Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      



Mùa thu lá bay tranh Phố Cổ


MƯỜI NĂM MỘT CUỘC GẶP



             
C hiều thu Hà Nội, nắng nhẹ và vàng như rót mật. Tôi trở lại thành phố sau mười năm xa cách – mười năm, tưởng như chỉ là một cái chớp mắt, vậy mà mọi thứ đều đã đổi thay. Những con phố tôi từng thuộc lòng giờ trông lạ lẫm, nhưng cảm giác thì vẫn quen thuộc đến lạ – một thứ tình cảm dịu dàng len lỏi trong lòng, như thể chưa từng rời đi.

Tôi hẹn gặp lại Linh – người bạn cũ thuở đại học. Chúng tôi từng là đôi bạn thân thiết, chia sẻ với nhau những buổi học, những buổi chiều lang thang phố cổ, cả những lần cùng nhau mơ mộng về tương lai. Rồi cuộc sống xô đẩy, tôi đi xa, Linh ở lại, và khoảng cách dần dần lấp đầy bằng im lặng.

Thế mà sáng nay , Linh vẫn đứng đó – dưới tán cây sấu đầu phố Lý Quốc Sư, nụ cười vẫn nguyên sơ như thủa ấy, chỉ khác dáng thay đổi của “ bà chủ nhỏ” mà thôi .

– “Cậu vẫn vậy,” Linh nói, giọng nhẹ như gió.

– “Còn cậu… vẫn thích ăn phở ở chỗ này chứ gì?”

Chúng tôi cười, rồi cùng vào quán phở Lý Quốc sư, Thương  hiệu xứ này. Nước dùng vẫn thơm ngọt như xưa, bánh phở mềm vừa phải, thịt bò tái chín mỏng tang tan trong miệng. Phở là món “ Đệ Nhất “ của tôi .  Chị chủ đã làm cho tôi một tô đặc biệt.

 Linh vừa ăn vừa kể chuyện công việc, tôi gật gù, thỉnh thoảng chen vài câu chuyện cũ. Thủa chăn bò bên  dòng sông Ngàn Sâu, những buổi trưa hè đi hái sim chặt củi . Những ngày lội  suối trong cơn lũ để đến trường làng … . Đôi mắt Linh đượm buồn xa xăm nhìn về nơi ấy, ký ức tuôn trào chắc trong đó cũng có một góc xếp về tôi.

Trên đường về, tôi bỗng dừng lại bên một người bán cá. Trong chậu, một con cá chép vàng  óng ánh quẫy nhẹ. Tôi nhìn nó, rồi quay sang Linh.

– “T muốn mua con cá này, tặng mẹ  cậu.  . Coi như cảm ơn vì hôm nay.”

– “Bà vẫn thích  nuôi cá chép  đấy. Cậu vẫn nhớ à?” Linh cười, ánh mắt chợt dịu lại.

Tôi gật đầu. Có những điều không cần phải ghi chép, cũng chẳng bao giờ quên. 

Tối, chúng tôi đi bộ ra Tràng Tiền, mua hai que kem mát lạnh. Như ngày xưa, Linh vẫn thích kem cốm, còn tôi trung thành với vị sô cô la. Đứng bên nhau, nhìn dòng người hối hả lướt qua, tôi cảm thấy thời gian như dừng lại – trong khoảnh khắc nhỏ bé ấy, Hà Nội thật gần.

Trước khi chia tay, Linh nói:

– “Tớ vui lắm. Cảm giác như được sống lại một khoảng trời quê”

Tôi mỉm cười, không nói gì. Gió thu thổi qua, mang theo mùi hoa sữa dìu dịu.

Hà Nội vẫn thế – cũ kỹ, ồn ào, nhưng đầy ắp những ký ức ngọt ngào. Mười năm có thể thay đổi nhiều thứ, nhưng có những điều, chỉ cần một cuộc gặp gỡ, là đủ để hồi sinh.

Trời xa nhìn những tán lá nhuộm vàng, lòng  se se lạnh chợt nhớ Hà Thu mùa Thu ấy . Thử hỏi lòng ta được bao nhiêu lần gặp  nữa ?

Có thể vẫn còn phở 136 lý Quốc sư, quán kem bên  hồ vẫn vậy,  vẫn nồng nàn mùi hoa sữa .. nhưng mẹ đã về miền mây trắng xa xôi .. 

Thu đã về , một chiếc lá vô tình  chao nghiêng bên của sổ, nhớ lắm Hà Nội ơi!. -/.

Thu Bắc Mỹ 2025 





VVM.04.10.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .