Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      
      




CUNG TRỜI DỊU ÊM

Chiều đi sóng sánh cánh cò
Xa đưa tiếng gió chạm bờ lao xao
Em từ cửa mộng chiêm bao
Cho ta vạt nắng xanh màu lá sen

Nhụy vàng dìu dịu hương quen
Thơm từ đất mẹ tình em Tháp mười
Lung linh trong nắng sáng ngời
Em cười vỡ nắng trắng trời sắc hoa

Gió ghen lật lá mượt mà
Ngẩn ngơ xô lệch bóng tà huy bay
Em nằm sóng soãi hoa cài
Hồn thơ về đậu bên đài sen tơ

Ô hay! Có phải là mơ
Hay ta lạc giữa trời thơ tuyệt vời
Chiều đi chia nắng cuối trời
Em chia ta môt khoảng trời dịu êm

MÂY TRẮNG

Sáng nay ra ngõ nhìn mây trắng
Hỏi cội nguồn bay vọng cố nhân
Đường mây vạn lối về vô tận
Không biết trùng lai có gặp không?

Chiều nay ra ngõ nhìn mây trắng
Hỏi cội nguồn bay lối nẻo Tần
Đường mây bỗng lạc chân trời tím
Để buốt lòng đau theo tháng năm

Nhìn mây xõa tóc bên đồi vắng
Ta gởi về em một trái tim
Và ta vẫn mộng về phương ấy
Mơ phép nhiệm mầu một cánh chim. 



VVM.19.04.2026.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
- newvietart@gmail.com -