Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
         



HÔN NHÂN-NGHE KỂ MÀ GAI CẢ LÒNG!




B uổi trưa, khi tôi đang uống cà phê thì M. gọi đến (M là vợ của đứa em tôi) bằng một số điện thoại cố định. Thoạt đầu, thấy số điện thoại lạ nên tôi không bắt máy, đó là thói quen sau này của tôi. Hàng chục lần chuông reo, cho đến khi tôi sực nhớ mình đang ở ngoài đường, nghĩ biết đâu con tôi đang đi học thêm gần đó, có chuyện gì cần gọi tôi bằng điện thoại công cộng nên tôi bấm bụng nhấp ok. Một giọng nữ quen quen hỏi có phải điện thoại của tôi không? Tôi ù ừ, đáp, xin lỗi, nhầm số rồi; nhưng giọng nữ kia kiên quyết hơn, anh… phải không, em là vợ của T. đây. Hết chạy. Thế là đành phải nghe điện thoại.

M. bức xúc: “Em không biết ảnh đi đâu nữa, nói là đi công tác Bình Thuận, nhưng lại tắt máy, không liên lạc được, em nghĩ Bình Thuận cũng là thành phố lớn, không lẽ gì không có sóng điện thoại…”. Tôi tủm tỉm cười. Ra là vậy. Nhưng không chỉ vậy. M. cho biết do thằng em tôi có nhiều “biểu hiện bất minh”, nên mới tìm tôi để hỏi xem chồng nó đang làm công việc gì ở tờ báo ấy, có phải ‘đi trực đêm” thường xuyên hay không? Rồi tại sao thấy ảnh mang nhiều tờ báo về, trên mặt trang nhất của tờ báo có đóng dấu ô vuông “xem xong, xin đặt lại chỗ cũ”-nghĩa là báo của văn phòng cơ quan, nghĩa là có văn phòng làm việc cố định, nhưng sao T. lại không cho M. biết địa chỉ cơ quan? (Ái chà, cô em tinh ý gớm đến từng chi tiết nhỏ ấy cũng không bỏ sót!). Rồi công việc chính của T. là gì, thu nhập hàng tháng bao nhiêu? Hay đi những đâu, quan hệ với ai? Và kết luận là “mười mấy năm nay, mọi việc trong nhà đều do em lo, em đã chịu đựng ảnh quá đủ!”...Tôi nghe chỉ cười trừ, mà không dám nói gì thêm, bởi hôn nhân của mỗi gia đình là cả một trời tế nhị, người ta đã chẳng nói “Mỗi cây, mỗi hoa; mỗi nhà, mỗi cảnh” đó sao? Rớ vào, không khéo lại mang họa vào thân. Thế nên tôi chọn giải pháp “lắng nghe là chính, thỉnh thoảng gật gù ra vẻ có chia sẻ”; chứ không cung cấp thêm thông tin gì cho M. (Mà thật ra, nếu muốn, tôi cũng không biết gì thêm, bởi thực sự, T. không làm việc ổn định ở một nơi nào quá 3 tháng, sau khi đã thôi làm việc chính thức trong ngành điện lực. Thực ra, cũng không phải nó bất tài, mà chủ yếu một phần do không đánh giá đúng năng lực của mình, một phần khác do bị lây nhiễm yếu tố thực dụng đến lạnh lùng nên chuyện gì cũng “quy ra tiền”, làm việc gì cũng “tranh thủ” ngắt véo vào các khoản kinh phí hiện có, hoặc được giao…và gần như ít có đối tác nào chịu chấp nhận điều đó khi phát hiện ra sự thật. Đây cũng là điều mà tôi cảm nhận được và có “kinh nghiệm xương máu” từ cậu em, và dĩ nhiên, tôi giấu biệt phát hiện này để chỉ riêng mình biết, bởi như người ta vẫn thường hay nói “tốt khoe, xấu che”-dẫu sao, nó cũng là em của tôi mà!). Tôi đành nói với M. “Nếu T. vẫn làm tròn bổn phận người chồng, nghĩa là vẫn lo chăm sóc con cái, nộp tiền đầy đủ…anh nghĩ tụi em nên ngồi lại với nhau, nói chuyện rõ ràng một lần, sau đó, có các quyết định khác cũng chưa muộn”.

Nhưng T. thì lại trình bày khác hẳn câu chuyện mà vợ nó đã kể với tôi. “Anh xem, em đi làm đầu tắt mặt tối, sáng chở thằng con lớn đi học, xong mới đi làm, chiều lật đật hộc tốc chạy từ Sài Gòn về rước thằng con nhỏ về tắm rửa, cho ăn; sau đó lại hộc tốc chạy từ Gò Vấp lên chỗ làm, đến khuya mới về. Em không cho nó biết chỗ làm vì đã rất nhiều lần nó làm em mất mặt khi em thử dẫn nó vào cơ quan (cũ) chơi. Tiền bạc làm ra, dĩ nhiên em không thể cho biết hết, vì nó luôn muốn quản lý toàn bộ tiền bạc. Rồi nó luôn áp chế em trong mọi việc gia đình, kể cả việc gần đây không cho hai thằng con ngủ chung với em. Mỗi đêm, thường xuyên lặp đi, lặp lại là việc M. dựng đầu em dậy vào lúc nửa đêm để tra hỏi, cật vấn, chửi mắng…Có quá nhiều việc kỳ cục mà không thể kể ra hết được. Ví dụ như lần nào cãi nhau, M. cũng sử dụng ngôn ngữ “mày, tao” và nói biết bao từ ngữ tục tĩu khác, trái ngược với nhân thân M. hiện nay đang là một nhà giáo. Rồi mẹ của M. và nó đã hành hạ em suốt mười mấy năm nay, em đã chịu đựng quá đủ, nếu còn tiếp tục, chắc em sẽ chết mất!”. Kinh khủng hơn, T. còn cho biết cả hai đứa đã không còn gần gũi nhau từ hai năm nay.

Vậy thì còn gì để níu kéo? Thật khó. Ai đúng? Ai sai? Có vẻ như không thể phân định được. Chuyện của hai vợ chồng nó luôn là “vấn đề” của ba má, mỗi khi nhắc đến, và các mối mâu thuẫn dường như đã diễn ra rất lâu, nhưng không có cách gì để giải quyết, ngoài việc dự kiến đưa nhau ra Tòa-xem như là cứu cánh cuối cùng. Buồn nhất là trong cả hai câu chuyện của hai đứa em, tôi hoàn toàn không nghe người nào kể về các kỷ niệm đẹp, về những đức tính tốt đẹp của người kia mà cả hai hẳn từng có, từng cảm nhận để yêu nhau và đi đến hôn nhân. Có vẻ như khi không còn yêu nữa, người ta luôn tìm cách nói cực xấu về nhau, đẩy lên đến đỉnh điểm “mười mấy năm nay phải chịu đựng…”. Những điều hay, đẹp khi xưa đã bay biến đâu mất tăm, che khuất cả việc hai sinh linh nhỏ bé đang bị lôi kéo một cách không tự nguyện vào cuộc chiến của ba mẹ chúng…  -/.




VVM.08.8.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .