Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      
      


HÔN EM SUỐT SUỐT MÙA XUÂN NÀY

Thế là qua Mồng Ba!
Thế là đã hết Tết!
Thế là Em vẫn biết:
Anh Yêu Em Muôn Năm!

Người ta hô vang vang Thời Gian Không Giới Hạn.
Thời Gian Là Ánh Sáng Từ Trái Tim Tỏa Ra!
Tình Yêu là đóa hoa
              nở đêm trăng Mười Sáu!

Thơ Trần Dạ Từ Nguồn Đao:  "Em. Mười Sáu Tuổi,
               Trăng Mười Sáu,
                         Áo Lụa phơi đầy hiên gió xưa!".

Mình đi tắm Nguồn Thơ
con-sông-đào em nhé!
Mình đi vào rừng... để
Hái Trái Sim Chia Đôi!

Hôn Em cái miệng cười "Ôi Vầng Trăng Mười Sáu!"
Thương nhau mình đổi áo qua cầu bay gió bay...

*

Nằm xuống!
Mình gối tay:
Anh Yêu Em Sống Mũi...
Em!  Vầng Trăng đang xuống núi...
Con Nai Vàng Tiếng Thu!

CÁC EM TOÀN GIAI NHÂN CẢ SÂN TRƯỜNG HOA NỞ

Sáng Mồng Năm, Bà Cai / ra cổng trường mở khóa.
Cái móc nhỏ giữ đó... kẻo gió bay mùa Xuân!

Các em ... toàn giai nhân / tung tăng chen cổng phụ,
cả sân trường hoa nở / nâng  Thầy Cô lên mây!

Năm mươi năm năm nay... tôi nhớ về như vậy!
Bao giờ tôi được thấy... Trường xưa bươm bướm bay?

Mưa ôi mưa bóng mây / đọng bàn tay mấy giọt
Nước mưa Mỹ không ngọt mà đắng đót làm sao!

Không lẽ tôi chiêm bao?  Sáng Mồng Năm tỉnh mộng?
Cả Ngọc Hà nổi trống... Vua Quang Trung Muôn Năm!

*

Năm mươi năm... khóc thầm... mùa Xuân mùa Đại Thắng!
Mùa Xuân gió bay nắng... mưa!  Bà Cai Bà Cai ơi!

Những con bướm rong chơi / trên sân trường bát ngát...
Gia đình Cô Thân Thị Hồng lạc / trên biển Thái Bình Dương... 

Nghe tin Giáo Sư Nguyễn Đình Cường, Chị Đỗ Thị Tiến tới bến
... ngồi trong rào dây kẽm, anh em khóc mà vui!

Mây trên trời trôi trôi... Thầy Nguyễn Nam Ninh nói "Lệ!
bạn mình đi hết trơn...".  Chúng tôi sáu năm hơn chuyện vui buồn nho nhỏ...

Ôi bước chân của Ngọ!  Tà áo dài của Sương!  Đà Lạt rất yêu thương... Mong Bà Cai còn sống!
Mai mốt về... cảm.... động:  Ai Cũng Là Cố Nhân!

Không ai cầm cái khăn...
Để mặt khô ran... Nhớ!

TIẾNG CHUÔNG VÀ TIẾNG MƯA

Ngày không có ánh sáng!  Mưa nuốt chửng mặt trời.  Tết! Không nghe một lời của ai mừng ai cả...

Thành phố này không lạ:  Thành phố nhiều China.  Không nhà nào chưng hoa.  Không tiếng chân đạp đất!

Coi như không Tết nhất?  Chỉ có mưa... Mưa sa! Chỉ có vài nụ hoa nở vàng tê tái ngõ...

Bướm, dĩ nhiên không có!  Trời mưa mà!  Mưa sa... Nhắc lại đó, mưa sa cho ông Trời nghe khóc...

Cho ai xa Tổ Quốc buồn cứ mở TV.  Cho những cuộc chia tay... Hai Thế Kỷ đã đủ!

1975 là gió... bay qua số 20!  Năm 26, mỉm cười, 27... rồi thêm nữa?

Người Lính sau Cải Tạo...  biết mình thật lưu vong!  Lời Phật:  "Có là Không"... mà Không là Không Có!

Chải đầu đi tìm Chúa, Chúa chỉ "cát bụi bay...".  Mưa,  Giao Thừa, hôm nay, mưa, còn mai còn mốt!

Không lẽ tóc dài thượt để rồi gió cũng bay?

*

 Ước chi được cầm tay một người đồng thuyền nhỉ, ngồi xuống và túy lúy và nhắc Vũ Hoàng Chương...

"Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa
bị Quê Hương ruồng bỏ, giống nòi khinh..."

Tết, ngó quất nhìn quanh:  mưa đầy thềm nước mắt.  Chuông Chùa ngân, có thật, boong boong trên mái tôle! 

Nhà Thờ cũng rung chuông...
Tiếng buồn nghe nát bét!

CẢM ƠN HOA ĐÀO NỞ SÁNG NAY MÙA XUÂN VỀ

Sáng nay, đúng mồng Một, hai cây đào vườn tôi... bỗng dưng đẹp-tuyệt-vời:  Cành nào hoa cũng nở!

Tôi cứ đứng nhìn nó.  Và chắc nó cũng nhìn tôi.  Năm mới đang tới rồi!  Quê Hương ơi!  Yêu!  Quý!

Tôi đang sống trên Mỹ (hơn ba mươi năm tha hương), lần đầu chuyện lạ thường... thấy đúng ngày Mồng Một!

... Thấy Quê Hương Tổ Quốc trong lòng tôi sáng trưng!
Thấy Tương Lai... là mừng!  Lậy Trời:  Tương Lai Có!

*

Tôi nghĩ đến Thiên Chúa.  Thiên Chúa từng nói Không!  Chỉ Hôm Nay là dừng, những khổ đau chấm dứt...

Mở Kinh Thánh ra đọc, bạn sẽ thấy như tôi!

Tổ Quốc Quê Hương tôi và người người muôn cõi - chúng ta một Thế Giới / Bác Ái là Tình Yêu!

Tôi không thích chiều chiều ra cửa sau đứng ngó về Quê Hương đau khổ, về Mẹ già rách tươm... (*).

*

Tôi - Thằng Bé Đi Hoang.  Tôi - Lạc Loài Tứ Xứ... Ông Trời chắc không nỡ đày đọa Dân Tộc tôi?

Từ Đinh Bộ Lĩnh xa xôi... đến Hồ Chí Minh gần gũi, dân tộc tôi mắc tội gì mà bị đày hoài?

Ngô Đình Diệm không cần Ngai, ông nằm ngủ trên chõng! ?
Người Lính cần chiếc võng... nằm canh sương biên cương!

Tôi khóc... không phải buồn mà thật lòng tức giận!  Đồng bào tôi ăn mắm... nên tôi thấm tình người?

*

Sáng nay, Mồng Một ơi!  Hai cây đào cùng nở!
Tôi không phải Đạo Chúa (Tôi chẳng Tôn Giáo nào).  Tôi đứng nhìn hoa đào, lệ tôi trào, tôi hứng!

Tôi mong từng ngày sống... Đất nước tôi phải vui!
Tôi yêu những cái gùi người Thượng gùi sông núi...
Tôi mót từng nhánh củi mình góp sưởi mùa Đông!
Những người Lính bốn Vùng... anh em ơi... tôi nhớ!

Cảm ơn hoa đào nở, sáng nay mùa Xuân về...

(*) Ca dao:  "Chiều chiều ra đứng ngõ sau,
                    Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều!".



VVM.19.02.2026.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. vietart@gmail.com .