- A ! ông già Nôen, mẹ ơi! cô Tuyết ơi! ông già Nôen mang quà cho con này!
Cô Tuyết là cô của thằng bé, là nàng đấy! Hắn quen nàng trong trường hợp ấy. Chẳng biết tại sao, hai bên lại có cảm tình với nhau ngay trong lần đầu gặp gỡ. Cũng có thể là do cái dáng thư sinh nho nhã của hắn, chiều cao gần mét tám, hơi gầy, nhưng trông không đến nỗi nào. Còn nàng, thì tại đôi mắt, nó đen và sâu thẳm, nhìn vào đó hắn thấy hơi ngợp nhưng vẫn cứ thích nhìn.
- Năm nào anh cũng làm ông già Nôen à ?
- Năm nay là lần đầu, mấy năm trước tôi bận học lắm.
- Anh học trường nào ?
- Đại học Bách khoa,
khoa Điện, tôi mới ra trường...
Sau đó, hắn biết là nàng còn hơn năm nữa thì ra trường, nàng học khoa Du lịch ở Đại học Kinh tế quốc dân, nàng kém hắn 2 tuổi. Nàng cũng ở nhà CT6, tầng 8, là con gái đầu của một ông bố là công chức có lương tháng gần 40 triệu đồng. Chính điều này làm hắn đắn đo suy nghĩ, khi quan hệ giữa nàng và hắn hình như đã vượt qua một khoảng cách đáng kể, hai bên bắt đầu gọi nhau bằng Mèo ơi.
- Mèo ơi! tối nay em mời anh đi xem phim nhé!
- Mèo ơi! Em có thích xem bóng đá trận chiều mai ở sân Mỹ Đình không ? Anh có khả năng kiếm được 2 vé đấy.
Thậm chí có lần
nàng còn bẹo tai hắn để trừng phạt vì tội
đến chỗ hẹn trễ mất 15 phút, tuy rằng hắn
có lý do chính đáng là tắc đường.
Giáng sinh năm nay trời rét đậm. Người ta lại thuê hắn đi phát quà, mỗi suất thù lao 100.000 đồng. Năm trước Việt Nam ta “đạt” chỉ số lạm phát cao nhất châu Á, đứng nhì thế giới, chỉ sau Venezuela. Trong cơn bão giá khó sống lắm, nhưng số tiền thù lao cho việc đi phát một suất quà người ta cũng chỉ tăng đến mức giá ấy thôi. Với hoàn cảnh gia đình khó khăn như hắn, đi phát ba suất quà Nôen và nhận thù lao ba trăm ngàn đồng là một việc nhất định phải làm. Nhưng Giáng sinh năm nay hắn lại có nàng. Hắn khó nghĩ lắm, ý nàng thì muốn hai đứa đi chơi nhà thờ, xem lễ. Hắn khéo nói lắm, nên cuối cùng nàng cũng đồng ý cho hắn đóng vai ông già Nôen đi phát quà cho trẻ con.
- Nhưng mà Mèo phải cho em đi cùng, em cũng sẽ mặc quần áo đỏ và đeo râu, trẻ con lại càng thích vì cùng một lúc có 2 ông già Nôen đến tặng quà.
- Không được đâu Mèo ơi! Lộ tẩy mất, từ xưa đến giờ làm gì đã có bà già Nôen ? Trẻ con nó vuốt râu em, không lẽ em không nói câu gì, mà nói thì em giả giọng đàn ông sao được.
Cuối cùng thì nàng
thông cảm, đồng ý cho hắn làm ông già Nôen đi phát quà
một mình.
Ông già Nôen không mặc áo cộc tay
Ông già Nôen khoác áo choàng màu đỏ
Khi ông cười với đàn em nhỏ
Râu ông dài một màu trắng bay bay.
Hắn đấy ! Bên trong hắn
mặc một chiếc áo sơ mi cộc tay, thêm một chiếc áo len
cũng cộc tay, bên ngoài khoác chiếc áo choàng màu đỏ,
đội chiếc mũ đỏ có trang trí những ông sao màu trắng
bạc với túi quà trong tay và lên đường. Hắn ra đi từ
lúc hơn 5 giờ chiều. Suất quà đầu tiên, xe máy của hắn
phải lách vào ngõ Thổ Quan, đi ngược chiều với một
đoàn xích lô gọng vàng chở đám ăn hỏi, dễ có đến
20 chiếc. Chắc là nhà có của, những ông bà ăn mặc sang
trọng, bia và bánh xếp thành hình tháp từ sàn xe chạm
đến nóc xe, lại có mấy thanh niên ăn mặc theo lối cổ,
quần xa tanh trắng, áo thụng xanh, đội khăn xếp. Hắn
mơ màng liên tưởng đến nàng, liệu hắn có lo nổi một
đám ăn hỏi cỡ như thế này chăng? Đã có lúc, nghĩ đến
gia cảnh hai người quá chênh lệch, hay là nói lời chia
tay. Nhưng chỉ thoáng có ý nghĩ đó, tim hắn thắt lại,
nụ cười của nàng, hơi thở của nàng, kể cả cái bẹo
tai của nàng, tất cả như một chất men say, làm sao hắn
quên được. Quen nhau cũng đã lâu, nhưng hắn đều tìm
cách chối khéo mỗi khi nàng đòi đến thăm nhà. Đến làm
sao được, để nàng trông thấy cái căn hộ hơn 25 mét
vuông của bốn mẹ con cùng với những đồ lề mà mẹ
hắn cần dùng để chế tạo ra thúng bánh khúc ngồi bán
rong hằng ngày và mọi thứ chổi cùn rế rách. Chỉ duy
nhất có một lần, nàng ngồi sau xe, đi qua trước ngõ nhỏ
nhà hắn, hắn hất hàm chỉ vào ngõ nhà hắn mà bảo “
Nhà anh ở trong ấy ...”
Trao xong suất quà thứ ba thì đã hơn 10 giờ đêm, năm nay trời rét đậm rét hại, trong người hắn thì vã mồ hôi, nhưng mặt, mũi và tai thì lạnh cóng, hơi hắn thở ra thành một đám hơi nước mờ mờ trước mặt . Dắt xe vào trong ngõ, hắn thấy hình như có người đứng đợi, chiếc mũ ông già Nôen màu đỏ với những ông sao trắng bạc lấp lánh trong ánh đèn khuya, và một giọng con gái nghèn nghẹn nửa mừng nửa tủi:
- Mèo ơi!. -./.