Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      






XUÂN BÌNH YÊN


PHIÊU HỐT

Ta phiêu hốt giữa hư không
Tháng Giêng trăng vàng cổ tự
Cồn mây lảo đảo càng khôn
Thẩm sâu linh thức vân vũ!

Đắm chìm bến gió bờ sương
Si mê lũng thương đồi nhớ
Phi lau sỏi dấu đá mòn
Lối cỏ mai ngày quang lộ!

Ta phiêu hốt cõi vô cùng
Trầm luân hai tần thế kỷ
Bãi lầy cát vết chân dung
Tâm thế an nhiên tự hỷ!

Khúc quành ở một nhánh sông
Cỏ gai đôi bờ vực thẳm
Dĩ vãng mù tăm cánh đồng
Tuổi thơ xa trôi nghìn dặm!

Cánh diều băng chiều gió lộng
Cánh cò cõng nắng trổ bông
Mái chèo nghịch dòng rẽ sóng
Giáp nước ngẩn ngơ bềnh bồng!

Tâm thức oan khiên thức nhận
Bát quái đồ trận ngổn ngang
Phù sinh ngũ hành lẩn quẩn
Ta phiêu hốt giữa dương trần!…

HOA MỚI THÁNG GIÊNG 

Tháng Giêng chạm ngõ trúc đào
Vườn thơ hoa mới ngọt ngào hương em
Gió hôn mắt lá sau rèm
Tường rêu loang lỗ bên thềm hoang sơ!

Tháng Giêng hoa nắng hững hờ
Vườn xuân phiêu hốt bến thơ sóng trào
Góc tình đuối mộng trăng sao
Nửa chiều nhan sắc vương cao đỉnh sầu

Tháng Giêng ngọn chướng lao rao
Vàng trăng cổ tự chiêm bao nửa đời
Càn khôn lảo đảo nghiêng soi
Chiều sâu linh thức cuối trời phiêu linh!

Tháng Giêng hoa mới lũng tình
Vườn yêu diễm ảo lung linh cõi người
Tôi còn em ngự trong tôi
Hoàng hôn tím ngắt chân trời mù tăm !

TỰ THÁN

Tám mươi sáu tuổi cũng như ai
cứ ngỡ rằng ta thời trẻ trai
rông  ruổi khắp miền qua bão lửa
rừng sâu núi thẩm đã bao ngày

Hành trình bút mực mấy ngàn dặm
đá sỏi xót thương đời gốc gai
mệnh nước nổi trôi sầu viễn xứ
tha hương phiêu bạt tháng năm dài!

           Biệt trang Xử Quân Tử 20:16 Jan 27-2026

XUÂN BÌNH YÊN

Ngọn chướng sòng giục giã
Từng cánh én nghiêng chao
Nụ mai vàng hé nở
Bình yên xuân ngọt ngào!

Nào bánh chưn bánh tét
Nào dưa món dưa hành
Coi như chào đón Tết
Sao quạnh vắng buồn tênh?

Cũng thịt đông cà bát
Cũng củ kiệu tôm khô
Cũng rươu ngô, cô-nhắc
Mà vắng tiếng “dzô dzô”!

Cũng đành thôi đón Tết
Cùng bầy chim líu lo
Nghe chừng như giọng hát
Theo điệu lý câu hò!

Giao thừa không đốt pháo
Trừ tịch vẫn tịch liêu
Nô đùa cùng con cháu
Vui rên mé đìu hiu!

BẾN XUÂN

Bến xuân quạnh quẽ hắt hiu
Chúa xuân ngơ ngác sáo diều nhặt khoan
Nàng xuân má thắm môi hường
Dang đôi cánh mỏng ngàn phương nhạt nhòa!

Em đi từ phút chuyển mùa
Giữa cơn lốc xoáy gió đùa cợt trăng
Ngậm ngùi tiếc nhớ bâng khuâng
Con đường dốc ngược bến xuân lặng lờ!

Em đi chưa kịp hẹn hò
Đường trăng rối tóc Nguyệt mờ dung nhan
Từ em lạc dấu địa đàng
Anh thơ thẩn nhặt lá vàng bến xuân!

Lìa cành trái chín vừa rưng
Đương thì con gái thơm lừng sắc hương
Từ em xa cách muôn phương
Anh thân gỗ mục cuối đường tương tư!

Phần hai thế kỷ thực hư
Đông trùng hạ thảo xuân thu nhị kỳ
Như chưa hề có phân ly
Hồn xuân ngọn bấc thầm thì bến xuân!



VVM.12.02.2026.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com .