Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      



tranh Đặng Căn

ĐÊM ĐÔNG

Đêm đông lạnh giá mù sương.
Từ xa vang vọng tiếng chuông nhà thờ.
Sông dài vắng lặng đôi bờ.
Đôi nhành nguyệt quế cạnh tơ liễu buồn.

BÓNG ÁO DÀI

Nữ sinh cặp sách áo dài
Vì đâu khuất bóng đường ngoài trường xưa?
Nhớ thời đi học sớm trưa.
Áo em trắng lắng hương thừa tóc mây.

SẮC MÀU

Theo mùa sầu muộn trôi qua.
Hoa tàn hương nhạt, chiều tà đêm sang.
Xuân hồng đông xám thu vàng.
Sắc màu hoài niệm cùng làn sương bay.

PHẬN NGƯỜI

Áo cơm neo chặt phận người.
Nụ đời nát giữa môi cười bể dâu.
Ta đi, sương gió mái đầu.
Ta về, tro bụi nhuốm màu thời gian.

GIỮA CỎ CÂY

Người còn điều nhớ để quên.
Ta khờ khạo giữa buồn tênh tháng ngày.
Lời chiều hát với cỏ cây.
Biển chao sóng bạc, non đầy hoa phai.

CÕI BỤI

Giọt mồ hôi thấm cõi người.
Thấy trong khô khát nụ cười hồn nhiên.
Đâu cát bụi, đâu nhân duyên,
Đâu đào nguyên cũ cho thuyền về xưa.

VIÊN CUỘI

Ta theo hạt bụi vào đời,
Đã thành viên cuội một thời trẻ thơ.
Giật mình giữa những đêm mơ.
Sóng yên nhiên vỗ suốt bờ dâu xanh.

CHIA TAY

Chia tay người ở ga đêm.
Sương khuya mờ bóng cây thềm gạch rêu.
Về mai chân dẫm lên chiều.
Lá bàng mấy phố rụng nhiều lối quen.



VVM.17.03.2025.