Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      



NHỚ CỘI  MAI

Trời đông hơi lạnh chờ xuân sang.
Riêng tôi lụ khụ còn lang thang.
Xa xôi quê Mẹ ngày xế bóng.
Ở trọ xứ người buồn miên man.

Nhớ cội mai xưa sân nhà vườn.
Đã từng đón tôi ngày hồi hương.
Nhụy hoa thơm dịu tóc du tử.
Sau mùa phiêu bạt cùng gió sương.

Sân trường phượng vĩ màu tơ vương.
Bụi phấn bụi hồ, lẫn bụi đường.
Lỡ thầy lỡ thợ, đành lỡ độ.
Từ giã cội mai, lại tha phương.

Tôi nay lơ mơ phận đồ già.
Bút nghiên bụi bám thêm xót xa.
Con chữ nằm im trang nhật ký.
Lưu dấu cội mai xuân quê nhà.

ĐÓA MAI

Âm đương đắp đổi bốn mùa trôi.
Cỏ cây hoang sơ tràn núi đồi.
Nhựa nguyên chuyển dịch dòng sắc thể.
Phấn hương ong bướm bay ngang đời.

Hạ bạt mưa giông nắng thu vàng.
Đông xám sương lam lạnh tràng giang.
Móc trắng vương hờ nhành liễu rũ.
Xuân ấm chồi non xanh quan san.

Lá thắm như nhiên lạc bến mê.
Lộc trời buông thả xuống sơn khê.
Cội mai ươm mầm nứt mộng biếc.
Một “đóa vàng thơm” mong én về.

Mùa đi hương nhạt hoa tàn phai.
Bụi lầm hoá thạch lối thiên thai.
Tiên nữ đào tơ dâng Lưu Nguyễn.
Thấp thoáng mây mưa giấc mơ dài.

MAI BÔNG-SAI

Trong vườn một chậu bông-sai.
Dáng hình thu nhỏ cội mai rừng già.
Tuy mùa thiên cổ đã qua.
Hồn nhiên vẫn tự nở hoa nhung vàng.

Hạ tàn thu tận đông sang.
Bông sai lá rụng mơ màng dáng xuân.
Đâm chồi nứt mộng bâng khuâng.
Nõn nà nụ búp thơm dần môi hoa.

Dịu dàng nhẹ thoáng hương pha.
Lan từ nhụy phấn vươn ra cõi ngoài.
Nhòa vào phong vị trần ai.
Khiết thanh như thể nhạt phai giữa đời.

Mai rừng trụ lại dưới trời.
Trong khuôn chậu nhỏ một thời rêu phong.
Khi rừng hoang hóa mênh mông.
Thiên nhiên biến đổi, cộng đồng nhiễu nhương.



VVM.25.01.2025.