Gởi Tặng nhà văn nữ Nguyễn Thị Dị
Từ Vũ
Troyes, Pháp - 15.9.2006.
"Trái tim tôi rất sợ phải chịu đựng đau khổ",
chàng trai nói với Người Luyện Vàng,
vào một đêm khi anh nhìn bầu trời không trăng không sao.
- Hãy bảo với tim anh rằng sợ hãi sự đau khổ còn kinh khiếp hơn chính sự đau khổ.
Không một trái tim nào có thể bị đau khổ khi nó đang theo đuổi những giấc mơ mà nó có.
O ALQUIMISTA của PAULO COELHO
PHẦN THỨ NHẤT - Kỳ 3
- T
a là Vua của xứ Salem , ông lão ngưng viết , nói với Santiago.
- Tại sao một ông vua lại đi nói chuyện với một mục đồng nhỉ ? chàng mục đồng hỏi ông lão một
cách vừa ngượng ngùng vừa rất ngạc nhiên.
- Có rất nhiều lý do về chuyện này. Nhưng có thể nói điểm quan trọng là cậu đã có khả năng làm tròn
được" "Huyền Thoại Cá Nhân" "của cậu.
Chàng mục đồng không biết ý nghĩa của những chữ ""Huyền Thoại Cá Nhân"" mà ông lão vừa nói.
Như đọc được trong đầu chàng trai, ông lão nói tiếp :
- Đấy là gì mà cậu luôn luôn muốn thực hiện. Mỗi người trong chúng ta, khi còn trẻ " với sự tưởng thưởng của tuổi trẻ để biết
được thế nào là ""Huyền Thoại Cá Nhân" "của họ.
Vào thời điểm này, rất rõ rệt, mọi việc đều có thể làm được, người ta chẳng ngại ngùng gì để mơ mộng , để mong ước những gì
người ta muốn làm cho cuộc đời họ. Theo thời gian, một "Mãnh Lực Nội Tâm" cũng bắt đầu xuất hiện để thử chứng tỏ cho người
ta rằng họ sẽ không thể nào thực hiện được ""Huyền Thoại Cá Nhân" "của họ"
Những gì ông lão vừa nói không có nhiều ý nghĩa đối với chàng mục đồng nhưng anh ta muốn biết thế nào là "Mãnh Lực Nội Tâm":
cô gái con người chủ tiệm vải sẽ rất kinh ngạc khi nghe anh đề cập đến điều này.
- Đấy là những sức mạnh gần như tưởng rằng xấu nhưng trong thực ra chúng lại dạy cho cậu biết làm thế nào để thực hiện
được ""Huyền Thoại Cá Nhân"" của cậu đó. Chính " Mãnh Lực Nội Tâm" sẽ sửa soạn cho tinh thần và lòng tự nguyện
của cậu, bởi lẽ sự thực lớn lao nhất trên thế gian này là : dù cho cậu là ai, dù cậu làm cái gì, nhưng khi mà cậu thực sự muốn
điều gì cũng đều do sự ham muốn nẩy nở từ "Linh Hồn của Vũ Trụ"" mà ra. Đấy cũng chính là bổn phận của cậu khi cậu
hiện diện trên thế gian này.
- Ngay cả khi người ta chỉ muốn được đi đó đi đây sao ? Hoặc ngay cả khi muốn cưới người con gái một chủ tiệm bán vải ?
Chàng mục đồng hỏi lại.
- Hay đi kiếm kho tàng. ""Linh Hồn Vũ Trụ"" nuôi dưỡng hạnh phúc con người. Hay những bất hạnh , những mong muốn,
những ghen tỵ của họ. Làm tròn ""Huyền Thoại Cá Nhân"" là điều duy nhất của con người. Tất cả chỉ là một mà thôi.
Ông lão nói tiếp :
Khi mà cậu muốn điều gì, tất cả Vũ Trụ đều góp phần vào vời cậu để cậu có thể thực hiện được điều ước muốn đó .
***
Cả hai người ngồi yên lặng một lúc lâu, quan sát quãng trường và những người qua lại.
Ông lão là người lên tiếng đầu tiên :
- Tại sao cậu lại đi chăn cừu ?
- Bởi vì tôi thích được đi đó đi đây .
Ông lão chỉ cho anh mục đồng một người bán dạo bắp rang , với chiếc xe bán rong đang đậu ở một góc quảng trường.
- Người đó cũng vậy, cũng thích được đi đây đi đó lúc anh ta còn trẻ. Nhưng người ấy lại đi mua một chiếc xe nhỏ để bán bắp rang,
lượm tiền suốt nhiều năm. Khi về già, anh ta sẽ đi nghỉ 1 tháng ở Phi Châu. Anh ấy không bao giờ hiểu ra rằng người ta luôn luôn
có thể làm được những gì mà người ta mơ mộng.
- Ông ấy nên chọn làm nghề chăn cừu , chàng mục đồng lớn tiếng đáp lại.
- Anh ta cũng đã nghĩ như vậy, ông lão đáp. Nhưng những người bán bắp rang dạo là những nhân vật lớn hơn những mục đồng. Người
bán bắp rang dạo có một mái nhà cho bản thân họ trong khi mục đồng thì phải ngủ ngoài trời. Chẳng thà người ta cho con gái
họ lấy một người bán bắp dạo còn hơn lấy một anh mục đồng.
Santiago cảm thấy một cái gì đau nhói trong tim khi nghĩ đến cô con gái người bán vải. Trong thị trấn nơi cô ta đang cư ngụ,
chắc chắn thế nào cũng có một người bán bắp rang dạo.
- Để chấm dứt chuyện này, người ta lại nghĩ những người bán bắp rang dạo và những mục đồng trở nên quan trọng đối với họ
còn hơn chính" "Huyền Thoại Cá Nhân" "nữa .
Ông già lại lật lật từng trang sách rồi như nghịch ngợm đọc một trang. Chàng mục đồng đợi một lát rồi bất chợt chận ông
lão lại như ông đã làm anh ta .
- Tại sao ông lại nói với tôi những điều này ?
- Bởi vì cậu đã thử sống với chính ""Huyền Thoại Cá Nhân" "của cậu. Và cậu đang trên đà chối bỏ nó.
- Ông luôn xuất hiện vào những lúc như thế sao ?
- Không phải dưới hình thái này nhưng ta chưa hề lỡ dịp nào cả. Nhiều khi ta xuất hiện dưới trạng thái những ý nghĩ tốt,
hoặc phương thức để thoát ra khỏi những rắc rối đó mà. Lần khác, vào lúc đen tối nhất, ta đã làm cho mọi sự trở nên càng
lúc càng dễ dàng hơn. Như vậy đó...nhưng hầu như mọi người không ai để ý đến .
Ông lão kể thêm rằng tuần lễ vừa qua, ông buộc lòng phải hiện ra với một người tìm đá quý dưới hình dáng một cục đá .
Người này đã từ bỏ tất cả để ra đi tìm đá qúy.
Suốt 5 năm trời dòng dã, anh làm việc dọc theo một con sông ; tính đến ngày hôm đó anh đã đập đến tảng đá thứ 999 đẻ mong
rằng sẽ tìm được một viên ngọc lụa bảo . Chính vào ngay lúc đập viên thứ 999 này thì anh đã có ý định sẽ bỏ rơi việc đang làm
và ... chỉ còn 1 viên đá nữa thôi anh sẽ tìm được viên đá quý mà anh mơ ước. Bởi lẽ anh ta là người đã đặt hết niềm tin
trong ""Huyền Thoại Cá Nhân"" anh, nên ông lão quyết định phải can thiệp: Ông biến thành một cục đá lăn vào chân
người tìm đá quý đó. Trong cơn giận dữ, vì thất vọng, vì chán chường sau 5 năm trời nỗ lực không kết qủa, anh ta cầm cục
đá liệng đi thật xa. Anh liệng mạnh đến độ khi cục đá đập phải một tảng đá khác, vỡ nát và để lộ ra một viên ngọc lụa bảo
đẹp nhất thế giới.
- Con người đã học được rất sớm lẽ sống của họ , ông lão nói tiếp, với giọng cay đắng , dưới tầm mắt . Chắc có lẽ như vậy
mà họ đã từ bỏ cũng rất sớm. Nhưng cuộc đời là như thế mà .
Chàng mục đồng chợt nhớ lại rằng câu chuyện khởi đầu về kho tàng bí mật.
- Những kho tàng được lộ khỏi mặt đất bởi thác nước và cũng lại bị vùi dưới đất vì bị nước dâng ngập, ông lão nói thêm.
Nếu cậu muốn biết thêm về kho tàng của cậu, cậu phải nhường cho ta 1 phần 10 bầy cừu hiện đang có.
- Một phần mười kho tàng không được sao hở ông ?
Ông lão tỏ vẻ thất vọng :
- Nếu trước khi ra đi mà cậu hứa rằng sẽ nhường lại gì mà cậu chưa có trong tay, cậu sẽ đánh mất sự ham muốn để chiếm
đoạt được nó.
Chàng mục đồng kể lại với ông lão lời hứa cho bà già gi-tăng một phần mười kho tàng.
- Những người gi-tăng đều khôn vặt, ông lão thở dài. Nhưng dù sao đi nữa, điều tốt cho cậu là đã học được rằng trên đời
này tất cả đều phải trả một cái giá. Đấy chính là điều mà những người "Chiến Sĩ của Ánh Sáng" đã muốn thử giảng dạy cho người ta
, ông lão vừa trao trả quyển sách cho Santiago vừa nói tiếp :
- Ngày mai, cũng vào giờ này, cậu dẫn lại đây cho ta một phần mười bầy cừu của cậu. Ta sẽ chỉ cho cậu làm thế nào để lấy
được kho tàng bí mật. Thôi chào cậu ta đi.
Dứt lời ông lão dứng lên rời khỏi ghế rồi mất dạng trong một góc khuất của quảng trường.
Santiago cố gắng tập trung tư tưởng để đọc sách nhưng chàng ta không thể nào làm được nữa . Tâm trí của anh bị căng thẳng,
bị khích động, vì anh nghĩ rằng ông lão đã nói đúng.
Rời chiếc ghế tựa đang ngồi, anh đến chỗ người bán bắp rang để mua một gói với ý nghĩ phân vân là có nên thuật lại chuyện
ông già nói với anh vừa rồi hay không .
" Tốt hơn hết là nên để mọi việc ở yên chỗ như hiện tại ", chàng mục đồng tự nhủ và không nói gì với người bán bắp rang.
Nếu anh nói ra chắc người bán bắp sẽ phải mất 3 ngày để suy nghĩ có nên liệng bỏ tất cả những gi đang làm hiện nay hay không.
Nhưng chắc chắn là ông ta cũng đã qúa quen thuộc với chiếc xe bán bắp nhỏ của mình rồi. Anh không kể vì nếu làm như thế anh
cũng tránh cho người bán bắp rang khỏi phải loay hoay suy ngẫm nhiều khi cũng sẽ làm cho ông ta buồn.
Chàng mục đồng lang thang trong phố rồi đi xuống phía bến tầu ở cửa biển. Nơi đây , đứng trước một ngôi nhà nhỏ có một chiếc
cửa sổ để người ta đến mua vé tầu . Ai Cập ở trước mặt, phía bên kia.
- Anh cần gì không ? Người bàn vé trong quầy cất tiếng hỏi .
- Ngày mai, có thể ngày mai . Santiago hững hờ đáp lại rồi lảng ra xa. "Chỉ cần bán một con trong bấy cừu của mình là có thể
đi sang bờ bên kia eo biển thật dễ dàng". Ý nghỉ đó đã làm anh đột nhiên thấy sợ hãi.
- Lại thêm một kẻ mơ mộng , người bán vé vừa nói với bạn đồng nghiệp của ông ta vừa dõi mắt nhìn theo chàng trẻ tuổi ,
"chỉ cần nhìn dáng dấp là đã biết làm sao anh ta có đủ tiền để mua vé được" người bán vé nói với ông bạn đồng nghiệp .
Vừa khi nãy, trước quầy vé Santiago nghĩ đến bầy cừu , anh cảm thấy hãi sợ khi phải gặp lại chúng.
Suốt hai năm nay, anh đã học được tất cả về việc chăn nuôi cừu. Anh đã biết cách hớt lông chúng, chăm sóc cho những con
cừu được mập mạp, chống lại lũ chó sói để bảo vệ chúng. Anh đã qúa quen thuộc với tất cả những cánh đồng cỏ ở vùng Ăng-đa -lu- si .
Biết đúng giá cả mua , bán những con cừu của anh.
Cuối cùng anh cũng quyết định phải trở lại chuồng cừu nơi nhà người bạn , tuy nhiên anh lựa một con đường dài nhất để đi.
Thị trấn này cũng có một lâu đài. Anh leo theo đoạn đường dốc trải đá để lên ngồi trên bờ một bức thành, từ trên anh có thể nhận
ra được Phi châu ở phía xa .
Có một lần, một người nào đó mà anh không nhớ ra đã cắt nghĩa cho anh rằng trước kia,
từ Phi châu những người Hồi giáo đã đến nơi vùng anh đang ở này, họ cai trị gần như toàn bộ nước Tây Ban Nha. Santiago
không ưa người Hồi giáo. Chính người Hồi giáo đã đem đến đây dân gi-tăng.
Từ trên cao , anh cũng có thể nhìn được gần hết thị trấn , ngay cả quảng trường nơi anh vừa chuyện trò với ông cụ già.
" Thật đúng là giờ xui khiến mình gặp nhằm ông lão " Chàng mục đồng lẩm bẩm. Anh chỉ có ý định đi tìm bà cụ già đủ khả
năng giaỉ đóan những giấc mộng mà thôi. Nhưng rồi bà lảo đó và ông cụ già chẳng ai lưu tâm chút nào đến anh chắc có lẽ tại
vì anh chỉ là một người chăn cừu .
"Họ chỉ là những kẻ cô đơn, chẳng còn chút niềm tin vào cuộc đời và không thể hiểu được rằng cuối cùng thì những mục đồng
cũng sẽ tự gắn bó với những con cừu". Anh biết thật chính xác từng con cừu một trong đàn : anh biết con nào đi khập khiễng,
con nào hai tháng nữa sẽ đẻ, những con nào lười biếng nhất. Anh biết cắt lông, biết làm thịt chúng. Nếu một ngày nào đó anh ra đi,
nhất định chúng sẽ phải hứng chịu nhiều khổ nhọc.
Gió bắt đầu thổi. Ngọn gió này anh biết : người ta gọi là gió Đông bởi lẽ gió thổi từ hướng những bộ lạc du mục dị giáo.
Trước khi biết Ta-Ri-Pha anh không bao giờ nghĩ được rằng Phi châu ở thật gần. Điều này cũng là một điểm rất nguy hiểm vì
những người Hồi giáo có thể lại xâm lăng xứ này trong tương lai.
Gió Đông thổi mạnh. "Mình bị đặt giữa bầy cừu của mình và kho tàng bí mật", Santiago nghĩ. Anh phải quyết định, chọn lựa
giữa cái mà anh đã quen thuộc và cái mà anh thích được có. Còn nữa, còn người con gái của chủ tiệm vải, nhưng cô ta không quan
trọng bằng những chú cừu bởi lẽ cô không tùy thuộc vào anh.
Điều xác thực đến trong tâm trí Santiago cho anh biết được rằng nếu cô không gặp lại anh, chỉ một ngày hôm sau nữa, cô gái
sẽ chẳng để tâm tới việc này vì đối với cô thì ngày nào cũng như ngày nào, mà nếu ngày nào cũng giống ngày nào cũng bởi lẽ
người ta không ngừng nhận ra những điều tốt đẹp đã đến với họ nhiều như ánh nắng chiếu qua bầu trời .
" Mình đã rời bỏ cha, mẹ, lâu đài nơi mình chào đời. Tất cả cũng đã thích ứng và mình cũng đã thích ứng với tất cả. Những
con cừu cũng sẽ thích ứng với sự vắng mặt của mình.", chàng mục đồng tự nói với mình.
Đứng trên cao , Santiago quan sát quảng trường.
Người bán bắp rang tiếp tục bán. Một cặp tình nhân trẻ đến ngồi trên
chiếc ghế tựa dài mà anh ngồi chuyện vãn với ông lão, hai người trao đổi với nhau một nụ hôn dài.
"Người bán bắp rang ...", chàng mục đồng thì thầm như tự nói với chính mình mà không dứt câu. Bởi lẽ gió Đông đang thổi rất mạnh
và anh cảm nhận được nó trên mặt anh. Gió đem đến đây những người Hồi giáo xâm lược, chắc chắn, nhưng nó cũng mang lại mùi
vị của sa mạc và những người đàn bà che mặt. Gió đem lại mồ hôi và những giấc mộng về những người một hôm nào đó đã ra đi
tìm điều gì Chưa Biết, khám phá vàng, phiêu lưu... và những ngọn Kim Tự tháp.
Chàng trai trẻ tự thấy thèm khát sự Tự Do của Gió, và hiểu rằng anh cũng có thể như ngọn gió này. Chẳng có gì để ngăn cản anh ,
nếu không phải chính anh.
Những con cừu, người con gái chủ tiệm bán vải, những cánh đồng ở vùng Ăng-đa-lu -si tất cả chỉ là những giai đoạn trong
Huyền Thoại Cá Nhân anh .
***
Ngày hôm sau, chàng mục đồng trẻ gặp lại cụ già vào buổi trưa. Anh ta dẫn theo anh 6 con cừu.
" Tôi rất ngạc nhiên. Chàng mục đồng lên tiếng nói với ông lão. Người bạn tôi đã mua ngay lập tức cả đàn cừu của tôi.
Anh ta đã ước mơ suốt đời anh là một mục đồng, anh nói với tôi như thế; vậy là một điềm báo hiệu tốt phải không ? .
- Mọi việc đều như vậy cả, ông lão nói. Chúng ta gọi đó là Nguyên Tắc Thuận Lợi. Nếu cậu chơi bài lần đầu tiên, cậu
chắc chắn sẽ thắng. Sự may mắn cho kẻ mới vào nghề.
- Nhưng tại sao lại thế ?
- Bởi vì cuộc đời luôn luôn muốn cho cậu sống với chính cái Huyền Thoại Cá Nhân của cậu."
Sau khi nói với chàng mục đồng, ông lão bắt đầu quan sát 6 con cừu và nhận ra một con trong số đó bị khập khiễng.
Chàng mục đồng giải thích với ông lão rằng điều này không quan trọng gì bởi lẽ chú cừu này thông minh nhất trong đàn
và cũng cho nhiều len nhất.
- Kho tàng ở chỗ nào ? Chàng mục đồng lên tiếng hỏi ông lão.
- Kho tàng ở bên Ai-Cập, gần những ngọn Kim Tự Tháp.
Santiago giật nẩy mình. Bà gìa đoán mộng cũng đã nói với anh như vậy, nhưng khác một điều là bà ấy không bắt anh trả tiền.
- Để tới được kho tàng, cần nhất là cậu phải lưu tâm đến những điềm báo hiệu. Trong đời này, ông trời đã vạch cho
mỗi người một con đường phải theo. Cậu chỉ cần đọc những gì trời đã viết ra .
Trước khi chàng mục đồng nói được điều gì đó thì một con bướm sâu đo cất cánh bay ngang giữa anh ta và ông lão.
Anh chợt nhớ lời ông nội của anh đã nói khi anh còn nhỏ rằng những con sâu đo là điềm báo trước cho sự may mắn
giống như những con dế mèn, cào cào xanh, những con thằn lằn xám nhỏ và những cây cỏ ba lá mà lại có thêm một lá thứ tư.
- Đúng như vậy, ông lão lên tiếng như có thể đọc được những gì trong đầu Santiago. Đúng như ông cậu đã bảo cậu.
Đó chính là những điềm báo hiệu.
Dứt câu, ông lão mở chiếc áo choàng mà ông đang khoác. Chàng mục đồng xúc động khi nhìn và nhớ lại ánh chói đã
làm anh bị lòa mắt ngày hôm qua. Ông lão đeo một mảnh che ngực bằng vàng khối khảm những viên đá qúy.
Đúng thực là một ông vua. Ông lão phải giả dạng như thế này để tránh bọn bất lương.
- Này, ông lão vừa lên tiếng vừa rút một viên đá trắng và một viên đá đen từ giữa tấm che ngực bằng vàng khối,
Hai viên đá qúy này tên là U-rim và Tu-nim . Viên đá đen có ngkĩa là " Được", viên trắng là "Không". Khi nào cậu
không thể nhìn nhận ra được những điềm báo hiệu, hai viên đá sẽ giúp cậu. Nhưng phải nhớ bao giờ cũng đặt một câu hỏi
có chủ đích rõ rệt . Trước tiên, cần nhất là cậu phải tự quyết định đã . Kho tàng ở gần những ngọn Kim Tự Tháp, và
như vậy, cậu biết trước rồi, tuy thế cậu vẫn phải trả giá bằng 6 con cừu bởi lẽ chính ta đã giúp cậu quyết định.
Chàng mục đồng nhét 2 viên đá vào tận đáy chiếc túi đeo . Từ nay trở đi, anh phải tự quyết định lấy một mình.
- Phài nhớ rằng tất cả chỉ là một điều. Phải nhớ ngôn ngữ của những điềm báo hiệu. Và nhất là, đừng bao giờ
quên phải đi đến tận cùng Huyền Thoại Cá Nhân của cậu. Dầu sao đi nữa, ta cũng phải kể cho cậu nghe một câu chuyện :
Một người lái buôn gởi đứa con ông ta đi học bí quyết hạnh phúc ở một nhà hiền giả nhất thế gian . Cậu con trai
người lái buôn sau 40 ngày vượt sa mạc cuối cùng đã đến một lâu đài trên đỉnh một ngọn núi nơi cư ngụ của nhà hiền
nhân mà cậu ta muốn được gặp .
" Cậu ta nghĩ là sẽ gặp được ngay vị hiền nhân mà cậu lặn lội đi tìm nhưng thay vào đó, người anh hùng trẻ tuổi của
chúng ta vào một sảnh đường trong đó diễn ra những sự huyên náo đủ bề : những thương nhân vào ra tấp nập, những người
tụ tập trò chuyện trong một góc phòng, một ban nhạc đang chơi những bản nhạc ngọt ngào du dương và một chiếc bàn lớn
trên đó bầy đầy thức ăn tuyệt vời đặc sản của vùng. Vị hiền nhân mà cậu muốn được diện kiến đang nói chuyện lần lượt
hết người này đến người khác, và chàng trẻ tuổi đã phải đợi hai tiếng đồng hồ mới đến lượt cậu ta.
" Vị hiền triết lắng nghe cậu giải thích với ông về lý do của cuộc hội kiến nhưng chỉ trả lời với cậu ta rằng ông
không có đủ thời giờ để tiết lộ được sự huyền bí của hạnh phúc. Sau cùng ông yêu cầu chàng trai đi dạo một vòng
lâu đài và trở lại gặp ông hai giờ đồng hồ sau.
- Nhưng mà tôi mong cậu một đặc ân " vị hiền triết vừa nói thêm vừa đưa cho chàng trai một chiếc muỗng và rót
vào đó hai giọt dầu ô-li : " Trong suốt cuộc đi dạo của cậu, hãy cầm chiếc muỗng này nhưng làm thế nào để dầu
không bị đổ ". Chàng trai khởi sự cuộc bách bộ của mình, đi lên đi xuống những bậc thang của toà lâu đài,
đôi mắt luôn chăm chú nhìn vào chiếc muỗng cậu đang cầm trên tay. Sau hai giờ cậu trở lại gặp vị hiền triết.
-"Sao ?, vị hiền nhân lên tiếng hỏi, cậu có thấy những tấm thảm Thổ-nhĩ-kỳ ở trong phòng ăn của ta không ? Cậu
có ngắm khuôn vườn cây mà người làm vườn của ta đã để ra 10 năm để thiết kế không ? Cậu có để ý đến những tấm giấy
da ở trong thư viện của ta không ? ".
Chàng trai ngượng ngùng và thú thật rằng không nhìn được gì cả vì lẽ điều lo lắng nhất của anh là tránh để không
làm đổ những giọt dầu ô-li mà nhà hiền nhân đã giao cho cậu.
-" Như vậy thì hãy quay trở lại để làm quen với những kỳ quan trong thế giới của ta, nhà hiền triết nói .
Người ta không thể trông cậy được gì vào một người đàn ông nào nếu người đó không biết ngay chính cả nơi họ đang trú ngụ."
Như được yên lòng hơn, chàng trẻ tuổi cầm chiếc muỗng có hai giọt dầu mới lại vừa rót và quay lại dạo quanh
toà nhà, lần này thì cậu để ý đến tất cả những tác phẩm nghệ thuật treo trên tường hay trên trần. Cậu ngắm khu vườn,
cảnh núi đồi bao quanh, sự tế nhị của những bông hoa, sự tinh tế của từng tác phẩm mỹ nghệ được bầy biện đúng chỗ của nó.
Quay trở lại gặp nhà hiền giả, cậu thuật lại một cách chi tiết những gì cậu đã thấy.
-"Nhưng, những giọt dầu mà ta đã giao cho cậu đâu mất rồi ? Nhà hiền giả "hỏi.
-"Sửng sốt, chàng trai trẻ nhìn vào chiếc muỗng đang cầm trên tay, nhận thấy hai giọt dầu đã đổ mất từ lúc nào mà cậu không hay.
-" Đấy, nhà hiền giả nhất trong những nhà hiền giả lên tiếng, đấy chính là điều khuyên bảo duy nhất mà ta noí với cậu :
Bí quyết của hạnh phúc là lưu tâm đến tất cả những kỳ quan trên thế giới này nhưng cũng đừng quên
2 giọt dầu chứa trong chiếc muỗng. "
Chàng mục đồng lặng người, không thốt nên một lời nào.
Anh đã hiểu câu chuyện của vị vua già này vừa kể cho anh .
Người chăn cừu có thể ưa thích đi đó đi đây nhưng cũng không bao giờ quên những con cừu của anh ta.
Ông lão nhìn cháng mục đồng rồi với hai bàn tay mở rộng, làm vài cử chỉ lạ lùng trên đầu ông, tập trung 6 con cừu và ra đi.
... CÒN TIẾP...
tập truyện Người Luyện Vàng đã đăng trên newvietart.com ngày 23.10.2006
và
Việt Nam Thư Quán đăng tải lại ngày 19.12.2011
VVM.04.4.2026.
- T
a là Vua của xứ Salem , ông lão ngưng viết , nói với Santiago.
- Tại sao một ông vua lại đi nói chuyện với một mục đồng nhỉ ? chàng mục đồng hỏi ông lão một
cách vừa ngượng ngùng vừa rất ngạc nhiên.
- Có rất nhiều lý do về chuyện này. Nhưng có thể nói điểm quan trọng là cậu đã có khả năng làm tròn
được" "Huyền Thoại Cá Nhân" "của cậu.
Chàng mục đồng không biết ý nghĩa của những chữ ""Huyền Thoại Cá Nhân"" mà ông lão vừa nói.
Như đọc được trong đầu chàng trai, ông lão nói tiếp :
- Đấy là gì mà cậu luôn luôn muốn thực hiện. Mỗi người trong chúng ta, khi còn trẻ " với sự tưởng thưởng của tuổi trẻ để biết
được thế nào là ""Huyền Thoại Cá Nhân" "của họ.
Vào thời điểm này, rất rõ rệt, mọi việc đều có thể làm được, người ta chẳng ngại ngùng gì để mơ mộng , để mong ước những gì
người ta muốn làm cho cuộc đời họ. Theo thời gian, một "Mãnh Lực Nội Tâm" cũng bắt đầu xuất hiện để thử chứng tỏ cho người
ta rằng họ sẽ không thể nào thực hiện được ""Huyền Thoại Cá Nhân" "của họ"
Những gì ông lão vừa nói không có nhiều ý nghĩa đối với chàng mục đồng nhưng anh ta muốn biết thế nào là "Mãnh Lực Nội Tâm":
cô gái con người chủ tiệm vải sẽ rất kinh ngạc khi nghe anh đề cập đến điều này.
- Đấy là những sức mạnh gần như tưởng rằng xấu nhưng trong thực ra chúng lại dạy cho cậu biết làm thế nào để thực hiện
được ""Huyền Thoại Cá Nhân"" của cậu đó. Chính " Mãnh Lực Nội Tâm" sẽ sửa soạn cho tinh thần và lòng tự nguyện
của cậu, bởi lẽ sự thực lớn lao nhất trên thế gian này là : dù cho cậu là ai, dù cậu làm cái gì, nhưng khi mà cậu thực sự muốn
điều gì cũng đều do sự ham muốn nẩy nở từ "Linh Hồn của Vũ Trụ"" mà ra. Đấy cũng chính là bổn phận của cậu khi cậu
hiện diện trên thế gian này.
- Ngay cả khi người ta chỉ muốn được đi đó đi đây sao ? Hoặc ngay cả khi muốn cưới người con gái một chủ tiệm bán vải ?
Chàng mục đồng hỏi lại.
- Hay đi kiếm kho tàng. ""Linh Hồn Vũ Trụ"" nuôi dưỡng hạnh phúc con người. Hay những bất hạnh , những mong muốn,
những ghen tỵ của họ. Làm tròn ""Huyền Thoại Cá Nhân"" là điều duy nhất của con người. Tất cả chỉ là một mà thôi.
Ông lão nói tiếp :
Khi mà cậu muốn điều gì, tất cả Vũ Trụ đều góp phần vào vời cậu để cậu có thể thực hiện được điều ước muốn đó .
***
Cả hai người ngồi yên lặng một lúc lâu, quan sát quãng trường và những người qua lại.
Ông lão là người lên tiếng đầu tiên :
- Tại sao cậu lại đi chăn cừu ?
- Bởi vì tôi thích được đi đó đi đây .
Ông lão chỉ cho anh mục đồng một người bán dạo bắp rang , với chiếc xe bán rong đang đậu ở một góc quảng trường.
- Người đó cũng vậy, cũng thích được đi đây đi đó lúc anh ta còn trẻ. Nhưng người ấy lại đi mua một chiếc xe nhỏ để bán bắp rang,
lượm tiền suốt nhiều năm. Khi về già, anh ta sẽ đi nghỉ 1 tháng ở Phi Châu. Anh ấy không bao giờ hiểu ra rằng người ta luôn luôn
có thể làm được những gì mà người ta mơ mộng.
- Ông ấy nên chọn làm nghề chăn cừu , chàng mục đồng lớn tiếng đáp lại.
- Anh ta cũng đã nghĩ như vậy, ông lão đáp. Nhưng những người bán bắp rang dạo là những nhân vật lớn hơn những mục đồng. Người
bán bắp rang dạo có một mái nhà cho bản thân họ trong khi mục đồng thì phải ngủ ngoài trời. Chẳng thà người ta cho con gái
họ lấy một người bán bắp dạo còn hơn lấy một anh mục đồng.
Santiago cảm thấy một cái gì đau nhói trong tim khi nghĩ đến cô con gái người bán vải. Trong thị trấn nơi cô ta đang cư ngụ,
chắc chắn thế nào cũng có một người bán bắp rang dạo.
- Để chấm dứt chuyện này, người ta lại nghĩ những người bán bắp rang dạo và những mục đồng trở nên quan trọng đối với họ
còn hơn chính" "Huyền Thoại Cá Nhân" "nữa .
Ông già lại lật lật từng trang sách rồi như nghịch ngợm đọc một trang. Chàng mục đồng đợi một lát rồi bất chợt chận ông
lão lại như ông đã làm anh ta .
- Tại sao ông lại nói với tôi những điều này ?
- Bởi vì cậu đã thử sống với chính ""Huyền Thoại Cá Nhân" "của cậu. Và cậu đang trên đà chối bỏ nó.
- Ông luôn xuất hiện vào những lúc như thế sao ?
- Không phải dưới hình thái này nhưng ta chưa hề lỡ dịp nào cả. Nhiều khi ta xuất hiện dưới trạng thái những ý nghĩ tốt,
hoặc phương thức để thoát ra khỏi những rắc rối đó mà. Lần khác, vào lúc đen tối nhất, ta đã làm cho mọi sự trở nên càng
lúc càng dễ dàng hơn. Như vậy đó...nhưng hầu như mọi người không ai để ý đến .
Ông lão kể thêm rằng tuần lễ vừa qua, ông buộc lòng phải hiện ra với một người tìm đá quý dưới hình dáng một cục đá .
Người này đã từ bỏ tất cả để ra đi tìm đá qúy.
Suốt 5 năm trời dòng dã, anh làm việc dọc theo một con sông ; tính đến ngày hôm đó anh đã đập đến tảng đá thứ 999 đẻ mong
rằng sẽ tìm được một viên ngọc lụa bảo . Chính vào ngay lúc đập viên thứ 999 này thì anh đã có ý định sẽ bỏ rơi việc đang làm
và ... chỉ còn 1 viên đá nữa thôi anh sẽ tìm được viên đá quý mà anh mơ ước. Bởi lẽ anh ta là người đã đặt hết niềm tin
trong ""Huyền Thoại Cá Nhân"" anh, nên ông lão quyết định phải can thiệp: Ông biến thành một cục đá lăn vào chân
người tìm đá quý đó. Trong cơn giận dữ, vì thất vọng, vì chán chường sau 5 năm trời nỗ lực không kết qủa, anh ta cầm cục
đá liệng đi thật xa. Anh liệng mạnh đến độ khi cục đá đập phải một tảng đá khác, vỡ nát và để lộ ra một viên ngọc lụa bảo
đẹp nhất thế giới.
- Con người đã học được rất sớm lẽ sống của họ , ông lão nói tiếp, với giọng cay đắng , dưới tầm mắt . Chắc có lẽ như vậy
mà họ đã từ bỏ cũng rất sớm. Nhưng cuộc đời là như thế mà .
Chàng mục đồng chợt nhớ lại rằng câu chuyện khởi đầu về kho tàng bí mật.
- Những kho tàng được lộ khỏi mặt đất bởi thác nước và cũng lại bị vùi dưới đất vì bị nước dâng ngập, ông lão nói thêm.
Nếu cậu muốn biết thêm về kho tàng của cậu, cậu phải nhường cho ta 1 phần 10 bầy cừu hiện đang có.
- Một phần mười kho tàng không được sao hở ông ?
Ông lão tỏ vẻ thất vọng :
- Nếu trước khi ra đi mà cậu hứa rằng sẽ nhường lại gì mà cậu chưa có trong tay, cậu sẽ đánh mất sự ham muốn để chiếm
đoạt được nó.
Chàng mục đồng kể lại với ông lão lời hứa cho bà già gi-tăng một phần mười kho tàng.
- Những người gi-tăng đều khôn vặt, ông lão thở dài. Nhưng dù sao đi nữa, điều tốt cho cậu là đã học được rằng trên đời
này tất cả đều phải trả một cái giá. Đấy chính là điều mà những người "Chiến Sĩ của Ánh Sáng" đã muốn thử giảng dạy cho người ta
, ông lão vừa trao trả quyển sách cho Santiago vừa nói tiếp :
- Ngày mai, cũng vào giờ này, cậu dẫn lại đây cho ta một phần mười bầy cừu của cậu. Ta sẽ chỉ cho cậu làm thế nào để lấy
được kho tàng bí mật. Thôi chào cậu ta đi.
Dứt lời ông lão dứng lên rời khỏi ghế rồi mất dạng trong một góc khuất của quảng trường.
Santiago cố gắng tập trung tư tưởng để đọc sách nhưng chàng ta không thể nào làm được nữa . Tâm trí của anh bị căng thẳng,
bị khích động, vì anh nghĩ rằng ông lão đã nói đúng.
Rời chiếc ghế tựa đang ngồi, anh đến chỗ người bán bắp rang để mua một gói với ý nghĩ phân vân là có nên thuật lại chuyện
ông già nói với anh vừa rồi hay không .
" Tốt hơn hết là nên để mọi việc ở yên chỗ như hiện tại ", chàng mục đồng tự nhủ và không nói gì với người bán bắp rang.
Nếu anh nói ra chắc người bán bắp sẽ phải mất 3 ngày để suy nghĩ có nên liệng bỏ tất cả những gi đang làm hiện nay hay không.
Nhưng chắc chắn là ông ta cũng đã qúa quen thuộc với chiếc xe bán bắp nhỏ của mình rồi. Anh không kể vì nếu làm như thế anh
cũng tránh cho người bán bắp rang khỏi phải loay hoay suy ngẫm nhiều khi cũng sẽ làm cho ông ta buồn.
Chàng mục đồng lang thang trong phố rồi đi xuống phía bến tầu ở cửa biển. Nơi đây , đứng trước một ngôi nhà nhỏ có một chiếc
cửa sổ để người ta đến mua vé tầu . Ai Cập ở trước mặt, phía bên kia.
- Anh cần gì không ? Người bàn vé trong quầy cất tiếng hỏi .
- Ngày mai, có thể ngày mai . Santiago hững hờ đáp lại rồi lảng ra xa. "Chỉ cần bán một con trong bấy cừu của mình là có thể
đi sang bờ bên kia eo biển thật dễ dàng". Ý nghỉ đó đã làm anh đột nhiên thấy sợ hãi.
- Lại thêm một kẻ mơ mộng , người bán vé vừa nói với bạn đồng nghiệp của ông ta vừa dõi mắt nhìn theo chàng trẻ tuổi ,
"chỉ cần nhìn dáng dấp là đã biết làm sao anh ta có đủ tiền để mua vé được" người bán vé nói với ông bạn đồng nghiệp .
Vừa khi nãy, trước quầy vé Santiago nghĩ đến bầy cừu , anh cảm thấy hãi sợ khi phải gặp lại chúng.
Suốt hai năm nay, anh đã học được tất cả về việc chăn nuôi cừu. Anh đã biết cách hớt lông chúng, chăm sóc cho những con
cừu được mập mạp, chống lại lũ chó sói để bảo vệ chúng. Anh đã qúa quen thuộc với tất cả những cánh đồng cỏ ở vùng Ăng-đa -lu- si .
Biết đúng giá cả mua , bán những con cừu của anh.
Cuối cùng anh cũng quyết định phải trở lại chuồng cừu nơi nhà người bạn , tuy nhiên anh lựa một con đường dài nhất để đi.
Thị trấn này cũng có một lâu đài. Anh leo theo đoạn đường dốc trải đá để lên ngồi trên bờ một bức thành, từ trên anh có thể nhận
ra được Phi châu ở phía xa .
Có một lần, một người nào đó mà anh không nhớ ra đã cắt nghĩa cho anh rằng trước kia,
từ Phi châu những người Hồi giáo đã đến nơi vùng anh đang ở này, họ cai trị gần như toàn bộ nước Tây Ban Nha. Santiago
không ưa người Hồi giáo. Chính người Hồi giáo đã đem đến đây dân gi-tăng.
Từ trên cao , anh cũng có thể nhìn được gần hết thị trấn , ngay cả quảng trường nơi anh vừa chuyện trò với ông cụ già.
" Thật đúng là giờ xui khiến mình gặp nhằm ông lão " Chàng mục đồng lẩm bẩm. Anh chỉ có ý định đi tìm bà cụ già đủ khả
năng giaỉ đóan những giấc mộng mà thôi. Nhưng rồi bà lảo đó và ông cụ già chẳng ai lưu tâm chút nào đến anh chắc có lẽ tại
vì anh chỉ là một người chăn cừu .
"Họ chỉ là những kẻ cô đơn, chẳng còn chút niềm tin vào cuộc đời và không thể hiểu được rằng cuối cùng thì những mục đồng
cũng sẽ tự gắn bó với những con cừu". Anh biết thật chính xác từng con cừu một trong đàn : anh biết con nào đi khập khiễng,
con nào hai tháng nữa sẽ đẻ, những con nào lười biếng nhất. Anh biết cắt lông, biết làm thịt chúng. Nếu một ngày nào đó anh ra đi,
nhất định chúng sẽ phải hứng chịu nhiều khổ nhọc.
Gió bắt đầu thổi. Ngọn gió này anh biết : người ta gọi là gió Đông bởi lẽ gió thổi từ hướng những bộ lạc du mục dị giáo.
Trước khi biết Ta-Ri-Pha anh không bao giờ nghĩ được rằng Phi châu ở thật gần. Điều này cũng là một điểm rất nguy hiểm vì
những người Hồi giáo có thể lại xâm lăng xứ này trong tương lai.
Gió Đông thổi mạnh. "Mình bị đặt giữa bầy cừu của mình và kho tàng bí mật", Santiago nghĩ. Anh phải quyết định, chọn lựa
giữa cái mà anh đã quen thuộc và cái mà anh thích được có. Còn nữa, còn người con gái của chủ tiệm vải, nhưng cô ta không quan
trọng bằng những chú cừu bởi lẽ cô không tùy thuộc vào anh.
Điều xác thực đến trong tâm trí Santiago cho anh biết được rằng nếu cô không gặp lại anh, chỉ một ngày hôm sau nữa, cô gái
sẽ chẳng để tâm tới việc này vì đối với cô thì ngày nào cũng như ngày nào, mà nếu ngày nào cũng giống ngày nào cũng bởi lẽ
người ta không ngừng nhận ra những điều tốt đẹp đã đến với họ nhiều như ánh nắng chiếu qua bầu trời .
" Mình đã rời bỏ cha, mẹ, lâu đài nơi mình chào đời. Tất cả cũng đã thích ứng và mình cũng đã thích ứng với tất cả. Những
con cừu cũng sẽ thích ứng với sự vắng mặt của mình.", chàng mục đồng tự nói với mình.
Đứng trên cao , Santiago quan sát quảng trường.
Người bán bắp rang tiếp tục bán. Một cặp tình nhân trẻ đến ngồi trên
chiếc ghế tựa dài mà anh ngồi chuyện vãn với ông lão, hai người trao đổi với nhau một nụ hôn dài.
"Người bán bắp rang ...", chàng mục đồng thì thầm như tự nói với chính mình mà không dứt câu. Bởi lẽ gió Đông đang thổi rất mạnh
và anh cảm nhận được nó trên mặt anh. Gió đem đến đây những người Hồi giáo xâm lược, chắc chắn, nhưng nó cũng mang lại mùi
vị của sa mạc và những người đàn bà che mặt. Gió đem lại mồ hôi và những giấc mộng về những người một hôm nào đó đã ra đi
tìm điều gì Chưa Biết, khám phá vàng, phiêu lưu... và những ngọn Kim Tự tháp.
Chàng trai trẻ tự thấy thèm khát sự Tự Do của Gió, và hiểu rằng anh cũng có thể như ngọn gió này. Chẳng có gì để ngăn cản anh ,
nếu không phải chính anh.
Những con cừu, người con gái chủ tiệm bán vải, những cánh đồng ở vùng Ăng-đa-lu -si tất cả chỉ là những giai đoạn trong
Huyền Thoại Cá Nhân anh .
***
Ngày hôm sau, chàng mục đồng trẻ gặp lại cụ già vào buổi trưa. Anh ta dẫn theo anh 6 con cừu.
" Tôi rất ngạc nhiên. Chàng mục đồng lên tiếng nói với ông lão. Người bạn tôi đã mua ngay lập tức cả đàn cừu của tôi.
Anh ta đã ước mơ suốt đời anh là một mục đồng, anh nói với tôi như thế; vậy là một điềm báo hiệu tốt phải không ? .
- Mọi việc đều như vậy cả, ông lão nói. Chúng ta gọi đó là Nguyên Tắc Thuận Lợi. Nếu cậu chơi bài lần đầu tiên, cậu
chắc chắn sẽ thắng. Sự may mắn cho kẻ mới vào nghề.
- Nhưng tại sao lại thế ?
- Bởi vì cuộc đời luôn luôn muốn cho cậu sống với chính cái Huyền Thoại Cá Nhân của cậu."
Sau khi nói với chàng mục đồng, ông lão bắt đầu quan sát 6 con cừu và nhận ra một con trong số đó bị khập khiễng.
Chàng mục đồng giải thích với ông lão rằng điều này không quan trọng gì bởi lẽ chú cừu này thông minh nhất trong đàn
và cũng cho nhiều len nhất.
- Kho tàng ở chỗ nào ? Chàng mục đồng lên tiếng hỏi ông lão.
- Kho tàng ở bên Ai-Cập, gần những ngọn Kim Tự Tháp.
Santiago giật nẩy mình. Bà gìa đoán mộng cũng đã nói với anh như vậy, nhưng khác một điều là bà ấy không bắt anh trả tiền.
- Để tới được kho tàng, cần nhất là cậu phải lưu tâm đến những điềm báo hiệu. Trong đời này, ông trời đã vạch cho
mỗi người một con đường phải theo. Cậu chỉ cần đọc những gì trời đã viết ra .
Trước khi chàng mục đồng nói được điều gì đó thì một con bướm sâu đo cất cánh bay ngang giữa anh ta và ông lão.
Anh chợt nhớ lời ông nội của anh đã nói khi anh còn nhỏ rằng những con sâu đo là điềm báo trước cho sự may mắn
giống như những con dế mèn, cào cào xanh, những con thằn lằn xám nhỏ và những cây cỏ ba lá mà lại có thêm một lá thứ tư.
- Đúng như vậy, ông lão lên tiếng như có thể đọc được những gì trong đầu Santiago. Đúng như ông cậu đã bảo cậu.
Đó chính là những điềm báo hiệu.
Dứt câu, ông lão mở chiếc áo choàng mà ông đang khoác. Chàng mục đồng xúc động khi nhìn và nhớ lại ánh chói đã
làm anh bị lòa mắt ngày hôm qua. Ông lão đeo một mảnh che ngực bằng vàng khối khảm những viên đá qúy.
Đúng thực là một ông vua. Ông lão phải giả dạng như thế này để tránh bọn bất lương.
- Này, ông lão vừa lên tiếng vừa rút một viên đá trắng và một viên đá đen từ giữa tấm che ngực bằng vàng khối,
Hai viên đá qúy này tên là U-rim và Tu-nim . Viên đá đen có ngkĩa là " Được", viên trắng là "Không". Khi nào cậu
không thể nhìn nhận ra được những điềm báo hiệu, hai viên đá sẽ giúp cậu. Nhưng phải nhớ bao giờ cũng đặt một câu hỏi
có chủ đích rõ rệt . Trước tiên, cần nhất là cậu phải tự quyết định đã . Kho tàng ở gần những ngọn Kim Tự Tháp, và
như vậy, cậu biết trước rồi, tuy thế cậu vẫn phải trả giá bằng 6 con cừu bởi lẽ chính ta đã giúp cậu quyết định.
Chàng mục đồng nhét 2 viên đá vào tận đáy chiếc túi đeo . Từ nay trở đi, anh phải tự quyết định lấy một mình.
- Phài nhớ rằng tất cả chỉ là một điều. Phải nhớ ngôn ngữ của những điềm báo hiệu. Và nhất là, đừng bao giờ
quên phải đi đến tận cùng Huyền Thoại Cá Nhân của cậu. Dầu sao đi nữa, ta cũng phải kể cho cậu nghe một câu chuyện :
Một người lái buôn gởi đứa con ông ta đi học bí quyết hạnh phúc ở một nhà hiền giả nhất thế gian . Cậu con trai
người lái buôn sau 40 ngày vượt sa mạc cuối cùng đã đến một lâu đài trên đỉnh một ngọn núi nơi cư ngụ của nhà hiền
nhân mà cậu ta muốn được gặp .
" Cậu ta nghĩ là sẽ gặp được ngay vị hiền nhân mà cậu lặn lội đi tìm nhưng thay vào đó, người anh hùng trẻ tuổi của
chúng ta vào một sảnh đường trong đó diễn ra những sự huyên náo đủ bề : những thương nhân vào ra tấp nập, những người
tụ tập trò chuyện trong một góc phòng, một ban nhạc đang chơi những bản nhạc ngọt ngào du dương và một chiếc bàn lớn
trên đó bầy đầy thức ăn tuyệt vời đặc sản của vùng. Vị hiền nhân mà cậu muốn được diện kiến đang nói chuyện lần lượt
hết người này đến người khác, và chàng trẻ tuổi đã phải đợi hai tiếng đồng hồ mới đến lượt cậu ta.
" Vị hiền triết lắng nghe cậu giải thích với ông về lý do của cuộc hội kiến nhưng chỉ trả lời với cậu ta rằng ông
không có đủ thời giờ để tiết lộ được sự huyền bí của hạnh phúc. Sau cùng ông yêu cầu chàng trai đi dạo một vòng
lâu đài và trở lại gặp ông hai giờ đồng hồ sau.
- Nhưng mà tôi mong cậu một đặc ân " vị hiền triết vừa nói thêm vừa đưa cho chàng trai một chiếc muỗng và rót
vào đó hai giọt dầu ô-li : " Trong suốt cuộc đi dạo của cậu, hãy cầm chiếc muỗng này nhưng làm thế nào để dầu
không bị đổ ". Chàng trai khởi sự cuộc bách bộ của mình, đi lên đi xuống những bậc thang của toà lâu đài,
đôi mắt luôn chăm chú nhìn vào chiếc muỗng cậu đang cầm trên tay. Sau hai giờ cậu trở lại gặp vị hiền triết.
-"Sao ?, vị hiền nhân lên tiếng hỏi, cậu có thấy những tấm thảm Thổ-nhĩ-kỳ ở trong phòng ăn của ta không ? Cậu
có ngắm khuôn vườn cây mà người làm vườn của ta đã để ra 10 năm để thiết kế không ? Cậu có để ý đến những tấm giấy
da ở trong thư viện của ta không ? ".
Chàng trai ngượng ngùng và thú thật rằng không nhìn được gì cả vì lẽ điều lo lắng nhất của anh là tránh để không
làm đổ những giọt dầu ô-li mà nhà hiền nhân đã giao cho cậu.
-" Như vậy thì hãy quay trở lại để làm quen với những kỳ quan trong thế giới của ta, nhà hiền triết nói .
Người ta không thể trông cậy được gì vào một người đàn ông nào nếu người đó không biết ngay chính cả nơi họ đang trú ngụ."
Như được yên lòng hơn, chàng trẻ tuổi cầm chiếc muỗng có hai giọt dầu mới lại vừa rót và quay lại dạo quanh
toà nhà, lần này thì cậu để ý đến tất cả những tác phẩm nghệ thuật treo trên tường hay trên trần. Cậu ngắm khu vườn,
cảnh núi đồi bao quanh, sự tế nhị của những bông hoa, sự tinh tế của từng tác phẩm mỹ nghệ được bầy biện đúng chỗ của nó.
Quay trở lại gặp nhà hiền giả, cậu thuật lại một cách chi tiết những gì cậu đã thấy.
-"Nhưng, những giọt dầu mà ta đã giao cho cậu đâu mất rồi ? Nhà hiền giả "hỏi.
-"Sửng sốt, chàng trai trẻ nhìn vào chiếc muỗng đang cầm trên tay, nhận thấy hai giọt dầu đã đổ mất từ lúc nào mà cậu không hay.
-" Đấy, nhà hiền giả nhất trong những nhà hiền giả lên tiếng, đấy chính là điều khuyên bảo duy nhất mà ta noí với cậu :
Bí quyết của hạnh phúc là lưu tâm đến tất cả những kỳ quan trên thế giới này nhưng cũng đừng quên
2 giọt dầu chứa trong chiếc muỗng. "
Chàng mục đồng lặng người, không thốt nên một lời nào.
Anh đã hiểu câu chuyện của vị vua già này vừa kể cho anh .
Người chăn cừu có thể ưa thích đi đó đi đây nhưng cũng không bao giờ quên những con cừu của anh ta.
Ông lão nhìn cháng mục đồng rồi với hai bàn tay mở rộng, làm vài cử chỉ lạ lùng trên đầu ông, tập trung 6 con cừu và ra đi.
... CÒN TIẾP...
tập truyện Người Luyện Vàng đã đăng trên newvietart.com ngày 23.10.2006
và
Việt Nam Thư Quán đăng tải lại ngày 19.12.2011
VVM.04.4.2026.
Ông lão là người lên tiếng đầu tiên :
- Tại sao cậu lại đi chăn cừu ?
- Bởi vì tôi thích được đi đó đi đây .
Ông lão chỉ cho anh mục đồng một người bán dạo bắp rang , với chiếc xe bán rong đang đậu ở một góc quảng trường.
- Người đó cũng vậy, cũng thích được đi đây đi đó lúc anh ta còn trẻ. Nhưng người ấy lại đi mua một chiếc xe nhỏ để bán bắp rang, lượm tiền suốt nhiều năm. Khi về già, anh ta sẽ đi nghỉ 1 tháng ở Phi Châu. Anh ấy không bao giờ hiểu ra rằng người ta luôn luôn có thể làm được những gì mà người ta mơ mộng.
- Ông ấy nên chọn làm nghề chăn cừu , chàng mục đồng lớn tiếng đáp lại.
- Anh ta cũng đã nghĩ như vậy, ông lão đáp. Nhưng những người bán bắp rang dạo là những nhân vật lớn hơn những mục đồng. Người bán bắp rang dạo có một mái nhà cho bản thân họ trong khi mục đồng thì phải ngủ ngoài trời. Chẳng thà người ta cho con gái họ lấy một người bán bắp dạo còn hơn lấy một anh mục đồng.
Santiago cảm thấy một cái gì đau nhói trong tim khi nghĩ đến cô con gái người bán vải. Trong thị trấn nơi cô ta đang cư ngụ, chắc chắn thế nào cũng có một người bán bắp rang dạo.
- Để chấm dứt chuyện này, người ta lại nghĩ những người bán bắp rang dạo và những mục đồng trở nên quan trọng đối với họ còn hơn chính" "Huyền Thoại Cá Nhân" "nữa .
Ông già lại lật lật từng trang sách rồi như nghịch ngợm đọc một trang. Chàng mục đồng đợi một lát rồi bất chợt chận ông lão lại như ông đã làm anh ta .
- Tại sao ông lại nói với tôi những điều này ?
- Bởi vì cậu đã thử sống với chính ""Huyền Thoại Cá Nhân" "của cậu. Và cậu đang trên đà chối bỏ nó.
- Ông luôn xuất hiện vào những lúc như thế sao ?
- Không phải dưới hình thái này nhưng ta chưa hề lỡ dịp nào cả. Nhiều khi ta xuất hiện dưới trạng thái những ý nghĩ tốt, hoặc phương thức để thoát ra khỏi những rắc rối đó mà. Lần khác, vào lúc đen tối nhất, ta đã làm cho mọi sự trở nên càng lúc càng dễ dàng hơn. Như vậy đó...nhưng hầu như mọi người không ai để ý đến .
Ông lão kể thêm rằng tuần lễ vừa qua, ông buộc lòng phải hiện ra với một người tìm đá quý dưới hình dáng một cục đá .
Người này đã từ bỏ tất cả để ra đi tìm đá qúy.
Suốt 5 năm trời dòng dã, anh làm việc dọc theo một con sông ; tính đến ngày hôm đó anh đã đập đến tảng đá thứ 999 đẻ mong rằng sẽ tìm được một viên ngọc lụa bảo . Chính vào ngay lúc đập viên thứ 999 này thì anh đã có ý định sẽ bỏ rơi việc đang làm và ... chỉ còn 1 viên đá nữa thôi anh sẽ tìm được viên đá quý mà anh mơ ước. Bởi lẽ anh ta là người đã đặt hết niềm tin trong ""Huyền Thoại Cá Nhân"" anh, nên ông lão quyết định phải can thiệp: Ông biến thành một cục đá lăn vào chân người tìm đá quý đó. Trong cơn giận dữ, vì thất vọng, vì chán chường sau 5 năm trời nỗ lực không kết qủa, anh ta cầm cục đá liệng đi thật xa. Anh liệng mạnh đến độ khi cục đá đập phải một tảng đá khác, vỡ nát và để lộ ra một viên ngọc lụa bảo đẹp nhất thế giới.
- Con người đã học được rất sớm lẽ sống của họ , ông lão nói tiếp, với giọng cay đắng , dưới tầm mắt . Chắc có lẽ như vậy mà họ đã từ bỏ cũng rất sớm. Nhưng cuộc đời là như thế mà .
Chàng mục đồng chợt nhớ lại rằng câu chuyện khởi đầu về kho tàng bí mật.
- Những kho tàng được lộ khỏi mặt đất bởi thác nước và cũng lại bị vùi dưới đất vì bị nước dâng ngập, ông lão nói thêm. Nếu cậu muốn biết thêm về kho tàng của cậu, cậu phải nhường cho ta 1 phần 10 bầy cừu hiện đang có.
- Một phần mười kho tàng không được sao hở ông ?
Ông lão tỏ vẻ thất vọng :
- Nếu trước khi ra đi mà cậu hứa rằng sẽ nhường lại gì mà cậu chưa có trong tay, cậu sẽ đánh mất sự ham muốn để chiếm đoạt được nó.
Chàng mục đồng kể lại với ông lão lời hứa cho bà già gi-tăng một phần mười kho tàng.
- Những người gi-tăng đều khôn vặt, ông lão thở dài. Nhưng dù sao đi nữa, điều tốt cho cậu là đã học được rằng trên đời này tất cả đều phải trả một cái giá. Đấy chính là điều mà những người "Chiến Sĩ của Ánh Sáng" đã muốn thử giảng dạy cho người ta , ông lão vừa trao trả quyển sách cho Santiago vừa nói tiếp :
- Ngày mai, cũng vào giờ này, cậu dẫn lại đây cho ta một phần mười bầy cừu của cậu. Ta sẽ chỉ cho cậu làm thế nào để lấy được kho tàng bí mật. Thôi chào cậu ta đi.
Dứt lời ông lão dứng lên rời khỏi ghế rồi mất dạng trong một góc khuất của quảng trường.
Rời chiếc ghế tựa đang ngồi, anh đến chỗ người bán bắp rang để mua một gói với ý nghĩ phân vân là có nên thuật lại chuyện ông già nói với anh vừa rồi hay không .
" Tốt hơn hết là nên để mọi việc ở yên chỗ như hiện tại ", chàng mục đồng tự nhủ và không nói gì với người bán bắp rang. Nếu anh nói ra chắc người bán bắp sẽ phải mất 3 ngày để suy nghĩ có nên liệng bỏ tất cả những gi đang làm hiện nay hay không. Nhưng chắc chắn là ông ta cũng đã qúa quen thuộc với chiếc xe bán bắp nhỏ của mình rồi. Anh không kể vì nếu làm như thế anh cũng tránh cho người bán bắp rang khỏi phải loay hoay suy ngẫm nhiều khi cũng sẽ làm cho ông ta buồn.
Chàng mục đồng lang thang trong phố rồi đi xuống phía bến tầu ở cửa biển. Nơi đây , đứng trước một ngôi nhà nhỏ có một chiếc cửa sổ để người ta đến mua vé tầu . Ai Cập ở trước mặt, phía bên kia.
- Anh cần gì không ? Người bàn vé trong quầy cất tiếng hỏi .
- Ngày mai, có thể ngày mai . Santiago hững hờ đáp lại rồi lảng ra xa. "Chỉ cần bán một con trong bấy cừu của mình là có thể đi sang bờ bên kia eo biển thật dễ dàng". Ý nghỉ đó đã làm anh đột nhiên thấy sợ hãi.
- Lại thêm một kẻ mơ mộng , người bán vé vừa nói với bạn đồng nghiệp của ông ta vừa dõi mắt nhìn theo chàng trẻ tuổi , "chỉ cần nhìn dáng dấp là đã biết làm sao anh ta có đủ tiền để mua vé được" người bán vé nói với ông bạn đồng nghiệp .
Vừa khi nãy, trước quầy vé Santiago nghĩ đến bầy cừu , anh cảm thấy hãi sợ khi phải gặp lại chúng.
Suốt hai năm nay, anh đã học được tất cả về việc chăn nuôi cừu. Anh đã biết cách hớt lông chúng, chăm sóc cho những con cừu được mập mạp, chống lại lũ chó sói để bảo vệ chúng. Anh đã qúa quen thuộc với tất cả những cánh đồng cỏ ở vùng Ăng-đa -lu- si . Biết đúng giá cả mua , bán những con cừu của anh.
Cuối cùng anh cũng quyết định phải trở lại chuồng cừu nơi nhà người bạn , tuy nhiên anh lựa một con đường dài nhất để đi.
Thị trấn này cũng có một lâu đài. Anh leo theo đoạn đường dốc trải đá để lên ngồi trên bờ một bức thành, từ trên anh có thể nhận ra được Phi châu ở phía xa .
Có một lần, một người nào đó mà anh không nhớ ra đã cắt nghĩa cho anh rằng trước kia, từ Phi châu những người Hồi giáo đã đến nơi vùng anh đang ở này, họ cai trị gần như toàn bộ nước Tây Ban Nha. Santiago không ưa người Hồi giáo. Chính người Hồi giáo đã đem đến đây dân gi-tăng.
Từ trên cao , anh cũng có thể nhìn được gần hết thị trấn , ngay cả quảng trường nơi anh vừa chuyện trò với ông cụ già.
" Thật đúng là giờ xui khiến mình gặp nhằm ông lão " Chàng mục đồng lẩm bẩm. Anh chỉ có ý định đi tìm bà cụ già đủ khả năng giaỉ đóan những giấc mộng mà thôi. Nhưng rồi bà lảo đó và ông cụ già chẳng ai lưu tâm chút nào đến anh chắc có lẽ tại vì anh chỉ là một người chăn cừu .
"Họ chỉ là những kẻ cô đơn, chẳng còn chút niềm tin vào cuộc đời và không thể hiểu được rằng cuối cùng thì những mục đồng cũng sẽ tự gắn bó với những con cừu". Anh biết thật chính xác từng con cừu một trong đàn : anh biết con nào đi khập khiễng, con nào hai tháng nữa sẽ đẻ, những con nào lười biếng nhất. Anh biết cắt lông, biết làm thịt chúng. Nếu một ngày nào đó anh ra đi, nhất định chúng sẽ phải hứng chịu nhiều khổ nhọc.
Gió bắt đầu thổi. Ngọn gió này anh biết : người ta gọi là gió Đông bởi lẽ gió thổi từ hướng những bộ lạc du mục dị giáo. Trước khi biết Ta-Ri-Pha anh không bao giờ nghĩ được rằng Phi châu ở thật gần. Điều này cũng là một điểm rất nguy hiểm vì những người Hồi giáo có thể lại xâm lăng xứ này trong tương lai.
Gió Đông thổi mạnh. "Mình bị đặt giữa bầy cừu của mình và kho tàng bí mật", Santiago nghĩ. Anh phải quyết định, chọn lựa giữa cái mà anh đã quen thuộc và cái mà anh thích được có. Còn nữa, còn người con gái của chủ tiệm vải, nhưng cô ta không quan trọng bằng những chú cừu bởi lẽ cô không tùy thuộc vào anh.
Điều xác thực đến trong tâm trí Santiago cho anh biết được rằng nếu cô không gặp lại anh, chỉ một ngày hôm sau nữa, cô gái sẽ chẳng để tâm tới việc này vì đối với cô thì ngày nào cũng như ngày nào, mà nếu ngày nào cũng giống ngày nào cũng bởi lẽ người ta không ngừng nhận ra những điều tốt đẹp đã đến với họ nhiều như ánh nắng chiếu qua bầu trời .
" Mình đã rời bỏ cha, mẹ, lâu đài nơi mình chào đời. Tất cả cũng đã thích ứng và mình cũng đã thích ứng với tất cả. Những con cừu cũng sẽ thích ứng với sự vắng mặt của mình.", chàng mục đồng tự nói với mình.
Đứng trên cao , Santiago quan sát quảng trường.
Người bán bắp rang tiếp tục bán. Một cặp tình nhân trẻ đến ngồi trên chiếc ghế tựa dài mà anh ngồi chuyện vãn với ông lão, hai người trao đổi với nhau một nụ hôn dài.
"Người bán bắp rang ...", chàng mục đồng thì thầm như tự nói với chính mình mà không dứt câu. Bởi lẽ gió Đông đang thổi rất mạnh và anh cảm nhận được nó trên mặt anh. Gió đem đến đây những người Hồi giáo xâm lược, chắc chắn, nhưng nó cũng mang lại mùi vị của sa mạc và những người đàn bà che mặt. Gió đem lại mồ hôi và những giấc mộng về những người một hôm nào đó đã ra đi tìm điều gì Chưa Biết, khám phá vàng, phiêu lưu... và những ngọn Kim Tự tháp.
Chàng trai trẻ tự thấy thèm khát sự Tự Do của Gió, và hiểu rằng anh cũng có thể như ngọn gió này. Chẳng có gì để ngăn cản anh , nếu không phải chính anh.
Những con cừu, người con gái chủ tiệm bán vải, những cánh đồng ở vùng Ăng-đa-lu -si tất cả chỉ là những giai đoạn trong Huyền Thoại Cá Nhân anh .
" Tôi rất ngạc nhiên. Chàng mục đồng lên tiếng nói với ông lão. Người bạn tôi đã mua ngay lập tức cả đàn cừu của tôi. Anh ta đã ước mơ suốt đời anh là một mục đồng, anh nói với tôi như thế; vậy là một điềm báo hiệu tốt phải không ? .
- Mọi việc đều như vậy cả, ông lão nói. Chúng ta gọi đó là Nguyên Tắc Thuận Lợi. Nếu cậu chơi bài lần đầu tiên, cậu chắc chắn sẽ thắng. Sự may mắn cho kẻ mới vào nghề.
- Nhưng tại sao lại thế ?
- Bởi vì cuộc đời luôn luôn muốn cho cậu sống với chính cái Huyền Thoại Cá Nhân của cậu."
Sau khi nói với chàng mục đồng, ông lão bắt đầu quan sát 6 con cừu và nhận ra một con trong số đó bị khập khiễng. Chàng mục đồng giải thích với ông lão rằng điều này không quan trọng gì bởi lẽ chú cừu này thông minh nhất trong đàn và cũng cho nhiều len nhất.
- Kho tàng ở chỗ nào ? Chàng mục đồng lên tiếng hỏi ông lão.
- Kho tàng ở bên Ai-Cập, gần những ngọn Kim Tự Tháp.
Santiago giật nẩy mình. Bà gìa đoán mộng cũng đã nói với anh như vậy, nhưng khác một điều là bà ấy không bắt anh trả tiền.
- Để tới được kho tàng, cần nhất là cậu phải lưu tâm đến những điềm báo hiệu. Trong đời này, ông trời đã vạch cho mỗi người một con đường phải theo. Cậu chỉ cần đọc những gì trời đã viết ra .
Trước khi chàng mục đồng nói được điều gì đó thì một con bướm sâu đo cất cánh bay ngang giữa anh ta và ông lão. Anh chợt nhớ lời ông nội của anh đã nói khi anh còn nhỏ rằng những con sâu đo là điềm báo trước cho sự may mắn giống như những con dế mèn, cào cào xanh, những con thằn lằn xám nhỏ và những cây cỏ ba lá mà lại có thêm một lá thứ tư.
- Đúng như vậy, ông lão lên tiếng như có thể đọc được những gì trong đầu Santiago. Đúng như ông cậu đã bảo cậu. Đó chính là những điềm báo hiệu.
Dứt câu, ông lão mở chiếc áo choàng mà ông đang khoác. Chàng mục đồng xúc động khi nhìn và nhớ lại ánh chói đã làm anh bị lòa mắt ngày hôm qua. Ông lão đeo một mảnh che ngực bằng vàng khối khảm những viên đá qúy.
Đúng thực là một ông vua. Ông lão phải giả dạng như thế này để tránh bọn bất lương.
- Này, ông lão vừa lên tiếng vừa rút một viên đá trắng và một viên đá đen từ giữa tấm che ngực bằng vàng khối, Hai viên đá qúy này tên là U-rim và Tu-nim . Viên đá đen có ngkĩa là " Được", viên trắng là "Không". Khi nào cậu không thể nhìn nhận ra được những điềm báo hiệu, hai viên đá sẽ giúp cậu. Nhưng phải nhớ bao giờ cũng đặt một câu hỏi có chủ đích rõ rệt . Trước tiên, cần nhất là cậu phải tự quyết định đã . Kho tàng ở gần những ngọn Kim Tự Tháp, và như vậy, cậu biết trước rồi, tuy thế cậu vẫn phải trả giá bằng 6 con cừu bởi lẽ chính ta đã giúp cậu quyết định.
Chàng mục đồng nhét 2 viên đá vào tận đáy chiếc túi đeo . Từ nay trở đi, anh phải tự quyết định lấy một mình.
- Phài nhớ rằng tất cả chỉ là một điều. Phải nhớ ngôn ngữ của những điềm báo hiệu. Và nhất là, đừng bao giờ quên phải đi đến tận cùng Huyền Thoại Cá Nhân của cậu. Dầu sao đi nữa, ta cũng phải kể cho cậu nghe một câu chuyện :
Một người lái buôn gởi đứa con ông ta đi học bí quyết hạnh phúc ở một nhà hiền giả nhất thế gian . Cậu con trai người lái buôn sau 40 ngày vượt sa mạc cuối cùng đã đến một lâu đài trên đỉnh một ngọn núi nơi cư ngụ của nhà hiền nhân mà cậu ta muốn được gặp .
" Cậu ta nghĩ là sẽ gặp được ngay vị hiền nhân mà cậu lặn lội đi tìm nhưng thay vào đó, người anh hùng trẻ tuổi của chúng ta vào một sảnh đường trong đó diễn ra những sự huyên náo đủ bề : những thương nhân vào ra tấp nập, những người tụ tập trò chuyện trong một góc phòng, một ban nhạc đang chơi những bản nhạc ngọt ngào du dương và một chiếc bàn lớn trên đó bầy đầy thức ăn tuyệt vời đặc sản của vùng. Vị hiền nhân mà cậu muốn được diện kiến đang nói chuyện lần lượt hết người này đến người khác, và chàng trẻ tuổi đã phải đợi hai tiếng đồng hồ mới đến lượt cậu ta.
" Vị hiền triết lắng nghe cậu giải thích với ông về lý do của cuộc hội kiến nhưng chỉ trả lời với cậu ta rằng ông không có đủ thời giờ để tiết lộ được sự huyền bí của hạnh phúc. Sau cùng ông yêu cầu chàng trai đi dạo một vòng lâu đài và trở lại gặp ông hai giờ đồng hồ sau.
- Nhưng mà tôi mong cậu một đặc ân " vị hiền triết vừa nói thêm vừa đưa cho chàng trai một chiếc muỗng và rót vào đó hai giọt dầu ô-li : " Trong suốt cuộc đi dạo của cậu, hãy cầm chiếc muỗng này nhưng làm thế nào để dầu không bị đổ ". Chàng trai khởi sự cuộc bách bộ của mình, đi lên đi xuống những bậc thang của toà lâu đài, đôi mắt luôn chăm chú nhìn vào chiếc muỗng cậu đang cầm trên tay. Sau hai giờ cậu trở lại gặp vị hiền triết.
-"Sao ?, vị hiền nhân lên tiếng hỏi, cậu có thấy những tấm thảm Thổ-nhĩ-kỳ ở trong phòng ăn của ta không ? Cậu có ngắm khuôn vườn cây mà người làm vườn của ta đã để ra 10 năm để thiết kế không ? Cậu có để ý đến những tấm giấy da ở trong thư viện của ta không ? ".
Chàng trai ngượng ngùng và thú thật rằng không nhìn được gì cả vì lẽ điều lo lắng nhất của anh là tránh để không làm đổ những giọt dầu ô-li mà nhà hiền nhân đã giao cho cậu.
-" Như vậy thì hãy quay trở lại để làm quen với những kỳ quan trong thế giới của ta, nhà hiền triết nói . Người ta không thể trông cậy được gì vào một người đàn ông nào nếu người đó không biết ngay chính cả nơi họ đang trú ngụ."
Như được yên lòng hơn, chàng trẻ tuổi cầm chiếc muỗng có hai giọt dầu mới lại vừa rót và quay lại dạo quanh toà nhà, lần này thì cậu để ý đến tất cả những tác phẩm nghệ thuật treo trên tường hay trên trần. Cậu ngắm khu vườn, cảnh núi đồi bao quanh, sự tế nhị của những bông hoa, sự tinh tế của từng tác phẩm mỹ nghệ được bầy biện đúng chỗ của nó.
Quay trở lại gặp nhà hiền giả, cậu thuật lại một cách chi tiết những gì cậu đã thấy.
-"Nhưng, những giọt dầu mà ta đã giao cho cậu đâu mất rồi ? Nhà hiền giả "hỏi.
-"Sửng sốt, chàng trai trẻ nhìn vào chiếc muỗng đang cầm trên tay, nhận thấy hai giọt dầu đã đổ mất từ lúc nào mà cậu không hay.
-" Đấy, nhà hiền giả nhất trong những nhà hiền giả lên tiếng, đấy chính là điều khuyên bảo duy nhất mà ta noí với cậu :
Bí quyết của hạnh phúc là lưu tâm đến tất cả những kỳ quan trên thế giới này nhưng cũng đừng quên 2 giọt dầu chứa trong chiếc muỗng. "
Chàng mục đồng lặng người, không thốt nên một lời nào.
Anh đã hiểu câu chuyện của vị vua già này vừa kể cho anh . Người chăn cừu có thể ưa thích đi đó đi đây nhưng cũng không bao giờ quên những con cừu của anh ta.
Ông lão nhìn cháng mục đồng rồi với hai bàn tay mở rộng, làm vài cử chỉ lạ lùng trên đầu ông, tập trung 6 con cừu và ra đi.
tập truyện Người Luyện Vàng đã đăng trên newvietart.com ngày 23.10.2006 và Việt Nam Thư Quán đăng tải lại ngày 19.12.2011
