Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      
             






TÀN THU

Xin cám ơn vì người còn biết khóc
Khi ta trở về giữa khoảng trời không
Lời trên môi khoảnh khắc đã thiên thu
Trong cõi lặng chỉ tiếng lòng rạn vỡ

Ta trở về giữa muôn trùng lá đổ
Màu thu xưa đã mấy độ tàn phai
Gió cuốn bay những phiến hồn thạch thảo
Ngàn năm qua đã dừng lại nơi này

Xin cám ơn vì người còn biết gọi
Để thời gian ngoảnh lại tuổi đôi mươi
Khi nắng sớm, chiều sương, đêm nguyệt tận
Đã mơ hồ nỗi tiếc hận chia phôi

Sâu đáy nước xanh xao vầng cổ nguyệt
Thu tàn rồi hiu quạnh cả mùa đông
Như tượng đá đứng trong trời sương tuyết
Giữa hai người vẫn cách một dòng sông

BÀI LỤC BÁT MÙA ĐÔNG

Lá từ thu rụng sang đông
Miên man một cõi sầu không bến bờ
Đời trôi như một giấc mơ
Thác ghềnh cũng đã phủ mờ rêu xanh

Thương ta nghiệp cả tan tành 
Thanh xuân chí lớn cũng đành phù vân 
Chiều đông buông xuống mộ phần
Thương người yểu mệnh đường trần xa xôi

Vai xương còn nặng gánh đời
Đành thôi gửi lại một lời mai sau
Tình xưa vạt áo phai màu
Bao mùa đông cũ bên cầu đợi trăng

Sương buồn từng giọt ăn năn
Cho ta uống hết sầu dâng lưng trời
Ai gom lá đốt giữa đời
Một miền khói tỏa bóng người nhòa phai

(Cuối năm 2025)



VVM.11.01.2026.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .