Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      




XUÂN – HIỆN TẠI VÀ QUÁ KHỨ

Mong manh quá cuộc đời ơi sao thế?
Hiện diện một lần rồi mãi mãi hư vô
Để cho ta cất tiếng cười ngạo nghễ
Thế nhân kia kì lạ đến không ngờ
Mùa xuân tươi xin bước đến tình cờ
Cho cõi tục đừng chờ mong thêm nữa
Cho vạn con tim nơi trần gian mở cửa
Đón én bay, hoa thắm phút giao mùa
Ngắm trời này có ai nhớ năm xưa?
Xuân thứ nhất như chợt về trở lại
Gieo lòng người nỗi đau sầu tê tái
Khoảnh khắc nào giờ lắng đọng không phai
Hãy nói ra đi dĩ vãng là ai?
Và từng kỷ niệm là gì trong hiện tại
Hãy hạnh phúc vì không gian trống trãi
Để dư âm về lại khắp bầu trời
Ôm nắng vàng và đừng giận ai ơi
Khi xuân đến mang theo lời quá khứ
Bởi dĩ vãng đâu là gì kia chứ
Nếu nhìn về ánh sáng của tương lai.

SẮC VỊ GIAO MÙA

Nắng điểm tô muôn vàn bao ý nhạc 
Gọi thanh bình về khắp cả trần gian
Nhịp êm đềm một khúc hát ngân vang
Xua lặng lẽ đón an hoà gõ cửa 
Triệu con tim như bừng lên ngọn lửa
Mừng hội vui hạnh ngộ của đất trời
Hoa nhảy múa chẳng còn cần bướm nữa
Bởi giao mùa đã phút chốc lên ngôi
Giữa bầu trời mây trắng lặng lờ trôi
Đùa với gió, với tầng xanh cao tít
Thiên nhiên vui ngập tràn niềm cảm kích
Những phúc phần tạo hoá đã ban cho..

TIẾT XUÂN

Trong làn gió cuối đông đang nhẹ thổi
Xuân chuyển mình sau giấc ngủ thần tiên
Khắp đó đây thánh thót tiếng chim huyền
Năm cũ bước xuống thềm đi xa mãi
Nhịp rộn ràng nơi nơi như bùng cháy
Xua đi bao ngày tháng đã qua rồi
Chỉ riêng ta sao vẫn cứ lặng ngồi
Như hoài niệm chút gì còn vương vấn
Xuân mang đến sân trường tươi màu nắng

Cành phượng già cũng mang chút ngây ngô

Không còn đâu những ngày nào vắng lặng
Giảng đường giờ đầy ắp nụ cười vui
Giá buốt kia cũng từng bước qua rồi
Đừng cứ mãi ngồi nhìn về quá khứ
Vui thế kia có gì đâu buồn chứ
Hãy mĩm cười ôm trọn cả trời xuân...



VVM.27.12.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .