Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      


NẮNG XUÂN CÒN VƯƠNG TRÊN ÁO EM

Ban mai
gió Xuân qua hiên nhà rất nhẹ
như sợ chạm vào một giấc mơ còn dở dang …
Anh thấy em
dịu dàng bước ra từ khoảng trời Giêng hai non trẻ
áo lụa mềm
còn vương lại chút nắng Xuân
trên bờ vai nhỏ
Nắng không vàng rực rỡ
chỉ dịu dàng trong mắt em
như muốn lời trao ngỏ…
Con đường xưa chợt mềm hơn bước chân em
hàng hoa dại ven đường
nghiêng nghiêng theo tiếng cười thơm ngát
có phải mùa Xuân về
hay vì dáng lụa kiêu sa
mà đất trời thay màu áo mới?
Anh đứng đây
giữa mênh mang hương lúa
sao nghe tim mình chợt run run
như buổi ban đầu biết nhớ
Nắng Xuân còn vương trên áo em
hay đã vương vào anh màu ký ức…
chuỗi ngày mơ mộng chưa phai?
Một mai
khi mùa Xuân đi qua rất vội
khi gió không còn thơm mùi cỏ mới
anh tin rằng
chỉ cần nghĩ về em
là nắng lại về hong ấm - vương trên áo em.

ĐÊM XUÂN NHỚ CON

Gió Xuân lay nhẹ qua rèm
Ba ngồi lặng lẽ bên thềm lệ rơi
Đêm thâu lưng tựa vách đời
Chén Xuân chưa cạn đã rời rã say
Con đi… héo úa tháng ngày
Mỗi mùa hoa nở vơi đầy xót xa
Ngày Xuân ấm cúng chan hòa
Thiếu con, ba chợt lệ nhòa nhớ thương
Đêm Xuân cùng ánh trăng vương
Ba còn thao thức…canh sương đợi chờ
Xuân đi, Xuân đến ước mơ…
Mà con thì đã xa bờ nhân gian
Ngước lên nhìn ánh trăng tàn
Tìm trong muôn ánh sao ngàn chơi vơi
Phải con hóa ánh sao trời
Soi lòng ba giữa ngậm ngùi đêm Xuân.



VVM.19.03.2026.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
- newvietart@gmail.com -