Tại sao ban đêm yên tịnh?
Vì không người đi ngoài đường!
Câu trả lời thật dễ thương...
của một đứa bé ba tuổi!
Nếu mà người ta không nói
thì đêm càng yên tịnh hơn?
Người Mẹ kề mặt hôn con,
thằng bé dễ thương đã ngủ...
Đêm năm canh, Mẹ thường thức đủ
để nhìn con nó ngủ thế nào.
Chuyện bình thường, ngày xưa ngày sau
người mạnh khỏe, nhà nhà yên ổn.
Chuyện bình thường có người không muốn
họ muốn ồn cho nó vui vui...
Ngoài đường có ai đi chơi
có thể dừng chân ngồi trên ghế đá?
Họ nói gì với hoa với lá?
Lá hoa kìa còn ngủ giấc khuya...
Tôi đang vui quên mất chuyện đi về
gõ nhẹ cửa xem Mạ mình thức, ngủ!
*
Tôi nghĩ đến những ngôi mồ, nấm mộ
năm mươi năm hơn mưa - nắng - gió - mù sương...
LÀM KHƠI KHƠI
MỘT BÀI THƠ NĂM CHỮ
Nắng lâu quá, rồi thì
chắc mưa cũng phải tới!
Không chỉ mình tôi đợi,
ai nữa, nói thêm đi!
Trời mưa, ai vu quy
chắc mưa thì có ướt
mười năm xưa bay phượt
qua rồi mưa Xuân Phi!
Qua rồi mưa Xuân Phi...
cơn mưa nửa chiều nhớ
bến đò hàng thuyền đợi
người đi mưa sang sông...
Mưa hay bay vòng vòng
nếu mà mưa nho nhỏ
tà áo hồng nâng gió
và tóc bay nâng mây...
Mười năm tôi về đây
cây đa và bến cũ
giấc mơ tôi yên ngủ
trong trái tim êm ru...
Dốc Bà Trưng mưa mưa
từng câu thơ trong vắt
như những giọt nước mắt
ngọt ngào giống như em...
Mười năm nhớ mông mênh
là không quên mới lạ
cảnh nước nhà hoa lá
kệ nó mà non sông!
*
Tôi nhỏ xuống giữa dòng
nước mắt tôi mấy giọt
nhớ cái thúng rau ngót
Mạ đợi bữa cơm chiều...
MÚT CHỈ HÀNH LANG
"Chị về đây với người ta
một hành lang rộng buồn da diết buồn!" (*).
Thơ Diễm Châu, tôi nhớ, còn
hai câu đó, một cái hồn mình bay...
Thơ không dở! Thơ là hay
mà thơ không biết chi bày, cũng vui!
Cần gì mình sống có đôi,
thiết tha gì sống bên người dửng dưng?
Chị tôi... từ khi lấy chồng,
tôi leo cây bưởi, cây bòng, ngó xa
thấy cánh đồng, thấy bao la,
thấy bên đó... thấy ngôi nhà trong sương...
Chị đi chắc chị cũng buồn
nên hồi đêm ngủ nghe luồng gió khuya
tưởng đâu tiếng guốc chị về
tưởng đâu trăng rụng bên hè chị nâng!
Hình như thơ tôi không cần
những câu êm ái từ lòng tuôn ra?
Tôi con trai mà! Sơn Hà
chỉ hai chữ, biết đâu là đài hoa!
Tôi em chị, tôi sẽ già
và tôi như chị... đều qua bến đời!
Trăm năm ôi cõi con người
Chút hương phấn với tuyệt vời Thiên Thu.
Tôi buồn lăn trái mù u
Tôi thương nhớ chị xưa từ bé thơ.
Chị đi, đi mãi trăng mờ...
Tôi đi, đi mãi lá cờ khói sương...
Chị ơi em chị có còn
thắp cho chị nhé, ngó tàn hương sa:
"Chị về đây với người ta,
một hành lang rộng buồn da diết buồn!" (*)
(*) Thơ Diễm Châu
THƠ CHẲNG QUA MỘT CÂU CHUYỆN VẶT
Nắng mà như là lạnh...cùng một cái rùng mình! Đang mùa Xuân, không quên, tại sao mà nắng thế?
Kìa, những người tuổi trẻ, nắng làm cho họ già? Họ không than, không la... bụm môi mà làm việc!
Chắc chắn họ không tiếc mồ hôi tuôn ra đâu! Họ giữ kỹ trong đầu niềm vui lương được trả...
Đến những người già cả: Còn sức họ còn làm. Họ có lẽ còn ham thấy gia đình hạnh phúc?
Cõi đời có vinh, nhục. Nắng, mưa, chuyện bình thường... Nắng không thể nắng luôn? Mưa... rồi thì sẽ có...
Tôi, một con người dở... bởi mình đứng ngoài lề: không có gì ham mê dù mưa hay dù nắng.
Tôi đã qua tuổi nhỏ. Qua Cải Tạo nhiều năm. Biết mình còn hai chân thì vững vàng đi tới!
Đi tới cái vũng lội? Đi tới chỗ không dè? Đi tới chỗ lời thề... ba cây nhang đã tắt?
Tản Đà Thề Non Nước. Tản Đà mất, còn thơ! Câu kết thơ... là chưa... có bài nào có "hậu"!
Thơ! Trời ơi là Xấu! Thơ là hơi thở thôi... như là chút mây trôi (nhiều hơn, chờ gió nổi!).
Bây giờ đang mùa Xuân. Lịch in rồi, không đổi. Nắng, nóng, không giả dối... tại thời tiết, biết sao?
Những gì mình ước ao, có, có, có không có! Tất cả đều chuyện nhỏ, mình dám nghĩ thế không?
Ai dám lội qua sông là biết nghĩ đến con cầu. Ai mơ chuyện sang giàu... không lòng cũng có óc!
Khổng Tử nói như khóc: "Dư dục vô ngôn" (*). Chỉ bốn chữ mà ồn... mà thốn tâm thiên cổ.
Nếu bạn thở thành gió, tôi tin buồn bay qua...
(*) Khổng Tử nói: "Ta muốn không nói nữa / Dư dục vô ngôn". Tử Cống thắc mắc: "Nếu Thầy không nói nữa thì đệ tử chúng con làm sao đem lời dạy của Thầy mà truyền cho đời sau?". Khổng Tử đáp: " Trời không hề nói / Thiên hà ngôn tai mà bốn mùa xoay vần mãi, mà trăm vật trong vũ trụ sinh hóa mãi. Thiên hà ngôn tai!". (Luận Ngữ).