Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      



NHÀ VĂN KIM DUNG CÓ HỒ ĐỒ KHÔNG?

(đọc “KIM DUNG HỒ ĐỒ CHĂNG KHI ĐỔI CỐT TRUYỆN CHO VƯƠNG NGỮ YÊN VỀ VỚI MỘ DUNG PHỤC?”)


X in được nói ngay rằng, bài viết ngắn này chỉ là góc nhìn của riêng tôi (không dám đại diện cho bất kỳ độc giả - khán giả nào của nhà văn Hồng Kông Kim Dung), sau khi đọc KIM DUNG HỒ ĐỒ CHĂNG KHI ĐỔI CỐT TRUYỆN CHO VƯƠNG NGỮ YÊN VỀ VỚI MỘ DUNG PHỤC của tác giả Vương Thanh - Mời đọc lại : vvm 28-6-2025 - Kim Dung hồ đồ chăng khi đổi cốt truyện cho Vương Ngữ Yên về với Mộ Dung Phục. .

Suy nghĩ cá nhân của tôi có thể thiển cận, có thể trái lý sai tình… mong ông Vương Thanh (và hàng triệu độc giả từng yêu mến cặp đôi Đoàn Dự - Vương Ngữ Yên) có thấy nghịch nhĩ, cũng vui lòng cười xòa, buông bỏ…

* *

* KIM DUNG CÓ HỒ ĐỒ KHÔNG? Có đấy, nếu trong lần in sau nhà văn... không hiệu đính. (Tiếc là tôi chỉ nghe dư luận chứ chưa được đọc nguyên bản hiệu đính ấy).

Hẳn sau thời gian khá dài ngẫm nghĩ, cân nhắc, nhà văn đã đi đến quyết định sửa đổi vì nhận ra giữ cái kết như bản in đầu (diễn tả tâm lý bất nhất, khiên cưỡng của Vương Ngữ Yên) là vô lý.

“Sự lẩn thẩn của tuổi già” có làm Kim Dung hồ đồ khi đổi cốt truyện? Không đâu! Đúng là tuổi tác làm trí óc người già đôi khi lãng đãng, nhưng tuổi tác cũng tích lũy cho người già rất nhiều trải nghiệm, để nhìn đời sâu sắc, nhân văn, hợp logic hơn.

Chúng ta đã thấy Kim Dung miêu tả Vương Ngữ Yên say đắm Biểu Ca như thế nào: bỏ cả một thời niên thiếu và thanh xuân chỉ để miệt mài đọc sách, học võ công (lý thuyết) như cô từng thật thà thú nhận:

-Mỗi khi anh ấy gặp tôi, không bàn luận võ công thì cũng nói chuyện quốc gia đại sự…

-Tôi vì muốn được gặp anh ấy nên dù chán ghét võ công cũng phải học thuộc lòng quyền kinh đao phổ, để chỗ nào anh ấy không hiểu rõ thì nói cho anh ấy nghe…

-Xưa nay bao triều đại vua chúa chém giết nhau, tôi không muốn biết làm gì. Nhưng đó là chuyện anh ấy thích nói đến nhất, thành ra tôi phải đọc nhiều sách để nói cho anh ấy nghe…

-Anh ấy có biết đâu, tôi đọc sách võ công cũng vì anh ấy. Nếu không, thà tôi nuôi gà đánh đàn còn vui hơn…

Tình yêu của Vương Ngữ Yên trong sáng, chân thành. Cô yêu hết lòng hết dạ, “yêu suốt truyện” và yêu không cần được đáp lại.

-Anh ấy cũng thương tôi lắm, có điều chỉ như anh em ruột thịt… Chưa lần hỏi tới tâm sự tôi…

Tình cảm Mộ Dung Phục đối với Vương Ngữ Yên ra sao, cô biết hết đấy, có mù mờ ảo tưởng đâu?

Từ nhỏ, Vương Ngữ Yên đã bị bà mẹ độc đoán giam lỏng ở Mạn Đà Sơn Trang, biệt lập xã hội bên ngoài, chỉ có Biểu Ca là nam giới, tình yêu phát sinh là lẽ tự nhiên.

Đoàn Dự si mê Vương Ngữ Yên thế nào thì Vương Ngữ Yên si mê Mộ Dung Phục như vậy. Có phần sâu nặng hơn. Vì họ Đoàn mới gặp cô thời gian ngắn gần đây, còn Mộ Dung Phục đã nằm sâu trong tim cô từ lâu, thanh mai trúc mã.

Trái tim Vương Ngữ Yên luôn dõi theo từng bước chân Mộ Dung Phục từ khi cô còn bé lắm (phải thế mới đủ thời gian cho cô “nạp” hết một núi sách vào đầu, như Đoàn Dự nhận xét: “Dường như võ nghệ của Mộ Dung Công Tử đều do cô ta chỉ điểm. Không lẽ một cô gái trẻ tuổi có bản lãnh ghê gớm đến thế?”)

“Tình yêu mù lòa lý lẽ”, nên cũng như Nhạc Linh San đắm đuối Lâm Bình Chi, Vương Ngữ Yên đắm đuối Mộ Dung Phục vô điều kiện. Không đòi hỏi. Không oán hận, dù có bị y rẻ rúng. Cô thừa thông minh để hiểu trái tim Mộ Dung Phục trọn vẹn dành cho nước Yên, chứ không hướng về nữ nhân nào cả. Mà giả sử biết y có yêu người con gái nào khác, chắc cô cũng chỉ ngấm ngầm đau khổ chứ không ghen tuông như mẹ mình. Tâm hồn cô nhân hậu, không ghen quá hóa hận rồi “giận cá chém thớt” giết oan bao nam nhân họ Đoàn vô tội, như Vương phu nhân.

“Vương Ngữ Yên nghĩ mình vì Biểu Ca mà phải chịu khổ đau hoạn nạn, thì lòng vừa chua chát vừa ngọt ngào”. Tâm lý này, có một thời các bạn trẻ sùng bái, gọi tên THÚ ĐAU THƯƠNG.

Nên nhà văn cho Vương Ngữ Yên “quay xe” sang Đoàn Dự mới là… vô lý. Vương Ngữ Yên không yêu Đoàn Dự đâu, cô chỉ cảm kích lòng tốt của anh chàng này, rồi khi bẽ bàng vì Mộ Dung Phục tuyệt tình mà có “giây phút xao lòng” thôi.

Công tâm nhận xét: bảo Mộ Dung Phục “tuyệt tình” cũng oan ức. Y có yêu Biểu Muội bao giờ mà… tuyệt? Suốt cuộc đời, y chỉ có một tình yêu duy nhất: nước Đại Yên!

Từ nhỏ, Mộ Dung Phục đã nhận từ cha sứ mệnh phục quốc. “Trung với nước, hiếu với cha” bào mòn một đời Mộ Dung Công Tử. Y hy sinh mọi điều, chỉ cốt đạt mục đích tìm thêm đồng minh, gây thanh thế. Y sẵn sàng cưới cô vợ “xấu như dạ xoa”, không ngại làm con nuôi lão già “người chẳng ra người, quỷ chẳng ra quỷ”. Rồi một khi “chí lớn không thành” y tuyệt vọng đến ra điên loạn.

Thử hỏi, với một đấng nam nhi, còn đau đớn nào oan nghiệt hơn nỗi đau mất nước?

Nên tôi tin Mộ Dung Phục có hành động nhẫn tâm nào cũng vì đại cuộc chứ bản tính y không độc ác. Nếu chủ nhân độc ác, một cô gái như A Châu sao có thể cam tâm ở lại phục vụ lâu dài (trước khi gặp Kiều Phong)?

Do đó, tôi thấy nhân vật Mộ Dung Phục rất đáng thương. Cũng vì đau đáu ngày đêm trách nhiệm phải khôi phục nước Yên, y không dám tơ tưởng yêu đương. Dù cô em họ xinh đẹp cận kề bên cạnh, y cũng chẳng buồn để vào mắt. Chưa kể, biết đâu thêm mối bất hòa giữa hai bà mẹ cũng góp phần đẩy y mỗi lúc một xa Biểu Muội? (Nguyên nhân xung khắc: mẹ Mộ Dung Phục và cha (hờ) Vương Ngữ Yên là hai chị em. Không hiểu sao mà chị chồng biết được “quan hệ ngoài luồng” của em dâu (với Đoàn Chính Thuần) nên rất khinh miệt, thường công khai lên án Lý Thanh La “cướp chồng người” và dè bỉu Vương Ngữ Yên là “đứa con hoang lạc loài” lọt vào nhà họ Vương).

Phải khen đạo diễn phim Thiên Long Bát Bộ phiên bản 2003 khéo chọn hai diễn viên Lâm Chí Dĩnh - Lưu Diệc Phi rất đáng yêu, cặp đôi “tiên đồng ngọc nữ” của màn ảnh nhỏ mà khán giả chỉ vừa nhìn thôi đã đầy thiện cảm, đã thầm mong ông Tơ bà Nguyệt nhanh chóng xe sợi chỉ hồng cho họ.

Nên khi Kim Dung đổi cốt truyện, nhiều người hụt hẫng, bực bội, phản đối, tiếc cho cặp tình nhân phải rẽ thúy chia uyên. Vừa ái ngại cho mỹ nhân họ Vương ngày đêm kề cận chăm sóc một kẻ khùng điên, vừa thấy bất công cho Tân Hoàng Đế Đại Lý gặp “hạn tam tai”:

-Mẹ và cha nuôi chết cùng thời điểm

-Ngỡ ngàng biết ra cha ruột vừa là lão ăn mày vừa mang danh Thiên Hạ Đệ Nhất Ác

-Chia tay Vương Ngữ Yên.

Tôi nghĩ ông V.T đúng khi viết “Đoàn Dự yêu thật, yêu suốt truyện... yêu bằng máu, bằng những hy sinh không toan tính, không phải yêu một pho tượng”.

Vâng, chính thế! Vương Ngữ Yên còn là mối tình đầu của Đoàn Dự. Hẹn ước với Mộc Uyển Thanh chỉ do tình thế nguy cấp mà phải miễn cưỡng... gật đầu, và khi đã lỡ hứa rồi thì luôn giữ lời hứa (quân tử Tàu mà lị!) Chứ là một nho sinh hiền lành nhân hậu, con sâu cái kiến còn không nỡ giết, Đoàn Dự “cảm” sao nổi một Ác Nữ “giết người không chớp mắt” như Mộc Uyển Thanh? Lý giải “Đoàn Dự chỉ yêu pho tượng” có phần khiên cưỡng (cốt bào chữa cho hành vi “buông tay” của Vương Ngữ Yên).

Điều này vô tình hạ thấp nhân cách họ Đoàn.

Bởi vì chứng kiến tình trạng Mộ Dung Phục như thế, Đoàn Dự đành lòng được chăng? Tôi chắc là không! Có khi Vương cô nương chưa thỏ thẻ lên tiếng thì Đoàn Dự (dù lòng đầy tiếc nuối, khổ đau) đã đề nghị cô quay lại chăm sóc cho y rồi.

Tình yêu chân thành vốn là vậy! Nên Kim Dung đổi cốt truyện, tôi thấy đúng và... đẹp!

Cũng có lúc tôi nghĩ: nếu Mộ Dung Phục có một kết cục khác, sẽ dễ xử hơn: Giá y trở thành phò mã một nước láng giềng nào đó? Giá y bỏ đi biệt tích, chẳng còn ai tìm thấy tăm hơi? Hoặc gọn ghẽ nhất: giá y chết béng đi (diệt cỏ diệt tận gốc) để Vương cô nương toàn tâm toàn ý vui hạnh phúc mới với Đoàn Dự?

Nhưng Kim Dung đã kết thúc truyện ở đây rồi, còn giá với rổ nỗi gì?

Nghĩa là Vương Ngữ Yên đã quay về chăm sóc Mộ Dung Phục chứ không phải tì nữ A Bích như ở cuốn sách ra mắt đầu tiên. Lần ấy, Kim Dung đã “cẩn thận” thòng vài câu ẩn ý: “Ánh mắt A Bích nhìn Mộ Dung Phục hết sức nhu tình” hay (A Bích) “giọng nghẹn ngào, nước mắt lã chã...” thì vẫn gượng gạo, đầy ép uổng.

Suốt truyện, không chỗ nào biểu lộ A Bích có tình yêu nam nữ với “Biểu thiếu gia”. Nhân vật này thành một cặp cho A Châu đỡ... lẻ loi: hai tì nữ tâm phúc của Mộ Dung Công Tử. Nhưng trong khi A Châu tạo ấn tượng vô cùng sâu đậm với độc giả thì A Bích khá mờ nhạt. Nếu cô ta tiếp tục ở lại Yến Tử Ổ cũng chỉ vì lòng trung thành, thương hại vị chủ nhân một thời lừng lẫy “Nam Mộ Dung, Bắc Kiều Phong” giờ “thân bại danh liệt”, không bóng dáng một thâm tình bên cạnh. Chứ tì nữ A Bích làm sao thay thế bàn tay chăm sóc của Vương Ngữ Yên cho được?

Mà chúng ta ái ngại cho Vương Ngữ Yên có khi lại... thừa. Chắc chắn Hoàng Đế Đoàn Dự không bỏ mặc cô và Mộ Dung Phục đâu, sẽ quan tâm chăm lo chu đáo, từ đội bảo vệ đến cung cấp thường xuyên thịt béo rượu nồng, để “bình minh đến, hoàng hôn buông” hai người họ tay nằm trong tay “uống say cười vỡ ba gian gác”.

Từ nay Vương cô nương tự do nuôi gà, đánh đàn như có lần đã thổ lộ.

Biết đâu tiếng đàn của Vương Ngữ Yên (cũng giống tiếng đàn của Nhậm Doanh Doanh) giúp trí óc người đàn ông điều hòa lại? Và rồi khi có những đứa trẻ lần lượt ra đời (khả năng này cao lắm đấy. Tại sao không?) sẽ là những liều thuốc tiên kéo Mộ Dung Phục ra khỏi cơn điên loạn? Một kết thúc viên mãn, như cổ tích.

Chứ Vương Ngữ Yên mà làm hoàng hậu của Đoàn Dự, có gì đó lấn cấn, không thông. Bởi sẽ khó tránh khỏi một trong hai trường hợp:

-Vương Ngữ Yên thật sự lãng quên Mộ Dung Phục rồi, không chút vương vấn nào tới y nữa, thì liệu hình tượng Thần Tiên Tỉ Tỉ có sụp đổ thảm thương, khiến Đoàn Dự não nề vỡ mộng?

-Vương Ngữ Yên có yên lòng với hoàn cảnh thê thảm của Mộ Dung Phục hiện tại mà hưởng hạnh phúc viên mãn bên chồng? Hay đồng sàng dị mộng? Hay thân nằm đây mà hồn dạt nơi đâu?

Rơi vào trường hợp nào cũng khốn cho Đoàn Dự! “Yêu nhau như thế bằng mười phụ nhau”.

***

Sẵn đây, xin được đề cập thêm một chi tiết, tuy không liên quan đến Đoàn Dự - Vương Ngữ Yên - Mộ Dung Phục:

* KIM DUNG CÓ HỒ ĐỒ KHÔNG? Có đấy!

Khi nhà văn đưa cô gái “rặt đường tà ác của phái Tinh Tú” là A Tử, vào giây phút cuối cùng của Kiều Phong (Tôi thích tên Kiều Phong hơn Tiêu Phong).

Lẽ ra nhà văn nên sửa đổi chi tiết này chứ? Không phải xoay chuyển cái chết của Kiều Phong, mà ở hành động và lời nói của A Tử:

-Tỉ Phu bây giờ mới thật là ngoan! Em ôm chàng, chàng không đẩy em ra nữa...

Lời cô ả thống thiết lắm mà sao tôi chẳng chút chạnh lòng, chỉ... nổi gai ốc!

Tiếc thay, cái chết bi tráng của Kiều Phong đã bị vòng tay A Tử làm nhạt phai... hào khí!

Hay tác giả muốn tái hiện hình ảnh “Một bộ xương ôm ghì thật kỳ quặc một bộ xương khác” “Khi người ta định gỡ nó ra khỏi bộ xương nó đang ôm chặt, nó liền tan thành bụi” như Quasimodo và Esmeralda của đại văn hào Victor Hugo chăng? - ♡ /.

(11.7.2025)




VVM.12.7.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .