Người con gái mang cho tôi tách cà phê
Tôi nâng lên uống lặng lẽ
Hai thìa đường sau với ba trước là năm
Tôi vẫn thấy môi lưỡi thèm sự ngọt lịm
Bây giờ tách cà phê đã hết
Mà bây giờ chiều đã đi qua
Mà bây giờ ngày đã hết
Tôi buồn nhớ người bạn trong nhà lao
Chắc môi lưỡi anh thèm một sự lạ
Tôi trả tiền thiếu một đồng
Người con gái nhìn tôi như nhận diện
Tôi đi sâu vào thành phố
Sao tôi không đi với người yêu.
Bây giờ đêm đã hết
Tôi ngủ gục trên bàn.
(Trong Người ôm mặt khóc, Đại Nam Văn Hiến xb , 1963)