Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
        


tranh Tạ Tỵ

CẢNH GIỚI MONG MANH 





(Phần Hai)


2. Ký thác của hư vô  

Ba Mật khá tươm tất trong bộ sơ-mi quần tây lỗi mốt, bộ đồ mà hắn cất giữ như một kỷ niệm của thời ngang dọc chốn giang hồ. Chiếc ba-lô bằng vải ka-ki xẹp lép trên lưng hắn, trong túi, chiếc ví cũng xẹp lép với mấy chục ngàn còn lại sau khi mua vé xe đi SG. 

Hắn đang cuốc bộ trên đường NgTT. Theo lời của Nguyễn Phan thì căn hộ chung cư với một diện tích khiêm tốn mà cha gã để lại sau khi mất, ở lô X, tầng cuối cùng, số 123, chung cư NgTT. Đây là một chung cư cũ không có bảo vệ, không camera, không thang máy, chung quanh tầng trệt có nhiều hàng quán, ghế đá, bên trái là bờ kênh với chiếc cầu cũ kỹ. Phan bảo căn hộ nhỏ đó như một di chỉ của cha, trước khi lấy vợ gã đã thường xuyên ở đó mặc dù có thừa khả năng mua một căn hộ to đẹp hơn. Có lẽ vì không muốn bị xâm phạm bờ cõi riêng tư này mà ngay cả với vợ Phan cũng không tiết lộ. Cô ta hoàn toàn không biết nơi này vì đó là tài sản mà Phan thừa hưởng trước khi có cô ta. Vấn đề không phải vì giá trị căn nhà hay cần phải tách bạch quyền sở hữu hay gì gì đó, mà vì đó là nơi chốn thiêng liêng của riêng Phan. Nó giống như một lãnh địa bí mật mà Phan vừa là lãnh chúa vừa là cư dân duy nhất. Nơi đó để Phan trở về mỗi khi chới với, hụt hẫng, để nuốt trôi cơn giận nào đó và cả khi phấn khích vì đạt được mục tiêu. Về và kể lể với cha bằng những nén hương, để có cảm giác gần gũi, thân thuộc như cha vẫn đang ngồi trên chiếc ghế tựa kiên nhẫn nghe Phan nói.

Đó là những “suy nghiệm” lan man của Ba Mật về Phan trong suốt quãng đường đến chung cư, trong lúc leo mấy trăm bậc cầu thang! Còn giờ thì hắn đang đứng trước cửa căn hộ. Hắn nhìn bao quát trên dưới trái phải… hoàn toàn không có ai. Cho hai tay vào ba-lô, hắn nhanh nhẹn mang găng tay, loại găng mỏng tang của mấy bà nột trợ mà hắn đã kín đáo nhặt lấy và rửa sạch trong toa-lét khi ăn trưa ở một quán ven đường. Rồi với một que kim loại nhỏ xíu, trong nháy mắt cánh cửa đã được mở. Hắn lách ngay vào, không quên nhìn chung quanh một lần nữa. Khi bấm lại quả đấm cửa, hắn thở phào, không ngờ ngón nghề lão luyện xưa kia vẫn còn bén ngót!

Phòng khách có vẻ chật chội, Ba Mật hơi giật mình khi thấy bức ảnh của Nguyễn Phan phóng to treo trên tường. Bây giờ hắn mới có dịp quan sát anh ta thoải mái, đôi mắt có một ánh nhìn mãnh liệt như dõi theo từng bước chân của hắn mỗi khi hắn di chuyển. Trên đầu tủ buffet có khung ảnh người đàn ông tóc hoa râm, chắc là cha của Nguyễn Phan. Lư hương lạnh lẽo, đồ đạc phủ dày bụi bặm… ngần ấy thời gian mà hàng xóm vẫn chưa phát hiện sự vắng mặt của chủ nhân, quả là văn hoá chung cư có khác (hay vì đó là cái chết không mùi!).

Việc làm đầu tiên của Ba Mật khi vào trong nhà là theo đúng lời Phan, hắn đến bên kệ sách tìm quyển tự điển Kinh tế Anh-Việt dày cộp và dễ dàng nhìn thấy hai chiếc chìa khóa nằm sát gáy bên trong giữa cuốn tự điển. Hắn cho chìa khóa vào túi áo, cài nút cẩn thận và trả quyển tự điển trở lại chỗ cũ. Đó là chìa khóa mở cửa phòng tập thể hình và mở cánh cửa tủ bằng inox trong một căn phòng trên tầng bốn của nhà vợ chồng Phan. Đó là nơi vợ Phan không bao giờ thèm léo hánh tới, nơi cất giữ chiếc Samsonite nhỏ đựng vàng và đô-la mà Phan đã nghĩ rằng chỉ vài ba ngày đi chơi thư giãn là có thể trở về với nó. Gã trai trẻ xấu số muốn rằng Ba Mật sẽ thay gã dùng một phần tài sản đó cúng vào chùa nơi gởi tro cốt của cha anh ta, phần còn lại sẽ xây một ngôi chùa nhỏ ở nơi Ba Mật đang sống, cũng chính là nơi gã bỏ mạng- vì theo lời anh ta, hương linh ở đó đông vô kể, họ lang thang đói khát, hồn phách xác xơ không chỗ náu nương, vật vờ trong gió cát. Ba Mật nhận lời giúp hắn vì muốn chung tay thực hiện những việc âm đức, tịnh không có chút tham lam nào trong tâm trí. Để làm gì kia chứ? Hắn đã rất hài lòng với cuộc sống độc cư, an nhiên tự tại trên bờ biển. Ở đó con người thỏa thuê tình tự với thiên nhiên, tự do bát ngát, không biết đến đua chen, giành giật. Một cuộc sống dễ dàng thấu triệt “vô ngã tối thượng” như lời sư phụ xưa kia.

Việc còn lại của Ba Mật trong căn nhà này là tìm một chỗ ít để lại dấu vết nhất để ngả lưng vài tiếng trước khi đêm về . Hắn hơi khó chịu vì hầu như ánh mắt dữ dội của Phan đang dõi theo hắn khắp nơi trong căn hộ chật hẹp.

Hắn sẽ làm một kẻ đột nhập lần thứ hai trong khoảng thời gian từ 18 giờ  cho đến 0 giờ. Đó là khoảng thời gian mà vợ Phan- một DJ khá nổi tiếng của vũ trường dưới tầng hầm Scorpion phải ở nơi làm việc nếu không có gì đột xuất. Cũng phải đề phòng người giúp việc bán thời gian chưa rời nhà hoặc khách khứa gì đó đến chơi và ngủ lại.

Ba Mật ra khỏi chung cư khi trời đã sụp tối. Hắn đi một đỗi khá xa, dừng lại mua một ổ bánh mì thịt và chai nước suối nhỏ, vừa đi vừa ăn vừa uống. Sau đó hắn gọi một tay xe ôm và rời xe này khi đến số nhà 45 đường VVT, nghĩa là cách nhà Nguyễn Phan mười căn. Hắn chậm rãi đi qua nhà Phan như một người tản bộ, xác định chính xác số nhà, màu sơn… Một ống khóa to tướng ngoài cổng rào, liếc sâu vào trong chút nữa, một dàn cửa sắt xanh đen sừng sững, âm trần sa-nô trước nhà là một bóng đèn Led sáng trắng. Hắn để ý đến cây ngọc lan đầy hoa ở góc sân bên phải, đúng là có một chiếc khánh bạc treo trên đó đang đong đưa, lấp lánh dưới ánh đèn. Hắn chỉ đi qua một lượt, chớp ngay lấy khoảng tối được tạo ra bởi sự so le của mặt tiền ngôi nhà đó với nhà bên cạnh, những nhánh cây khá lớn chìa ra ngoài sẽ là chỗ bám chắc chắn để đu người vào trong sân. Hắn đi tiếp một đỗi xa, ước lượng thời gian theo cảm tính. Chắc bây giờ khoảng hơn 21 giờ, hắn vòng lại, bình tĩnh quan sát lần chót, dần dần áp sát tường- và nhanh như cắt, hắn đu mình lên cành cây, leo nhanh qua tường và phóng xuống sân như một con mèo. Ngay lập tức hắn thấy rõ lợi thế của mình khi nhận ra một hành lang hẹp và tối chạy cặp theo bờ tường đến tận sau nhà. Hắn bò sát chân tường, thu mình trong bóng tối, vừa di chuyển vừa lắng tai nghe xem có tiếng người hô hoán hoặc tiếng chó sủa gì không. Hoàn toàn yên lặng, chỉ có hương thơm ngạt ngào của hoa ngọc lan vây quanh. Hắn ngồi im một lát, khi nhịp thở đã trở lại bình thường hắn lấy từ túi quần hai cái bao tay đã dùng ở chung cư, một con dao nhỏ và bắt đầu bước tiếp theo. Hắn đến bên cánh cửa hông sau nhà, theo lời Phan cánh cửa này chỉ có một chốt ngang và ăn thông với nhà kho.Từ nhà kho vào bếp bằng một cánh cửa khác đóng kín nhưng không khóa. Hắn cho lưỡi dao vào khe cửa và nhẹ nhàng lách dần, lách dần … Cũng phải mất khoảng gần mười phút hắn mới đẩy được cái chốt phía trong, cánh của bật nhẹ và hắn biến ngay vào nhà.

Ở trong bếp, sau khi nốc gần cạn phần còn lại của chai Hennessy X.O để ở quầy bar, hắn thận trọng tiến ra phòng khách. Bức ảnh cô gái đeo dải băng “á hậu” treo ở chỗ dễ thấy nhất đập vào mắt hắn. Một gương mặt vô cảm với lớp trang điểm dày cộp, cặp mắt hơi lồi, nụ cười giả tạo trước ống kính lộ hàm răng sứ ánh xanh với chân răng xỉn màu... Cũng thường thôi! Một loại nhan sắc có thể gặp ở bất kỳ đâu trong cõi tạm này. Ba Mật trở lại cầu thang và đi một mạch lên đến tầng thứ tư.

Không chút trở ngại nào khi vào phòng tập thể hình của Phan và mở toang cánh cửa của chiếc tủ bằng inox đen to lớn.

3. Khoảnh khắc của quỷ  

Ba Mật gần như đã hoàn thành ủy thác của Phan, chiếc cặp hơi nặng, hắn đang tính toán đường ra với chướng ngại trên tay và chợt thấy yên tâm vì hình như bên ngoài trời đang đổ mưa. Đồng hồ ở góc tường chỉ 22g30, còn quá sớm trước khi vợ Phan trở về. Nhưng khi vừa xuống đến tầng hai, hắn bỗng giật thót người khi nghe tiếng xe dừng đâu đó ở trước nhà, rồi tiếng mở cổng lách cách, tiếng cửa sắt rít ghê người, đèn dưới nhà bật sáng, rồi tiếng điện thoại reo.  

-A-lô mình? À, em về đến nhà rồi. Tối nay thằng Kent Mập chơi bạo, thuê luôn band The bee’s knees nên em kiếm cớ lặn luôn. Nhớ mình quá, còn những mấy tháng nữa. Xong việc nhớ bay về ngay với em đó! Ừ... ừ. Bye cưng!  

Ba Mật không thích loại phụ nữ khao khao giọng thổ này, hắn từng gặp một vài người trong số họ, thường là hồ đồ, ngang bướng, tham lam và hung dữ. Hắn lùi hẳn lên tầng bốn, nơi in trí rằng cô ả không bao giờ mò lên đây, điều đó cũng dễ hiểu khi đã đồng lõa với nhân tình để xử chồng thê thảm như vậy!

Ba Mật nghe tiếng mở cửa phòng, tiếng ti-vi văng vẳng phóng sự về trận động đất ở Nhật-Bản, tiếng vòi nước chảy rào rào. Chắc cô ta đang ở trong phòng tắm, chuồn thôi! Ba Mật rón rén đi xuống, tầng ba im ắng. Xuống nữa, chếch góc cầu thang, cánh cửa nhà tắm tầng hai mở toang làm Ba Mật choáng váng. 

Ai ngờ một người đàn bà- dù gương mặt không xuất sắc- nhưng lại có một cơ thể hoàn hảo đến thế. Càng không ngờ trong cơ thể đó lại có thể chứa đựng một tâm hồn đen tối với tội lỗi tày đình. Nhưng tất cả những điều đó giờ đây đối với Ba Mật đâu có nghĩa lý gì! Một thứ bản năng cơ bản, nguyên thủy và mạnh mẽ nhất của loài người bỗng chỗi dậy mãnh liệt từ rất sâu bên trong thân xác làm hắn run lẩy bẩy. Một cái gì đó sôi lên, rực cháy, thiêu đốt toàn thân hắn. Cổ họng khô khốc, men rượu vẫn rần rật chưa tan, hắn dựa cái cặp vào chân cầu thang, lừ đừ bước tới cửa phòng tắm như một con quỷ hiện hình. Sau màn nước mờ ảo từ gương sen tỏa xuống, người đàn bà trợn tròn đôi mắt, miệng há hốc, nhưng chưa kịp la lên thì đã bị bàn tay cứng như thép của Ba Mật bịt kín. Cô ta dẫy dụa điên cuồng nhưng làm sao có thể vô hiệu hóa cơn thèm khát của gần chục năm kìm nén, chay tịnh, tưởng đã nguội tắt, đã quên đi- nhưng vẫn cứ như một con quái vật ẩn nấp đâu đó chỉ chờ dịp là lồng lộn điên cuồng! Trong cuộc vật lộn sinh tử diễn ra trên sàn nhà tắm trơn trợt, cô ta bỗng ngã vật ra sau, cái đầu xinh đẹp va mạnh vào cạnh bồn tắm. Ba Mật trong cơn tìm kiếm điên loạn đã không nhận ra cái xoãi người ghê rợn và vũng máu đỏ bầm loang ra mãi trên nền gạch màu trắng xám.

Hắn bủn rủn đứng dậy, xốc lại áo quần, nhìn chằm chằm vào cái xác bất động với ánh mắt thất thần. Cô ta không còn thở nữa. Hắn gục đầu vào tường, ôm bụng nôn thốc nôn tháo. Chưa dứt cơn nôn hắn đã vội lao ra khỏi nhà tắm, nhưng ngay sau đó hắn dừng lại, trở vào lấy chiếc khăn tắm lớn phủ lên người cô ta, dội rửa bãi nôn và khóa nước, tắt đèn .

Thần trí mê man, hai tai ù đặc, tay chân run rẩy, Ba Mật lảo đảo chạy xuống, không dám nhìn vào mấy tấm gương lớn ở các góc cầu thang. Người hắn ướt sũng vì nước ở vòi sen lúc nãy, chiếc cặp bỗng trở nên quá nặng dưới tay hắn. Xuống tầng trệt, hắn quyết định rời khỏi ngôi nhà thật nhanh bằng cửa chính. Xâu chìa khóa vứt trên mặt bàn, hơi lạnh của nó càng làm mấy ngón tay hắn tê dại như sắp hóa đá. Từng cánh cửa mở ra và khóa lại, giống như hắn vừa đi qua một cõi nào khác và tất cả những gì đã diễn ra chỉ là một vở kịch, một cuốn phim, một cơn ác mộng sẽ khép lại vĩnh viễn, sẽ mãi mãi xóa nhòa trong ký ức.

Con đường trước nhà vắng ngắt, lâu lâu một chiếc xe vút qua rồi mất hút trong màn đêm, trời vẫn còn mưa lác đác. Khi đi ngang một cái hố ga vỡ nắp, Ba Mật vứt cả bao tay lẫn xâu chìa khóa xuống đó và nghe một tiếng rơi chạm mơ hồ như vọng về từ cõi hư vô.

Hắn thay đổi lịch trình, không trở lại chung cư để qua đêm nữa. Hắn không chắc mình có thể ứng phó tốt với những tình huống bất ngờ có thể xảy ra. Vả lại trong cái ba-lô còn để ở đó cũng chả có gì. Với một cố gắng phi thường, hắn rảo bước qua năm sáu con phố, nhiều nơi vẫn còn rậm rật tiếng nhạc, hàng quán vẫn đông đúc, nhộn nhạo. Vài cánh tay trắng nhợt gầy gò vươn ra từ bóng tối mời chào, lôi kéo.  Mưa đã tạnh hẳn, Ba Mật cứ bước đi như một kẻ mộng du.

Cuối cùng hắn dừng lại trước một khách sạn nhỏ cũ kỹ, hít một hơi thật sâu rồi mạnh dạn bước vào. Cô gái ở quầy tiếp tân đưa cho hắn chiếc chìa khóa móc vào một cái thẻ nhựa lớn sau khi giữ lại căn cước của hắn. Trong ví hắn lúc này chỉ còn mấy đồng bạc lẻ.

Ba Mật nằm vật ra giường sau khi treo tấm bảng “Đừng làm phiền” ra phía ngoài và khóa chặt cửa phòng. Trong thoáng chốc hắn quên bẵng chiếc cặp của Phan. Hắn úp mặt xuống giường, toàn thân tê mỏi, người hắn run lên cầm cập, hai hàm răng cắn chặt vào nhau. Một cơn ớn lạnh tràn ngập châu thân, tấm drap giường hôi hám làm hắn ngộp thở và lại cảm thấy buồn nôn.

Hắn ý thức rõ ràng việc mình làm cũng như sự xuất hiện (hay hồi sinh?) của con quỷ trong hắn. Hắn nhớ rõ khi cơn thèm khát dâng lên hắn đã không hề kềm chế bản thân, dù chỉ là ý nghĩ thoáng qua. Hắn hiểu rõ tội ác và hình phạt của sự cưỡng đoạt và hủy hoại sinh mệnh con người- cũng như sự đớn hèn của rũ bỏ và trốn chạy- nhưng hắn không đành chấm dứt tất cả lúc này.  Trong cơn váng vất, hắn nhớ cái bãi biển hoang sơ của hắn, thèm bước đi trên cát mềm như lụa dù mưa hay nắng khi thiền hành. Hắn nhớ đến pho tượng trong căn chòi liêu xiêu, nhớ đá, nhớ núi, nhớ hàng trăm cái hang nhỏ mà hắn đã đắp trên cát rồi ngồi nhìn sóng biển cuốn trôi. 

Và nỗi nhớ làm hắn đau đớn nhất là mùi hương khói trong chùa, tiếng chuông mõ công phu, bóng áo tràng thâm nâu tĩnh lặng của sư phụ- người mà một thời gian dài trước khi viên tịch đã kỳ công giác ngộ một kẻ u mê là hắn, đã đặt lại tục danh cho hắn là Ba Mật từ thiền vọng Bát Nhã Ba-la-mật-đa. Bây giờ không còn ai, không còn gì, không thể nào có thể cứu vớt hắn được nữa rồi! Hắn không còn xứng đáng với tất cả những gì ý nghĩa nhất của cuộc đời hắn. Bờ bên kia còn xa thẳm mà hắn đã lạc đường, đã sa xuống tận cùng địa ngục, lời trì niệm đã trở thành mông lung sương khói. Hắn kêu lên những tiếng kêu bi thương, tắt nghẹn. Tiếng kêu của một con thú cùng đường mang trên mình vết thương chí mạng mà chưa lết về được đến hang ổ. Đầu và ngực hắn muốn vỡ tung, hắn lịm dần… rồi chìm sâu dưới tảng đá ngàn cân của khổ đau, tuyệt vọng.

Ba Mật tỉnh dậy với cơn khát cháy, môi miệng khô đắng. Chỉ mới bước sang ngày thứ hai mà hắn tưởng như cả một thế kỷ đã trôi qua. Hắn ngồi bất động bên mép giường nhìn đăm đăm vào chiếc cặp của Phan. Thôi kệ, đàng nào thì cũng phải mở chiếc cặp để lấy tiền đem cúng vào chùa theo lời dặn của Phan. Bất chợt hắn vỗ mạnh vào đầu- hắn đã quên tên ngôi chùa đó mất rồi! Quên mất rồi!!!  Hắn ngồi thừ ra một lúc lâu rồi chép miệng:

-Chậc, rồi sẽ nhớ ra thôi! 

Hắn với tay kéo chiếc cặp lên, loay hoay dò số mãi vẫn không mở được khóa. Hắn đã quên mã số để mở nó hay Phan đã quên nói cho hắn biết, hắn cũng không nhớ rõ. Đành dùng cách khác vậy. Hắn lấy con dao nhỏ vặn ốc, cạy hai cái bản lề phía dưới cặp một cách khó khăn. Tiếp theo là những đường rạch sắc lẹm trên lớp polyester lót nylon mềm mại, không lâu sau chiếc cặp đã bị mở tung. 

Ba Mật lặng người. Những miếng vàng Con Rồng xếp chồng lên nhau chật kín trong cặp và hai phong bì lớn dày cộp đựng toàn tờ 100 đô-la. Hắn ngồi nhìn một lúc rồi rút một tờ cho vào túi áo, lui cui đóng lại hai cái bản lề. Trong tâm trí hắn hiện ra một ngôi chùa trên bãi biển hoang vắng, những tượng Phật uy nghiêm, tiếng chuông chiều thu không, câu kinh tiếng kệ, những cư dân nghèo nơi xóm núi, cả những hương linh u uất trong gió cát.

Ba Mật như bừng tỉnh. Hãy mặc kệ thân xác nhơ uế này, hãy làm những việc phải làm, hãy để số phận an bài tất cả. Đừng tha thứ cho ta (bởi vì chính ta cũng không thể tha thứ cho mình) nhưng hãy để ta về lại nơi mà từ đó ta đã ra đi, để ta thực hiện lời đã hứa dù là với một vong linh.

Sau khi tắm gội, Ba Mật cũng chẳng thấy dễ chịu hơn chút nào vì phải mặc lại bộ quần áo ghê tởm đó. Hắn ôm chiếc cặp xuống quầy tiếp tân để trả phòng. Phải chờ đến gần hai mươi phút cô gái mới mang tiền đồng về thối lại cho hắn và nói như phân bua:

-Giá chợ đen hôm nay sụt 50 đồng.

Hắn lặng thinh để một ít tiền lẻ lại trên quầy và rời khỏi khách sạn. Bụng đói cồn cào nhưng hắn vẫn ôm chiếc cặp rảo bước cho đến khi thấy một tiệm bán đồ giả da treo lủng lẳng mấy thứ túi xách, dây nịt… Hắn rẽ vào mua môt cái túi lớn vừa đủ để đựng chiếc cặp, khoác nó qua vai, kéo hẳn về phía trước và bước sang bên kia đường, nơi một nồi cơm tấm đang bốc khói với mùi lá dứa thơm lừng.  ■





VVM.19.04.2026.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
- newvietart@gmail.com -