Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      


bức ảnh chụp hai chị em khi chị tôi còn sống


NHÌN MƯA NHỚ NGƯỜI

Mưa đổ ngoài hiên..
Dội vào lòng ta bao nỗi niềm khắc khoải
Ngỡ đã lùi xa, nhưng nỗi đau còn vẹn nguyên…mãi mãi…
Buốt nhói trong lòng theo nhịp tháng ngày trôi
8 tháng đi qua, nào có xa xôi
Tim ta vọng về, vẫn như thế, từng giọng cười, tiếng nói
Muốn được nghe Chị mắng, nhưng ngặt nỗi
Chị đã xa rồi…
Em cứ mãi bồi hồi…và nhớ ngày xưa
Nhà mình nghèo, nhưng tiếng cười giòn tan không dứt
Chúng ta nô đùa qua bao tháng năm…
Dẫu còn nhiều cơ cực…
Nhưng bây giờ…
Chỉ là khói hương, di ảnh và hiện thực..
Em mất Chị rồi, mất cả tuổi thơ êm
Mưa nặng hạt, rồi cũng tạnh, nhưng nỗi niềm cứ dài thêm…
Đau đáu, mơ hồ, không rõ đâu là hư là thực
Như giấc mộng đêm qua đã làm em thao thức
Khi Chị trở về xoa dịu cõi lòng em
Chị em ta ôm lấy nhau…như ngày nào còn gắn bó…
Dù là trong cơn mơ, nhưng ngọt ngào vẫn đó…
Đến khi em tỉnh rồi, hơi ấm vẫn vờn quanh…
Em xót thương cho Chị của em…
Và cho số phận của bao người phụ nữ
Chưa kịp rực rỡ tại nhân gian…
Đã chỉ còn là tro tàn quá khứ…
Thôi thì..duyên nợ cõi trần đã dứt
Hẹn Chị ở kiếp người sau, có lẽ niềm đau này sẽ mất
Cho đến cuối cuộc đời…em vẫn nhớ thương Hai………/.



VVM.16.10.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .