Chiều đi qua Thủ Thiêm
Đường hầm sao thấy dài hun hút
Chợt rất buồn
Không có cái buồn nào buồn hơn
Buồn như giọt rượu chòng chành tràn xuống
Bao trái tim bị tổn thương
Bạn tôi hôm qua trong đêm khuya
Gảy đàn và ca “Hát trên những xác người”
Của Trịnh Công Sơn
Tôi lại thầm thì muốn nói
Bây giờ người ta không hát trên những xác người nữa
Mà hát trên những giọt nước mắt người
Và những giọt máu của cánh đồng nọc nạn thời đổi mới
Của bao người dân mất đất mất nhà
Mất ruộng đồng mồ mã
Những mảnh đời từ đây lưu vong
Thành kẻ mất quê hương
Trên chính đất nước của mình.
Chiều đi qua Thủ Thiêm
Sợ mình nghe nhầm giàn giao hưởng chỉ dành
Cho những kẻ ăn mày lây lắt trên các vĩa hè
Cho những cô gái ăn sương bên cột đèn đỏ
Cho những thằng bé đánh giầy cù bất cù bơ đầu đường xó chợ
Những vở vũ kịch opera
Giống cái chết của con thiên nga được báo trước
Những cư dân mới của Sái Gòn
Khi họ bị tống khỏi mảnh đất miếng vườn
Bị cướp đền bù như cho không
Dàn đồng ca chợt tấu lên bài
“Hát trên những xác người”
Trong cơn hưng phấn ngất trời
Người nghèo không phải không yêu cái đẹp
Nhưng họ cần một mái nhà, một tấm áo, một miếng cơm hơn
Hỡi những kẻ vô cảm
Mới thấy tầm vóc tư duy văn hóa muôn trùng biển cả
Cách biệt
Ôi! những giọt nước mắt Thủ Thiêm
Đong đầy hơn biển cả.
QUÀ CỦA NẮNG
Đâu phải nắng mùa đông da em mịn trắng
Nắng mùa xuân hây hây má em hồng
Và mùa thu nắng ửng vàng lên mái tóc
Cái nắng hè vàng áo lụa em phơi
Tuổi thần tiên em xanh tháng ngày của nắng
Có cái nắng ngu ngơ
Những buổi tan trường
Em thấy nắng trổ hoa
Lao xao trong tiếng chim chuyền ngây ngây mùi cỏ
Bồng bềnh trôi trên môi người rất lạ
Em tự để hồn mình đi lạc
Cảm nhận một chút ngu ngơ
Trái cấm không phải là loài độc dược.
Em đợi bình minh lên
Căng lồng ngực nghe tim mình nín thở
Đón nhận món quà xuân đầu tiên của nắng
Xanh trong mắt người tình
Bay qua dãy ngân hà xa thẳm
Đậu trên vành môi màu vang đỏ
Ướp tóc em thơm lừng hương bồ kết
Đi qua một thời thiếu nữ.