Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      



TRỞ VỀ VỚI CHÍNH MÌNH XUYÊN QUA THIÊN NHIÊN


N gồi bên lề những lao xao, một tách cà phê ngon trong tay. Tiếng chim hót vây quanh tôi, thả những nốt nhạc nhẹ nhàng nhưng sống động. Tất cả đều tự nhiên như hơi thở đất trời…

Ngồi trong lòng phố nhỏ, phố tịnh yên nằm giữa cánh đồng, bỏ xa những cảnh tắc đường, tiếng ồn liên tục, tốc độ và căng thẳng. Nơi tôi từng cảm thấy như mình đã bước vào một thế giới  tất cả đều chạy đua mà không biết tại sao. Nơi mà cơ thể thì ở đó, nhưng tâm hồn ở nơi khác.

Mỗi người sống những gì mình phải sống, mỗi người có những thực tế riêng. Nhưng đối với tôi, rõ ràng cả hai điều đều cần: Cả sự yên tĩnh trong ngôi nhà  thiên nhiên. Và cả sự ồn ào của cuộc sống sôi động. (Một ít thôi để dung hoà cảm xúc,  kết nối lại). Để tôi tự nhắc nhở bản thân những gì quan trọng.

Tôi thường nghĩ đến những người chưa bao giờ có cơ hội - ngồi tĩnh lặng bên bờ nước , đi bộ vô định trên một con đường mòn, được chạm vào sự hiện diện thô sơ của một cái cây, của một con chim, của gió, của bàn chân trần trên cỏ ướt…

Thiên nhiên không chỉ là một vật trang trí. Đó là một tấm gương cũng là một nơi trú ẩn. Một bài học sống.

Nếu điều này cộng hưởng với con người,  dành một chút thời gian. Thậm chí ngắn. Đơn giản. Một khoảnh khắc để sống chậm lại, để cảm nhận, để lắng nghe. Khoảnh khắc trở về với riêng bản thân, xuyên qua thiên nhiên.

Bởi vì đôi khi mọi thứ ở ngay đó—giữa những cành cây, trong sự nứt vỡ, xanh tươi hay vàng võ hoặc sự im lặng…mà cuối cùng chúng ta cũng nghe được những gì chúng ta cần nghe:  TIẾNG NÓI CỦA TÂM HỒN MÌNH.     -./.




VVM.10.7.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .