A Light exists in Spring
Not present on the Year
At any other period –
When March is scarcely here
A Color stands abroad
On Solitary Fields
That Science cannot overtake
But Human Nature feels.
It waits upon the Lawn,
It shows the furthest Tree
Upon the furthest Slope you know
It almost speaks to you.
Then as Horizons step
Or Noons report away
Without the Formula of sound
It passes and we stay –
A quality of loss
Affecting our Content
As Trade had suddenly encroached
Upon a Sacrament.
Emily Dickinson
(1830-1886, American Poet)
MỘT NGUỒN SÁNG TỒN SINH TRONG MÙA XUÂN
Một nguồn sáng tồn sinh trong mùa xuân
Không có mặt trong năm
và bất kỳ thời kỳ nào khác
Khi tháng Ba hiếm hoi vừa mới đến
Một sắc trời nhuộm màu khắp nơi
Trên những cánh đồng hoang vắng
Mà khoa học không thể phân giải
Nhưng trực giác ta cảm nhận sâu lắng.
Xuân vàng lấp loáng trên bãi cỏ,
Xuân vàng chiếu sáng cây cao rất xa
Trên sườn đồi tít xa mà ta biết
Dường như nó đang nói chuyện với ta.
Đến khi đường chân trời lùi dần
Hoặc buổi trưa khuất dạng rồi
Không còn dạng thức âm thanh nào
Tất cả tàn phai và chúng ta vẫn ở lại đây –
Một tâm trạng mất mát
Tác động đến tâm tưởng của nhân gian
Như thể mối tương giao đột nhiên bị xâm thực
Vượt trên một nghi thức thiêng liêng.
(5:02 am) Stanton, California Jan 3rd, 2026
Translation by