Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      


NHẬT KÍ CHO CON




                   Gởi Nguyễn Huy của mẹ
                  Lê Thị Thanh Tuyền

S áng:

Ăn sáng cho cả nhà. Tươm tất áo quần cho con đến trường học. mẹ cũng vội đến trường , nơi mẹ công tác.

Trưa:

Mâm cơm dọn xuống. chén bát sạch sẽ. mẹ được ba mươi phút ngã lưng. Rồi lại đến trường. Vì công việc, vì học trò, và cũng vì cuộc sống.

Chiều:

Vẫn học trò, bài vỡ, đồng nghiệp với công việc…và tranh thủ ghé qua chợ, chuẩn bị ít thức ăn cho ngày mai.

Tối:

Cơm tối cho cả nhà. Dọn dẹp vệ sinh trong ngoài. Tán gẫu dăm câu cùng ông ngoại và cậu bảy của con, thoa bóp thuốc để bà ngoại con đỡ đau nhức, ... Cùng con trai của mẹ học bài. Và công việc của mẹ: chấm bài, đọc sách, xem giáo trình, và đôi khi làm thơ ( khi mà giây phút tâm hồn mẹ không thể làm được gì khác)…v..v..Rồi lại….như một vòng quay bất tận. cuộc sống cứ thế trôi qua. Buồn vui nếm đủ. Đôi lúc thấy rã rời mệt mõi, khi đời thường với bao va chạm. Đôi khi nghe vui sướng ngọt ngào, khi nhìn con trai lớn lên trong khỏe mạnh, chăm ngoan.

Mẹ tâm niệm: những gì có thể hy sinh, mẹ sẽ hy sinh. Những gì có thể cho đi, mẹ không giữ lại riêng mình. Hạnh phúc lớn nhất, cũng là tâm nguyện của mẹ, đó là được nhìn thấy con trai của mẹ trưởng thành, nên người và biết sống. Ngày mẹ nằm xuống, không muốn con của mẹ rơi nước mắt hay ân hận về những gì đã qua. Mẹ muốn con tiếp tục với cuộc đời, an vui và có ích. Mẹ theo ông bà ngoại, nhẹ nhàng và thanh thản ( bởi đó là qui luật, và bởi mẹ đã sống hết lòng).


Con ơi! Con trai yêu thương của mẹ ơi! Giờ này con đang làm gì? Đã ăn no và ngủ ngon? Đã tắm rửa sạch sẽ và chơi đùa, hay vẫn còn dơ bẩn, bụng đói…? Vì muốn điều kiện học tập của con được tốt hơn, mẹ đành phải gởi con ra ở với dì, dù biết dì con yêu thương và chăm sóc con rất tốt, mẹ vẫn luôn thấy lo lắng và nhớ con của mẹ thật nhiều, mẹ nhớ lắm. mây đen dần vũ, trời sẽ mưa to rồi đây, ba đào chuyển động. con trai của mẹ vui vẻ, no ấm và bình yên nhé. Mẹ yêu con.Nắng sớm mưa chiều, buồn vui sướng khổ, mẹ cam tâm tình nguyện. Tiếng đời mỉa mai, bao lòng tỵ hiềm ganh ghét, mẹ mặc kệ, mẹ không đủ sức để vui lòng tất cả mọi người. Mẹ sống cho con trai và tình yêu trong lòng mẹ. Chuyện đời xưa đời nay, có bao giờ khác được? trái tim loài người đã bị sự tấn công của ác quỷ…thế gian hỗn độn với thật giả bất phân, …. Trái đất vẫn tròn.

Giữa dòng đời cuồn cuộn những giả dối bon chen, tiền tài địa vị…hỏi có gì được khắc cốt ghi tâm? Mẹ từng hỏi mình như thế? Vì mẹ đã từng mất rất nhiều niềm tin ở cuộc sống này, con ạ. Nhưng rồi, mẹ vẫn tin rằng có, phải có. Mẹ vẫn tin về thiên trường địa cửu của những tình yêu sâu nặng ở trong lòng. Nếu sống trên thế gian này mà trái tim mình không rung lên những khát vọng, những yêu thương, cũng như đôi khi phải oằn nặng những đớn đau, thương tích…thì thật là không ý nghĩa rồi, phải không con trai của mẹ? đôi khi, phải biết chấp nhận cả những đau đớn, con à. Nhưng điều quan trọng là, đừng mất niềm tin, đừng mất hy vọng. Niềm tin và hy vọng, sẽ giúp con tìm ra con đường mới, thậm chí giúp con thấu thị chân lý chính từ trong đau đớn đó. Mẹ đã từ trong đau đớn, lẳng lặng sống, lẳng lặng làm việc, lẳng lặng mà cho đi tất cả…để bao ngọt ngào thánh thiện lại trở về ve vuốt trái tim mẹ. Con ơi! Chút khổ để nên người.

Cây rồi sẽ khô, đá cũng sẽ mòn, và người rồi cũng sẽ ra đi, tiếp nối từng thế hệ, cát bụi vô thường rồi sẽ về với vô thường cát bụi. Nhắm mắt xuôi tay là vĩnh biệt cõi trần gian tạm bợ này, còn lại gì chăng? Sương gió cuộc đời. Ông bà ngoại con giờ đã già thực sự rồi. Tóc của ông ngoại đã không còn tìm thấy sợi đen, bà ngoại con thì tay chân đau nhức rã rời…bửa cơm bày ra, thức ăn thừa dọn vào nhiều quá. Chắc ông bà ngoại con đã không còn biết ngon miệng khi ăn, mẹ buồn lắm. Da nhăn mắt mờ, ông bà ngoại con như trái chín trên cành, mẹ thấy xót xa, lo sợ…canh cánh một tình yêu vô bờ bến. Cao xanh- ơn nghĩa sinh thành.

Giọt đắng giọt buồn cứ rơi đều, nhỏ đều giữa cuộc đời, vòng xoáy nhân gian mải miết không ngừng, mùa thu mùa hạ với đông tàn xuân đến, sắc màu tím, xanh, nhạt vàng hay đỏ rực…tất cả, tất cả như hòa quyện vào nhau, làm nên một đất trời muôn màu đủ sắc…và người đời, cười hôm nay, khóc ngày mai, lên voi xuống chó…rất đổi sự thường. Ngẫm, mà chòng chành một cõi tâm linh. Ngẫm, để khi chòng chành, phải biết bình tỉnh mà đón nhận, con nhé!.

Bá Nha- Tử Kì xưa kia, lấy tình bằng hữu làm trọng, bởi điên đảo giữa nhân tình thế thái thì làm sao tránh khỏi những ưu tư trăn trở, với những nỗi niềm đau đáu của nhớ thương, hận buồn, cay đắng…có tri kỉ, để thấy đời vơi đi những ưu phiền; có tri âm để thấy đời vơi đi bao tủi nhục, để thấy niềm vui như lan tỏa, bay xa. ừ! Tri kỉ, tri âm…cần có biết bao giữa cuộc đời vốn quá nhiều giông gió. Và mẹ sẽ vô cùng hạnh phúc, khi con của mẹ - trên vạn dài hành trình cuộc sống- sẽ thực sự tìm được cho mình những tri kỉ, tri âm.


Như kẻ qui y cõi phật, mẹ thấy mình bồng bềnh thoát tục giữa bốn bề là ngũ trí như lai, quan âm từ mẫu với triện vàng chuông bạc, tiếng kinh não nề. Ôi! Hai mé đã khơi ngòi mà vẫn nước đọng đổ xuôi, lòng mẹ, con có hiểu không? Đau đớn lắm. Nổi buồn lo của mẹ rồi cũng đến, ông ngoại con đã không thể ở lại với chúng ta nữa rồi, ngoại con đã ra đi, mang theo nửa trời thương yêu của mẹ, mẹ đã nhớ thương ngoại con đến hụt hẫng, mẹ không làm sao trở về nhịp sống trước kia, trước mắt mẹ, nhìn đâu cũng thấy ông ngoại con. Trái tim mẹ quặn thắt. Con trai ơi! Sau này, khi thời gian nơi cõi tạm của mẹ không còn, con đừng như mẹ bây giờ, đừng đau buồn nhiều quá ( điều đó sẽ làm con sống không còn vui vẻ nữa), con hãy cười nhiều hơn là khóc, hãy hứa với mẹ như thế, vì đó là cách hiếu thảo lớn nhất mà con dành cho mẹ, vì đó là điều khiến lòng mẹ ấm áp nhất, con yêu ạ! Mẹ ấm lòng lắm khi nhìn thấy con trai của mẹ cười ( và trái tim mẹ sẽ tan nát khi nước mắt con rơi) làm đàn ông, đừng rơi nước mắt, nghe con!.


Bất cứ một nghề nghiệp nào, bất cứ ở đâu trong cuộc sống này… cũng cần có chữ Tâm. Không có tâm, mình sẽ sống không vị tha và hết lòng. Không có tâm, mình sẽ không tìm được bình yên và hạnh phúc. Cũng không thể có được tình thương yêu thực sự giữa cuộc đời. Con của mẹ! hãy sống hết lòng mà con có thể, hãy yêu cuộc sống này, yêu những người bên cạnh con, yêu bằng tấm lòng chân thật nhất, con nhé? Tiền tài, địa vị…tất cả đều phù du, bọt biển cả con à. Vì nhu cầu cuộc sống, nên phải kiếm tiền, nhưng con đừng quên rằng đó chỉ là phương tiện để phục vụ cuộc sống của chúng ta mà thôi. Mẹ có để trong tủ sách quyển “ Lão Hà Tiện” của MôLiE- một nhà văn Pháp- mẹ muốn con đọc. Và mẹ muốn con trai của mẹ hiểu rằng: tình yêu thương là vô giá, không tiền bạc nào có thể sánh được. Con yêu của mẹ, hãy sống bằng tất cả tình yêu thương mà con có, nghen con?!


Hôm nay là rằm tháng bảy- lễ vu lan- mùa báo hiếu, mẹ đi chùa lễ phật. Chữ hiếu không nằm ở việc đi chùa- mẹ hiểu điều đó- nhưng có lẽ đã thành thói quen, mẹ thích được quỳ giữa chánh điện, để lại bên ngoài cửa chùa mọi phiền muộn nhân gian, để lòng mình thanh thản bên những hồi mõ với tiếng kinh cầu ấm áp của nhà sư , nghe khói nhang nghi ngút cay xè, nhìn nụ cười hiền lành, từ bi của Đức Phật… mà thấy tâm hồn bình yên lạ. Con trai của mẹ ơi! Không cầu được cho giàu ( nhiều tiền là tốt, nhưng biết sử dụng đồng tiền thế nào đó mới là ý nghĩa thực sự), ), không cầu được chức vị ( chức vị được là tốt, nhưng chính danh với chức vị thì không phải ai cũng làm được, chức vị dễ làm hư một con người), không cầu được sống lâu ( thọ là tốt, nhưng sống như thế nào đó mới là giá trị đích thực của đời người), không cầu được sung sướng ( sung sướng là tốt, nhưng sung sướng trên mọi ưu tư, đau khổ của người thân thì đó là vô tâm )…; mẹ chỉ cầu mong cho con trai của mẹ sự an lành và thông tuệ, biết sống và nâng niu cuộc sống bằng trái tim nhân hậu của con người. Mẹ mong con trai hiểu rằng: Tam cương- Ngũ thường của người nam tử Nho giáo sẽ không bao giờ là lỗi thời, phải biết và rất cần vận hành cái Tri túc của Đạo giáo, cũng đồng thời phải thấm nhuần chữ Nhân của Phật …có như thế, cuộc đời của con sẽ mĩ mãn được an lạc ( Tâm hồn con sẽ luôn được bình yên và trong sáng); mẹ sẽ được an lòng.

Giọt đắng giọt buồn cứ rơi đều, nhỏ đều giữa cuộc đời, vòng xoáy nhân gian mải miết không ngừng, mùa thu mùa hạ với đông tàn xuân đến, sắc màu tím, xanh, nhạt vàng hay đỏ rực…tất cả, tất cả như hòa quyện vào nhau, làm nên một đất trời muôn màu đủ sắc…và người đời, cười hôm nay, khóc ngày mai, lên voi xuống chó…rất đổi sự thường. Ngẫm, mà chòng chành một cõi tâm linh. Ngẫm, để khi chòng chành, phải biết bình tỉnh mà đón nhận, con nhé! Mẹ yêu con trai, nhiều lắm.- ./.




VVM.08.7.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .