Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      




GAI HỒNG

“Hoa hồng nào chẳng lắm gai
Vườn hồng đâu dễ cho ai bước vào...”
Em cười, giọng nói hay sao
Chua ngoa mà lại ngọt ngào tiếng tơ

Nhìn hoa đẹp đến sững sờ
Tay anh chảy máu trong mơ ướt đầm
Yêu hoa mà sợ gai đâm
Thì sao có được hoa cầm trong tay.  

CÕI TÌNH

Cõi tình được mấy khi vui
Yêu nhau rồi lại ngậm ngùi chia tay
Như người tìm vị ớt cay
Biết cay mà vẫn dại ngây với tình.  

ĐÒ CHIỀU

Ngày xuân đổ bóng chiều rồi
Mà lòng tôi vẫn như hồi năm xưa
Đò chiều tôi gọi trong mưa
Sao người nghe tiếng mà chưa trả lời?
Tôi buồn như nỗi đơn côi
Lại thương người- chiếc đò trôi giữa dòng
Gặp đò, tôi muốn sang sông
Cho tôi giây phút bềnh bồng, đò ơi!  

ÁO EM

I

Sáng nay buồn chẳng thấy em
Chợt nhìn thấy áo treo trên góc tường
Tần ngần trước áo thân thương
Ôi trong áo toả mùi hương êm đềm.

Trộm nâng vạt áo lên xem
Tưởng như tay chạm ấm mềm thịt da
Chao ôi, cái thuở ông bà
Yêu nhau cởi áo ơi à trao nhau...

II

Phải đâu vì mốt thời trang
Mà yêu vì áo em mang trên mình
Áo nào em mặc chẳng xinh
Đường may ôm lấy thân hình nở nang

Biết nhau dù đã muộn màng
Áo nhìn thôi cũng đa mang nỗi niềm
Ước gì anh hoá cành sen
Đợi ai tát nước để quên áo này.  

HỘI LIM MỘT MÌNH

Trời xuân bay lẻ cánh chim
Ngẩn ngơ ta đến Hội Lim một mình
Dập dìu hoa đẹp người xinh
Nhìn ta cũng chỉ vô tình mà thôi
Dưới thuyền em hát “Người ơi!”
Nhưng câu ca có gọi mời ta đâu!

Mối tình xưa đã xa lâu
Chén trà đã nguội, miếng trầu nhạt vôi
Tưởng là quên được thì thôi
Sao giờ chợt thấy lẻ loi hỡi tình
Ơi người quan họ Bắc Ninh
Còn ai đi hội một mình hay không?  

TÓC HOA RÂM

Đang vui với cảnh đất trời
Xuân sang những đoá hoa cười bên nhau
Chợt soi gương thấy trên đầu
Tóc mình cũng nở thêm màu hoa râm
Thứ “hoa” buồn đến âm thầm
Mỗi xuân sang lại ngại cầm đến gương.  



VVM.27.12.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .