế mở miệng là làm thơ.
Chị Mỹ Lệ (trước học trường Kiểu Mẫu, rời Huế lúc mười ba tuổi) bảo:
Huế giỏi thì có giỏi nhưng hay "mắc mỏi" và cũng "cay co" lắm! Có lẽ thấy cũng
không sai nên không ai cãi mà chỉ cười trừ.
Sống xa Huế gần nửa thế kỷ mà còn nhớ hai từ "cay co" và "mắc mỏi" là "gioải"
rồi. Những con dân xa Huế nói giọng nơi mình sinh sống để tiện việc giao tiếp
nhưng khi gặp nhau thì quay lại chất giọng đầy đủ nét bổng trầm của" sáu vài mười
hai nhịp" liền. Nghe thật ấm áp như tìm được một góc Huế đâu đây. Và tôi có cảm
hứng viết bài thơ trên tặng chị Mỹ Lệ, Vân Mỹ và những bạn Huế.
SÀI GÒN BỖNG LẠ À NHA!
Hai hôm nay, Saigon hơi đỏng đảnh
Sáng 17 độ trong nhà, “bày đặt” lạnh sương sương
Ai cũng biết Sài Gòn - xứ sở không mùa đông
Suốt quanh năm khí trời luôn nắng ấm
Khi thi thoảng mưa ào như trút nước
Áo chưa kịp choàng vào thì đã tạnh cơn mưa
Sài gòn lạnh vừa làm tôi nhớ Huế
Nhớ cả buổi sáng Tây Hồ,… từng có dịp ghé qua
Saigon không phải nơi tôi sinh ra
Tôi vẫn thấy yêu Saigon lắm lắm!
Bởi Sài Gòn bao dung và khí chất hào sảng
luôn mở rộng vòng tay mà chẳng xét nét: “Bạn là ai?”
Tôi dân nhập cư, đi “ba đông bảy đoài” rồi mới tới nơi đây
Nhưng Saigon với tôi như tri âm từ kiếp trước
Tôi cảm thấy “thuộc về” khi chọn dừng gót Thành Đô
Có phải Lễ Thành Hầu* người mở cõi năm xưa
Đã mời gọi và ban ơn mưa móc
Nên dù lạ, dù quen, trong hay ngoài nước
Vẫn có thể tụ về đây trong văn hóa cộng đồng
Cơ hội, thách thức –Saigon có đủ
Nhưng khi là nhà, ta coi nơi đó cũng …quê hương
Ai bảo Saigon khó tính cũng không sai
Khó hay dễ đều do mình thỏa hiệp
Ta tự tìm bình an ngay trong chính tâm ta
Sáng uống trà, chiều lại ngắm mây qua
Khi thi thoảng lên metro hay xe buýt
Trái gió trở trời ốm vặt, khám bệnh cũng free
Sáng cà phê quận này, chiều vui thú quận kia
Sau hưu trí, xe buyt, metro đều miễn phí
Rất hiện đại văn minh và lịch sự
Tôi hài lòng khi sống ở Thành Đô.
Saigon, 10/1/2026
* Lễ Thành Hầu Nguyễn Hữu Cảnh
KHÔNG TRANH CÃI NỮA
Sáng chạy ra đầu hẻm
Ăn một ổ mì que
Chuyện thời sự Nga Tàu
Văn chương và tác phẩm
Tôi mệt rồi người ạ
Không tranh cãi nữa đâu
Khi tư tưởng cực đoan
Đã ăn mòn bảo thủ
Muốn tự mình khai sáng
Thắp đuốc lên mà đi
Hành trình học suốt đời
Chưa khi nào ngơi nghỉ
Có những điều đã cũ
Không phù hợp nữa rồi
Thế giới vẫn không ngừng
Luôn tiến về phía trước
Văn minh là bước tiếp
Đổi mới và tiếp thu
Yêu hòa bình nhân loại
Sự thật không thể che!