Buổi sáng bước ra khỏi cửa. Không khí lạnh ngắt sững sờ. Lặng lẽ đi ra khu vườn để cảm nhận thời khắc sớm mai của cỏ cây.
Ngạc nhiên chưa. Không thấy gì cả. Khu vườn im lìm run lên trong giá rét.
Không hương cây. Không hương hoa. Không hương quả. Không hương đất.
Không tiếng sâu. Không tiếng côn trùng. Không tiếng chim. Không tiếng thú.
Không một chiếc lá. Không một chú bướm. Không một chú kiến. Không một chú giun đất.
Buổi sáng Beijing sạch tinh tươm.
Buổi sáng Beijing không khí lạnh mênh mông vô giá.
Không khí
Khi trời lạnh. Không khí Beijing hoàn toàn khô khốc giòn tan.
Nếu chạm vào không khí bạn sẽ có cảm giác không khí hoàn toàn vỡ vụn. Âm thanh lạo xạo vang lên sẽ làm bạn giật mình.
Ở Beijing mùa đông không khí hoàn toàn vô vị. Bạn có biết tại sao không. Đó là vì cả bầu trời mặt đất không có mùi hương gì.
Mùa đông Beijing hương duy nhất trong không khí đó là nhân hương. Thế nhưng nhân hương vừa lan tỏa vào không khí đã bị sấy khô vỡ nát và rơi lả tả xuống mặt đất.
Ta hít thở không khí và không cảm nhận được sự ngọt ngào của đất trời.
Ta hít thở không khí và không cảm nhận được sự nồng nàn mê hoặc của da thịt người dấu yêu.
Sương tuyết
Sáng sớm khi từ nhà ăn trở về mình thấy cả khu vườn trường phảng phất một màu trắng mờ mờ ảo ảo như sương. Cúi xuống nhặt một chiếc lá
vàng lên xem. Mỗi chiếc lá phủ kín một lớp lông măng trắng mịn màng mỏng tang.
Một vẻ đẹp mong manh e lệ. Sờ tay vào tất cả dịu dàng tan chảy. Ồ sương tuyết.
Đi một đoạn đến khu những cây thông Noel. Thật bất ngờ trên những tán lá xanh mướt bao phủ một lớp sương tuyết mỏng trắng mờ thật mềm mại quyến rũ. Hình như những hạt sương đêm đã kết thành tuyết trắng.
Tuyết im lìm trên lá vàng trên cỏ và trên thảm thông xanh. Tuyết đã phủ một lớp lông tơ trắng mịn màng non nớt lên vạn vật thiên nhiên. Tuyết trắng thanh sạch như thể một tấm màng mỏng phong bao tự nhiên ôm ấp những sinh linh nhỏ bé của mình trong mùa lạnh giá.
Đây là lần đầu tiên mình thấy sương tuyết trong đời. Dù đó mới chỉ là một lớp tuyết mỏng tang.
Nắng vàng
Trời lạnh. Nằm miên man mơ về xứ nóng suốt buổi sáng trong phòng.
Buổi trưa mở cửa. Ôi ánh nắng vàng chói lòa.
Nắng trưa giữa mùa đông chợt đến trong những ngày trời xám. Lạ quá. Ánh sáng vàng mật ong sóng sánh trong vắt.
Khắp nơi tràn ngập một thứ ánh sáng óng ả vàng ròng lấp lánh tuôn chảy lao xao.
Ra giữa nắng. Năng lượng mặt trời dịu dàng sưởi ấm thân thể. Nắng rực rỡ chói chang mà sao quá đỗi ngọt ngào tinh tế.
Bước vào bóng râm. Ngay lập tức buốt giá vô ngần.
Buổi trưa
Mùa đông. Buổi trưa là thời điểm nhiệt độ cao nhất trong ngày.
Khi đó vạn vật bừng tỉnh hồi sinh. Sự sống kiêu hãnh sáng ngời gương mặt.
Không khí ấm áp. Mặt người rạng rỡ.
Bạn hỏi: Anh sao thế. Uống rượu à.
Mình nói: Không.
Bạn nghi hoặc: Không sao mặt mày lại đỏ gay thế.
Mình nói: Nhìn gương xem mặt em thế nào rồi.
Ngó gương. Bạn thốt lên: Ôi mặt tôi làm sao lại đỏ bừng lên thế này.
Mặt đỏ nghĩa là năng lượng bùng nổ. Mặt đỏ nghĩa là các động lực đã được kích hoạt.
Mặt đỏ… Ôi nhiều thông điệp lắm.
Sương băng
Buổi sáng. Trời còn tờ mờ mình đi ra khu vườn trước sân. Thật bất ngờ. Cả khu vườn khô héo lạnh lẽo bỗng lung linh một màu trắng trong im phắc lạ lùng.
Mọi cành cây ngọn cỏ đều được bọc cẩn thận một lớp sương băng trong suốt non nớt mỏng manh.
Khu vườn thân thuộc là thế bất ngờ trở nên một thế giới trắng trong hư ảo vừa lay động vừa lung linh dị thường.
Nhịp điệu của thời tiết biến chuyển vạn vật. Lạnh giá có phép màu của lạnh giá.
Băng non đầu mùa đẹp run rẩy tráng lệ nguy nga. Huyền ảo mỏng manh quá chỉ tỏ rạng chút ánh ngày đã dịu dàng ứa lệ tan chảy giàn giụa.
Sương băng non nớt dịu dàng tan lặng lẽ.
Băng mỏng
Buổi sáng. Chúng mình đi quanh khu ký túc xá. Trời lạnh ngắt. Khu vườn trường mênh mông. Cây trơ cành. Khi tới khu hồ rộng tất cả đều bất ngờ vì đêm qua hồ đã đóng băng.
Có người hiếu kỳ chạy xuống mép nước lấy tay khua khua. Băng mới đóng trên bề mặt. Lớp băng khá mỏng. Có thể cầm nắm được. Dưới lớp băng vẫn là nước. Nhìn qua đó sẽ thấy cá và tôm nhởn nhơ thong dong bơi lội.
Ôi những chú tôm chú cá hàn đới hình như các chú đang trễ nải tận hưởng những giây phút cuối cùng khi nước chưa đóng băng để minh chứng sự yểu điệu đài các của mình.
Mới đầu đông. Buổi sáng nước đóng băng nhưng đến trưa khi ánh ngày sáng tỏ hơi ấm lan tỏa lớp băng mỏng lại tan thành nước.
Chỉ khoảng dăm ngày băng mỏng như thế. Khi hơi lạnh mùa đông tràn ngập lớp băng dày dần dần đến mức thành một sân băng mênh
mông vững chãi.
Tuyết rơi
Buổi trưa có một đợt tuyết đầu mùa rơi nhẹ. Không ai ngủ được. Người nào cũng háo hức xem tuyết rơi. Các bạn Beijing nói tuyết đầu mùa bao giờ cũng mang may mắn tới mọi người.
Những bông tuyết trắng tinh bé xíu lơ lửng bay từ trời cao xuống đẹp tinh khiết. Mong manh đến thắt lòng.
Mọi người đứng ngoài trời giá lạnh xòe tay hứng tuyết. Tuyết bám vào mặt vào tóc vào khắp áo quần. Tuyết tan mát lạnh chảy lênh láng thấm thía trên thịt da thật diệu kỳ.
Tuyết rơi như mưa. Chỉ một lúc tuyết đã vun thành đống trắng muốt như gạo như muối dưới chân. Trời lạnh lắm. Tuyệt đẹp thật nhưng làm sao đứng hứng tuyết dưới độ âm ngoài trời mãi được.
Tiếc rẻ trở về phòng. Bạn hỏi: Anh thấy tuyết đẹp không? Nói: Tuyệt. Nhưng ngoài trời tuyết lạnh buốt. Hỏi: Thế sao? Nói: Trong nhà tuyết nóng bỏng. Bạn lừ mắt: Thật sao.
Tuyết đầu mùa bao giờ cũng đến cùng may mắn.
Sen băng
Ở châu Á nơi nào cũng gặp sen. Nhưng sen trong băng thì mới gặp một lần. Đó là khi tới thăm Yihe Yuan (Di Hòa viên).
Đây được mệnh danh là Cung điện mùa hè (Summer Palace) và cách Beijing khoảng 15 km về phía bắc.
Hôm ấy giữa mùa đông. Kunming hu (hồ Côn Minh) rộng 230 mẫu trong khuôn viên Yihe Yuan hoàn toàn đóng băng. Mênh mông một màu trắng lạnh vừa kỳ vĩ bi thương vừa bát ngát vô cảm. Mênh mông và kỳ vĩ đến nỗi không còn một sinh vật nào sống được.
Mình theo lan can ven hồ đến gần chiến hạm đá trắng thì bất ngờ gặp sen.
Trong băng hình hài sen còn nguyên vẹn nhưng sen đã chết. Sự sống ẩn náu ở đâu đó rất xa dưới đáy bùn. Hình như bùn là nơi đầu tiên sự sống trên hành tinh này sinh ra và bùn cũng là nơi cuối cùng sự sống trên hành tinh này ẩn trú. Không có bùn chắc là không có sự sống. Không có bùn trái đất không có hoa sen.
Sen trong băng tất cả đã héo quắt. Trông sen thật não nùng. Sen trong băng đẹp bi thương.
Ta sống với sen hàng ngày. Thân thuộc mọi vẻ đẹp của sen. Từ bùn lên sen như một thôn nữ kiêu sa dáng vẻ đài các lá ngọc cành vàng. Mọi hoàng hậu công chúa hoa hậu cũng từ bùn đất mùa màng mà ra. Tự nhiên sen thế.
Sen là sen. Bùn là bùn. Không có bùn thì không có sen. Bùn hóa thân thành sen hình hài tuyệt tác. Sen vinh danh bùn.
Nhưng vẻ đẹp của sen trong băng thì kỳ vĩ và đau thương quá.
Không thấy sen bị hủy diệt tàn khốc và mỹ lệ trong băng thì không hiểu được sự vĩ đại của sự sống.
Sen băng đó là vẻ đẹp phóng chiếu vị lai.