Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      



PHÚT GIÂY VĨNH CỬU

Tôi không nhớ tôi đã bắt đầu yêu em tự bao giờ, chỉ biết rằng lòng tôi thổn thức trước gương mặt em ẩn hiện cả nỗi đau thương thầm lặng của cuộc đời.

Đêm tháng Giêng. Đêm nung nấu khát vọng. Em là nỗi cám dỗ tội lỗi đồng thời là nguồn cội của mọi ân huệ. Em tràn trề mời gọi và hứa hẹn mọi lãng quên.

Đôi môi em ngào ngạt hương hoa hồng, thơm lừng hơn sữa mật, em xinh đẹp biết bao. Này người bạn đời không hôn ước, em tươi đẹp biết bao. Mắt em là mặt biển dậy sóng, miệng em là hương rừng nồng cay, ngực em là hai chùm nho óng ả, rốn em là cốc rượu đầy ắp đắm say, thấm vào trái tim tôi run rẩy, chảy tràn qua môi răng, sực nức trong cổ họng tôi đã bao mùa cay đắng.

Hỡi em rạng rỡ như buổi bình minh, thanh khiết như ánh trăng, trong sáng như dòng suối và ma quái hơn đêm dày địa ngục. Hai đầu gối em là hai viên đá quý, công trình chạm trổ của những bàn tay nghệ nhân tuyệt kỹ.

Tôi đánh mất cả thế giới - hiểu vì sao mình đánh mất - và tự nguyện lao vào ân sủng của tình em.

Tâm hồn ngây ngất tôi hiểu ra rằng phẩm hạnh duy nhất là được yêu người mình tôn quý và hạnh phúc cao cả là nắm bắt được hiện hữu này.

Trong phút giây tôi còn thoáng nhớ tới những buộc ràng tôn giáo nhưng ngay lập tức tôi cũng tin rằng chính điều tôi đắn đo mới là con quỷ của tri thức cám dỗ vì chẳng có gì tốt đẹp thiêng liêng hơn tình yêu đang vây bọc chúng tôi và men đời ngào ngạt đang mỗi lúc một dâng cao bất tận.

Toàn thân tôi biến thành một con mắt có thể nhìn thấu được mọi lẽ đời vinh nhục, quá khứ và tương lai cùng lúc phơi bày như một đóa hoa nở rộ, rồi đột nhiên tôi thấy rõ toàn bộ thế giới chung quanh.

Tình yêu đã phát sinh sự hợp nhất, vẻ dịu dàng, điều thiện, cái đẹp và cả sự viên mãn.

Có bao giờ tôi đã dại khờ nghi ngờ tình yêu? Em là nơi ẩn náu, cõi lãng quên và là sức mạnh cho chính phút giây yếu đuối của đời tôi.

HÔN CUỘC ĐỜI XANH BIẾC TRÁI TIM VUI

Em là dòng nước xanh trong trái tim nhân ái
Em là khu vườn xanh trong thương nhớ hồn anh
Em là bầu trời xanh trong mỗi bước an lành
Anh yêu hết một đời màu hy vọng
Em là trang sách thơm anh nặng lòng ngưỡng vọng
Anh đợi em trong mỗi giấc mơ đời
Em trong lành em xanh biếc muôn nơi
Hồn rộng mở như nghĩa tình ấm áp
Em về đi có lòng anh tháng Chạp
Chờ em vào hồn Tết trái tim vui
Bao nhớ thương trong tay ấm bùi ngùi
Anh hôn khắp thế gian này thao thức
Rồi trên đỉnh tình nồng lời chúc phúc
Hương đêm thơm hồn cỏ mượt trăng rằm
Suối hoa tràn anh úp mặt trăm năm
Yêu chưa cạn bầu trời xanh nũng nịu
Em về đi, hồn quê thơm anh níu
Hôn cuộc đời xanh biếc trái tim vui.

DỤ NGÔN CỦA MÙA XUÂN

Trong lồng ngực của nỗi buồn
có một trái tim báo thức
trái tim ấy vẫn không ngừng vọng lại
những tiếng đời vật vã
và hồi còi tàu của buổi chia xa

Nhưng tấm lòng nhân hậu của em
đêm đêm vẫn sáng
dưới bầu trời sao
Như một sự bù đắp của số phận,
em chợt nhận ra
cánh hoa muộn màng của mùa xuân mới nở
trong lồng ngực của nỗi buồn!

DẠ KHÚC CỦA MỘT NGƯỜI HAY BUỒN

Em chẳng bao giờ hiểu hết lòng anh
Năm tháng gió. Và vách đời mưa tạt
Bước chân vui dẫm lên thời mất mát
Cơn buồn dài cứ đi hết chiều sâu
Anh chẳng làm sao che được nỗi sầu
Ánh lửa nhỏ cháy bùng ngày thương nhớ
Mắt ai xanh mà lòng anh khốn khó
Những giấc mơ thêm nặng nỗi đau đời
Muốn gắn bó cuộc đời với những xa khơi
Anh lại thường bỏ quên lòng mình sau cánh cửa
Có yếm mẹ đâu cho anh về dựa
Còn tay em ai dắt tự bao giờ...
Đôi khi nghe một tiếng cười chợt thấy ngẩn ngơ
Phải là em giữa phố phường xa lạ ?
Người đi qua với cái nhìn lạnh giá
Ngoảnh lại mình tóc bạc cả trong mơ
Sẽ chẳng còn đâu những buổi đợi chờ
Chẳng còn đâu những ảnh hình trong mắt
Những tay trói vào linh hồn rất chặt
Con tàu đi, cơn gió thổi bên ngoài
Nhắc lại lời xưa chăng: - Xin bảy lượt đầu thai
Để được bảy lần hiến dâng trái tim nồng cháy !
Kỷ niệm ngủ quên rồi, có ai về thức dậy (?)
Tiếng chuông chùa rơi ngoài cõi buồn riêng !
Những ước mơ tan trong chuyện đời thường
Em chưa hiểu lòng anh, em chẳng thấu
Hạnh phúc quay mặt đi, với dòng lệ giấu
Khi em xa, lòng khép cửa đêm dài...

1988



VVM.21.12.2025.