Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      



tranh của Hồ Hữu Thủ

THỜI GIAN ĐÃ MẤT




NHỊP THỜI GIAN

Đồng hồ tíc-tắc trên tường.
Thời gian theo nhịp vô thường êm trôi.
Tháng ngày xé lịch mùa đời.
Nhân thân khoảnh khắc rã rời thiên thu.

Vào đời dò dẫm lộ mù.
Bờ mê bến mộng âm u bóng người.
Đồng thuyền xuôi mái vui cười.
Bên nhau xuân thắm hoa tươi hương nồng.

Ngày lên nắng ấm mênh mông.
Đêm về như lớp sương trong mịt mùng.
Dù lòng mơ ước thủy chung.
Đồng sàng dị mộng lạnh lùng chia phôi.

Cùng chung vạn hữu luân hồi.
Loài người nương tựa dòng đời trăm năm.
Nhịp chân ánh mắt xa xăm.
Trở về cát bụi âm thầm bỏ buông.

DÒNG THỜI GIAN

Một ngày tằm đã nên tơ.
Thiên thu một phút tình cờ nên ta.
Một lời hương chợt thành hoa
Nghe trong tiếng lụa xé nhòa sương tan.

Ta đi suốt những chiều tàn.
Tìm em dưới bóng hoa vàng hồn nhiên.
Trái vông khô rụng một miền.
Bổng dưng cháy lửa cuối triền sông xa.

Có hoa như đã có ta
Không em một cõi ta bà vắng không.
Dặm về cố quận mênh mông.
Hoa kia bướm nọ bên dòng thời gian.

ĐƯỜNG THỜI GIAN

1.

Mùa hạ đã qua lâu
thu về quanh đây rất chậm
rất chậm cho những người xa nhau
nhớ qua màu lá rụng
những đôi mắt ngủ sâu
bên nẻo đời xa lắc.

2.

Đôi mắt hồn nhiên của tuổi thơ vui
trong đôi tay ngón dài
ôm một niềm thu biếc
nơi thành phố đầu đời
khi mưa bay dài qua khung cửa.

Với ước mơ hoa
buồn vui kiêu sa
gửi vào hồn giấy mực
tan trường về chưa biết ướt mi.

Đôi mắt vô tư trên trang vở quen
khi bóng hạc bay qua miền cổ điển
đã gãy cánh vàng đâu đó non tiên
những tràng giang trôi đi xa miền
vào chân trời vô biên.

Những lưu bút ngày xanh
chỉ một màu phượng đỏ
ép khô mùa hạ nhớ
với thoáng tình mộng mơ.

3.

Đôi mắt theo ta về phương xa
bước chân chiều phiêu bạt
đường thời gian theo mãi bao giờ
thản nhiên bao mùa cúc
vàng một đời áo thu.

Đôi mắt người xưa
trên tháng ngày lặng lẽ
khắc khoải trong ta vô bờ.



VVM.29.10.2024.