Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
             





XUÂN BÊN RỪNG

Ngồi xuống với rừng
ngồi với ngàn năm
Thả sợi tóc xanh bay về phía gió

Sợi tóc xanh bay
qua ngàn tóc bạc
Thả tháng năm trôi
nắng dội bên trời
Ngồi xuống với rừng
ngồi với mùa Xuân
Nắng lá đồi cao
ngọc ngà lấp lánh

Âm vọng nguyên sơ
tiếng cười trẻ dại
Mười ngón tay khô ngắc nụ mai vàng

BẢN SONATA CUỐI CHIỀU TÀ

Bổng dưng muốn hát lời buồn lên phố
Phố mãi xanh nắng rực rỡ trên đồi
Những đoá Quỳ theo gió vẫy muôn nơi
Chất ngất ngày lên ngày xao xuyến

Cao nguyên ta cùng cao nguyên chót vót
Lũng thấp mây bềnh bồng dốc mõi hơi
Muốn ngắt đoá hoa tìm ai để tặng
Cầm đoá vàng phai góc quán ta ngồi

Cao nguyên những ngày ta đi lạc
Gặp bóng mình lấp lánh bóng cao nguyên
Muốn nói cùng ai đôi lời nguyệt lặn
Chỉ tiếng suối khe hiu hắt lạnh triền miên 

Cao nguyên chiều ngồi nhớ nơi đây
Nhớ gương mặt người bỗng chốc thành quá khứ
Nhớ những truông đèo trôi qua tư lự
Những chân tình bỗng hoá lạ trăm năm

Cao nguyên bước về ngỡ tự xa xăm
Ngỡ đi qua giấc mộng dài bất tuyệt
Ngỡ đã đi bước chân ngày hư huyễn
Bản Sonata vang vọng cuối chiều tà.

Cao nguyên mùa đông 



VVM.11.01.2026.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. vietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .