Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      

BA NGÀY


                           
N gày đầu tiên

Căn phòng trống trơn với nền nhà màu be toát lên hơi lạnh, trân nhà cao vút được gắn liến với bức tường sơn xanh, màu yêu thích của thằng. Nhà về sinh nằm gọn trong một góc cuối phòng, đối diện với cửa ra vào, không đấy đủ tiện nghi, nhưng đủ xài.

Với những túi đầy các loại đồ đạc và một túi ngủ nửa mùa. Cho thằng cảm giác như đang cắm trại.

- Ngày thứ hai.

Trở về. Theo đúng nghĩa đen của tiện ích căn nhà này. Điều làm cho thằng thích thú. Căn phòng này có nhiêù tiện ích mà trước đây căn phòng nửa mùa cũ không có. Thoáng đãng. Yên Tĩnh. Quãng đường, điều hết sức quan trọng trong cái thành phố khói bụi kẹt xe sớm chiều này.

Cái mùi nhà, mùi sơn, mùi mới vẫn còn y nguyên sộc ngay vào mũi khi vừa mở cửa. Thằng lại thấy xa lạ như một căn phòng khách sạn. Lại muốn trốn đi. Cảm giác đi ở nhờ lần nữa lại trối dậy, chiêm lấy hết mọi suy nghĩ, nhờ có cảm giác này, mà thằng cảm thấy hợp với đám bạn mới chơi.

- Ngày thứ ba.

Bắt đầu công cuộc sắm sửa cho phòng. Đã có rất rất nhiều thứ cần thiết và dư cân thiết theo sở thích, xa xỉ.Đã dần quen theo hương mời, đã không ngượng khi mở cánh cửa phòng.

Để trả cho cái sự cô đơn xa xỉ này, là một giá chẳng hề rẻ tí nào. Mặc dù đã cân đo đong đếm, nhưng đây lại là cái giá đắt trước đền giờ mà thằng phải trả.

Cái sự cô đơn này, kém nhiễm theo những căn bệnh. Rất dễ dẫn đến lạc lối. Hay nói đúng hơn trong sự cô đơn này, thằng đã phải kiểm định lại bản thân bằng quá khứ, gia đình, hiện tại. Để không cam thấy tự do.

Từng vết thương như từng mảnh vụn, chợt vỡ òa, găm vào cùng da thịt đã hư. Và làm cho nó thêm sần sùi, mạnh mẽ, trơ trọi giữa cuộc đời này, sau những lần tích tụ lại như vết sẹo.

Chúng ta chưa bao giờ quên. Ví chúng ta được sống và để hiểu, để biết. Chúng ta chỉ cố quên hay vờ quên. Và những vết thương của chúng ta sẽ còn mãi. Những gì chúng ta đã trải qua, đã mang căn bệnh đó sẽ không thể phai nhòa. Mà chỉ khác ở chỗ chúng ta đã vượt qua như thể nào. Phải chăng sự khác biệt đó, được gọi là số phận ?. Chúng ta có một số phận nào đó ?. Nếu khi tin vào điều này. Làm cho tôi trở nên lười biếng, rồi tự nhủ, sộ phận đã an bài, mặc xác chi cho mệt. Nhưng nếu tôi không tin, thì liệu cái cố gắng của tôi có lại được tóm gọn trong mạng lưới chằng chịt của “số phận”.- ./.





VVM.09.7.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
vietvanmoinewvietart007@gmail.com