Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      


MỒ HOANG CỎ DẠI




B à ngồi bên cửa sổ, cửa sổ nhìn ra khoảng sân đầy nắng, khoảng sân không ngăn cách với con đường nhựa, con đường chạy đến chân đồi rồi uốn cong theo cánh rừng sồi, rừng sồi càng dày khi lên đến đỉnh, một nửa ngã màu vàng, một nửa cháy đen, đứng ở đỉnh đồi nhìn ra xa có thể thấy một căn nhà nhỏ với một khoảng sân nhỏ, căn nhà có một cửa sổ treo rèm vải bông đã cũ, bên khung cửa sổ là khuôn mặt khắc khổ của bà.
     Trên con đường nhựa chồng chéo những lối rẽ vào các nhà và cống rãnh, các nhà được bao quanh bởi rừng sồi tạo nên một thành phố nhỏ, thành phố dường như biệt lập với thế giới bên ngoài. Cuối con đường nhựa lớn duy nhất này, sau khi đã xuyên qua cánh rừng, là một dòng sông xanh nước quanh năm và một làn sương mù ngăn cách với thế giới bên ngoài. Những người dân của thành phố nhỏ đến được phía cuối con đường chỉ biết đứng nhìn những màu sắc rực rỡ ẩn hiện bên kia làn sương mù.
     Thành phố chịu một lời nguyền, những ai tìm cách qua sông bằng bất kì cách nào cũng sẽ bị Thần Sông dìm chết. Chưa ai có thể vượt sông, cũng như chưa ai có thế biết thế giới bên kia có những gì.
     Rừng trên đồi vừa trải qua một trận cháy, hầu hết đều bị thiêu rụi. Một phần rừng thoát nạn nằm ở đỉnh đồi sườn bên kia.

Bức Ảnh

Gió đột ngột thốc từ ngoài sân mang mùi cát bụi lẫn với mùi vải bông bụi bặm vào phòng. Bà ho một cơn dữ dội, vết máu dính đầy tay và vòm miệng bà. Bà kéo tấm rèm vải bông lau vết máu, chỗ những vết máu cũ đã thẫm đen trên rèm nay lại đỏ tươi vì vết máu mới. Bà thôi không nhìn khoảng sân trống rỗng ngoài kia nữa. Bà nhìn lên bàn thờ nghi ngút khói, nơi có tấm ảnh một người đàn ông tóc điểm hoa râm, đôi mắt sâu hoắm.
     - Vậy là ông đi được ba năm rồi – Giọng bà khản đặc – Tôi thấy thiếu vắng thật đấy, nhưng tôi thấy thanh thản kì lạ. Hình như trong người ông có âm khí, hoặc nếu không thì cũng là do những việc làm của ông trước kia đã gây ra âm khí, đè nặng lên cái nhà này. Ông đi, tôi cũng buồn lắm, nhưng tôi vẫn vui vẻ làm giỗ cho ông. Mong sao ông đi rồi đừng để lại tàn dư của âm khí!
     Bà nhỏm dậy đi đến bàn thờ, bà ngắm ông một lúc rồi lấy bức ảnh xuống rồi cắt một phần tóc ông.
     - Tôi cắt bớt tóc ông để ông nhìn đỡ già. Ông thấy chưa, tôi nói có sai đâu, nhìn ông như hồi còn trẻ vậy đó.
     Bà đặt lại tấm ảnh lên bàn thờ, bà thở hắt ra khiến làn khói từ chiếc hương lệch đi trong không gian. Bà nhìn khuôn mặt của ông, bà nhìn kĩ đôi mắt ông.
     - Đôi mắt ông nhìn đĩ lắm! Và tàn ác. Thế mà không hiểu sao hồi đó tôi lại mê mệt vì đôi mắt ông. Ông đá lông nheo với mọi cô gái ông gặp, kể cả những con đĩ, trước mặt tôi. Tôi biết ông phải đi phẫu thuật nhiều lắm mới có được nó. Tôi có xem bức ảnh của ông lúc nhỏ, mắt ông bị tật. Mẹ ông không muốn để con mình xấu, bà đi làm đĩ kiếm tiền để mổ mắt cho ông…
     Bà ho một tiếng ngắn.
     - Rồi ông trả ơn cho bà ấy bằng những chuỗi ngày nhốt bà trong căn phòng kín cửa. Chỉ có tôi biết bà ấy giả điên, chỉ có như thế bà mới không sống cùng những dối trá và tàn ác của ông. Cuối cùng, bà chết trong nhà thương điên.
     Kí ức dội lên trong ngực bà về thời còn trẻ, bóp nghẹn trái tim già nua của bà. Kí ức đã vỡ vụn vì tuổi già, mà bà đã già đâu, ở tuổi những đứa con thành đạt các bà mẹ vẫn chưa già. Kí ức của bà là những chuỗi ngày đen tối, lấy đi những niềm tin và sức trẻ của bà.
     - Ông biết không, hồi đó tôi đã vui mừng biết bao nhiêu khi đẻ được một thằng con trai, sau hai lần phá thai vì siêu âm cho biết là con gái. Vậy là tôi chỉ đẻ được một thằng con trai.

Những Đứa Con

Đêm đêm, bà mơ, những cơn ác mộng nhuộm đầy máu tươi. Bà mơ thấy những đôi mắt nhìn chòng chọc vào bà. Đôi mắt của những người họ hàng ông, của những đứa con chưa kịp chào đời lơ lửng trong bóng tối. Những đôi mắt trẻ thơ nhưng đầy căn giận. Chỉ có những đôi mắt và tiếng khóc của những đứa bé, tiếng chì chiết và cười nhạo của những người họ hàng. Bà thấy ông đứng ngoài, ông mỉm cười. Bà thức giấc trong cơn sốt mê man. Bà lại nhìn thấy con mèo hoang đen tuyền trên cửa sổ, đêm nào nó cũng đứng ở đó, nhìn chòng chọc vào bà, bà nhác thấy khuôn mặt ông, bà ném bất cứ thứ gì trong tầm tay vào nó, con mèo hoang phóng lên mái nhà bên cạnh, khung cửa kính vỡ toang. Nhiều đêm, bà quên đóng cửa, con mèo hoang vào nhà, nó đến giường bà, đợi khi bà thức giấc sẽ nhìn thấy nó. Nhiều đêm, bà mơ, bà thấy bà ném con dao vào nó.
     Đứa con là niềm hi vọng duy nhất của bà, thằng bé kháu khỉnh và thông minh từ thuở nhỏ, không đứa trẻ nào trong thành phố thông minh bằng nó. Những người họ hàng và chồng bà nhìn bà khác đi, họ ca tụng bà, nịnh nọt bà với những lời lẽ giả tạo. Nếu không có đứa con, có lẽ bà sẽ phải giả điên, có lẽ bà sẽ chết trong nhà thương điên.
     - Ông về chín suối, chắc không thể nào quên được con mình, ông nhỉ. Nó dễ thương thế mà. Nó học giỏi, tính tình hiền lành.
     Phải, bà có con trai, con trai bà giỏi. Một lần bà cùng con từ trường về, thấy ông trần trụi cùng một người đàn bà khác. Bà vội che mắt đứa con, vội dẫn nó đến nơi khác. Bà khóc thầm và kinh tởm khi nhớ lại hai tấm thân trần trụi trên giường.
     - Thế là ông có con riêng, không chỉ một mà những ba đứa. Nhưng ông trời có mắt lắm, một đứa bị hội chứng Down, một đứa bị mù, một đứa chậm phát triển trí não. Ông nhận ra không ai bằng con mình, không ai bằng vợ mình, ông trở về và khóc lóc kể khổ, ông vin vào cái gọi là truyền-thống của gia đình ông, cái truyền-thống-phong-kiến thối tha như chính ông vậy.
     Bà cắt hết phần tóc trong bức ảnh của ông và đổ một cơn ho tức tưởi. Bà lại tìm đến chiếc ghế ngồi cạnh cửa sổ, thở dốc. Bà uống một ngụm nước đã nổi váng trong chiếc bình gỗ.
     - Chính vì thế nên ông chẳng biết gì về con mình, đến khi ông chết ông vẫn không hiểu nó. Từ nhỏ, thằng bé đã hiền tính, cái cách nó chơi với mấy con bé nhà hàng xóm mới dễ thương làm sao. Nó hay chơi trò hàng quán, nhảy dây,… Thỉnh thoảng nó vẫn chơi đá bóng với bạn bè nên ai cũng quý nó cả. Tôi vẫn thấy tởm và thắc mắc là vì sao cái thằng con rơi của ông bị chậm phát triển trí não, mà ông vẫn mở phim tình cảm éo le cho nó xem. Nhưng ông làm gì thì làm, tôi chỉ biết có thằng bé.
     Có đứa con trai, bà xem nó là sinh mệnh của bà, sinh mệnh của một người mẹ bình thường và sinh mệnh của một con người phải ăn đời ở kiếp với lũ người xảo quyệt các ông. Bà mặc ông muốn ngủ với bao nhiêu con đàn bà thì ngủ, muốn làm gì thì làm. Trong thế giới của bà, bà chỉ còn biết có đứa con, bà thương yêu và chăm sóc cho nó. Bà nuôi nó bằng tất cả những gì bà có.
     - Rồi ông cầu xin tôi chấp nhận ba đứa con rơi kia của ông. Thật nực cười và cũng thật khó khăn cho tôi, nhưng tôi biết làm sao khi những con đàn bà kia đi theo trai và vứt bỏ con họ. Tôi thiết nghĩ ông đã hối cải nên bằng lòng. Những đứa con rơi, tôi xem chúng cũng như con mình, chăm sóc chúng, rồi chúng chết. Chúng là những đứa bé trai.

Mẹ

Hắn về nhà, thấy mẹ hắn ngồi lom khom ăn cơm với rau muống. Hắn thấy thương mẹ vô cùng, dù mẹ luôn mắng chửi hắn, lạnh lẽo với hắn, nhưng hắn cảm nhận được sự ấm áp của bà. Hắn biết bà từng trải qua những chuỗi ngày đau khổ, nhẫn nhục để nuôi hắn. Càng nhận thức được những gì đang xảy ra trong gia đình, hắn càng thương mẹ. Hắn sống bên ba nhưng không cảm nhận được tình cha con.
     Ngày bé hắn còn ngây thơ, hắn thấy tỉnh thoảng ba hắn dắt một người đàn bà mặt đầy phấn son về nhà, có khi ba hắn bảo đó là một người bạn, có khi là một người họ hàng xa. Hắn thấy mẹ hắn không có cảm xúc gì nên tin đó là thật. Rồi hắn lớn lên, những người đàn bà lạ vẫn vào nhà hắn. Lâu dần, hắn sợ mùi nước hoa và những khuôn mặt trắng bệch màu phấn. Cuối cùng rồi hắn biết bản chất của ba hắn. Đêm đêm nằm với mẹ, hắn nghe tiếng rên siết vọng qua từ phòng bên, hắn nhỏm dậy, hắn thấy hai tấm thân trần trụi nhưng hai con rắn đang quấn lấy nhau. Hắn thấy khuôn mặt của ba mắn. Hắn hận ba hắn.
     - Mày đi tắm rửa rồi ăn cơm. Tao làm cá kho cho mày rồi đó.
     - Sao mẹ không ăn cá kho mà ăn rau không vậy?
     - Tao ăn rau lành tính, tao muốn sống lâu! Ăn nhiều thịt cá quá cơ thể chỉ nhão ra như bùn!
    Mẹ hắn nói vậy thôi chứ hắn biết mẹ để dành miếng ngon cho hắn. Hắn lẳng lặng vào phòng tắm, nước mát rượi khiến hắn tỉnh hẳn sau trận đấu bóng đá ở trường. Hắn vừa tắm vừa mơ tưởng đến tình nhân của hắn, một người con trai cùng lứa có nụ cười thiên thần. Hai người thường theo nhau lên đồi, họ nằm bên nhau hàng giờ, lắng nghe tiếng lá xào xạc và đón ánh nắng hạnh phúc. Họ trải qua lần đầu tiên bên nhau cũng nơi này, dưới bầu trời đầy sao và trong tiếng ru của gió.
    Mẹ hắn nói vậy thôi chứ hắn biết mẹ để dành miếng ngon cho hắn. Hắn lẳng lặng vào phòng tắm, nước mát rượi khiến hắn tỉnh hẳn sau trận đấu bóng đá ở trường. Hắn vừa tắm vừa mơ tưởng đến tình nhân của hắn, một người con trai cùng lứa có nụ cười thiên thần. Hai người thường theo nhau lên đồi, họ nằm bên nhau hàng giờ, lắng nghe tiếng lá xào xạc và đón ánh nắng hạnh phúc. Họ trải qua lần đầu tiên bên nhau cũng nơi này, dưới bầu trời đầy sao và trong tiếng ru của gió.
    Hắn tắm xong, còn dừng lại một chút ngắm nhìn cơ thể đẹp đẽ của mình trong gương, hắn mỉm cười vừa ý rồi mới chịu ra ngoài.
    - Chừa rau cho con nữa. Nếu chỉ ăn thịt cá thì con không được như thế này đâu.
    - Ừ. Tao biết mày giỏi mà. Đây, ăn đi. Tao nói cái này.
    - Dạ, mẹ nói đi – Hắn lùa một nhúm rau vào trong miệng.
    - Mày lớn từng này, sao cứ lẽo đẽo theo tụi con gái?
    - Bạn bè mà, con chơi đều hết cả, không phân biệt trai gái.
    - Đẹp mã như mày, chắc đã có con nào rồi nhưng cứ giấu tao phải không?
    - Có thì con có rồi, nhưng không phải là con nào. Mà thôi, con không muốn nói đâu.
    - Mày nói vậy là sao, không lẽ mà có thằng nào?
    Hắn lặng người đi, miếng cơm trong họng hắn không hiểu sao nghẹn đắng rồi bỡ ra. Hắn thấy da mặt mình nóng bừng trong chốc lát rồi người hắn đột nhiên lạnh toát. Hắn ngập trong những suy nghĩ, không lẽ mẹ đã biết chuyện của mình? Hay ai đó đã nói? Không thể nào, mình chưa từng nói với ai trừ người mình yêu. Nghĩ bụng, hắn tạm yên lòng, hắn uống một muỗng canh đánh ực.
    - Ý con là cô bé nào, không phải con nào.
    Bà phủi tay bỏ đi, làm như không cần quan tâm mấy, nhưng trong lòng bà dâng lên nỗi hoài nghi trước nét mặt biến sắc của con mình. Bà từng trải qua biết bao nhiêu chuyện, cộng thêm linh cảm của một người mẹ, bà biết con mình “có vấn đề”. Bà đã nuôi hắn từ nhỏ, lẽ nào bà không hiểu tâm tính và lòng dạ hắn muốn gì sao. Hắn hiền lành nhưng không đến nỗi yếu đuối hay uỷ mị như con gái, bà biết, hắn có cái điệu riêng của hắn, cái điệu duyên dáng của một thanh niên. Bà cố xua đi ý nghĩ không hay, bà nhủ thầm, bà nuôi hắn đến từng này, hắn khoẻ mạnh thế, cường tráng và lại còn thông minh, hắn bình thường như người ta, rồi hắn sẽ thành công trong nay mai, sẽ lấy vợ và đem đến niềm an ủi cho tuổi già của bà. Bà chỉ cần có thế, bà đã khước từ những đồng tiền bẩn thỉu của họ hàng nhà chồng. Bà mong hắn cứu lấy sinh mệnh già nua của mình.

    Hắn tìm đến người hắn yêu, hắn tâm sự. Một người không muốn dối mẹ, một người không muốn chuốc lấy rắc rối. Họ ôm nhau trong bế tắc. - /.




VVM.22.9.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .