khều nhẹ ngọn nến cô độc
đốt cháy que diêm như trẻ nít
mùa lạnh cần bao nhiêu tâm linh và triết học
để tuổi thơ trở lại trong lòng ?
uống chậm ly trà gừng
bâng quơ nhìn những hạt lượng tử
như đốm trắng ngang qua tâm thức
bỗng thấy thời gian qua rất nhanh
vài bức tranh trên tường nghiêm nghị
nghe biển khơi thức dậy trong lòng
nhói một đời người sau biến động
phù điêu lung linh đau nhức thịt da
căn phòng nhỏ chuyển mình trăng vỡ
kiếm tìm một huyễn ảo trần trụi pháp thân
quán tính những cơn mơ đè nặng
da thịt nổi lên những đường nhăn
sự nhẫn nhục kéo dài năm tháng
ngày về xa thẳm bụi cỏ mọc cao
cho nhau một nắm đất buồn
rồi từ giã trong mưa chiều sương lạnh
còn gì ngoài một lời sóng sánh
nghe thoang thoảng mùi vô vọng âm hao
trên đồi xanh gió lộng
giữa những vô thanh và vô ngôn