Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      




ĐƯA EM VÀO PHỐ THỊ MÙA ĐÔNG

gom mây nhóm lửa
đưa em vào phố thị
đi giữa đèn hoa đêm ngày không tắt
trực diện hai trái tim treo lủng lẳng
quay theo gió mỉm cười
như đồ chơi trẻ con đầy màu sắc
gió lạnh lao xao và âm thanh pha trộn
buổi tối mùa đông
có tiếng leng keng của phong linh
ngọt ngào chuyện đời xưa cổ tích
ta sẽ bồng em vào lòng
như ông già Noel áo đỏ bồng em bé
hơi nóng chúng ta sưởi ấm cho nhau
ký ức trở về trên nóc nhà thờ ngọn cao
cứ thế mà đi
cuộc viễn hành của chúng ta không dứt
như dòng sông đen chảy qua thành phố
hình như tìm mãi không ra điểm tựa
-nói chi điểm trú-
những lần hụt hẫng vói lấy mặt trời
những tinh tú dần xa
chiếc khăn nhỏ màu xanh trên đồi
bàn tay vẫy mông lung
sương rơi trên tóc muối tiêu
buổi chiều tàn tạ
có tiếng kêu thắp lửa
những gương mặt nhạt nhòa
bài thơ rách không tên…
mơ hồ như lá rụng
tiếng vỡ của lời nói và tiếng kêu của chim

  viết lại tiễn năm cũ

CON ĐƯỜNG TRẦY TRỤA

dung nhan về dưới phố
xôn xao mấy cuộc chơi
con đường nghe trầy trụa
nắng hạ cháy da người
ba sinh thèm hương lửa
mấy vọng động mệt tim
thân nghiêng theo chiều gió
ngồi thở dốc im lìm
con ngựa già leo núi
con sâu nhỏ trên cây
que củi đời đã mục
sớm tối mưa bụi bay 
về đây hồn ngơ ngẩn
trời mây nước mông lung
vàng thơ kinh mấy chữ
lật trang sách tay run...



VVM.08.12.2025.