Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      





Đợi con

mẹ ngồi võng cả hoàng hôn
đợi con vàng võ trong cơn mưa chiều
rừng hoang xơ xác tiêu điều
thoảng đâu đây tiếng sáo diều véo von?
mấy mươi mùa bặt tin con
còng lưng mẹ đợi mỏi mòn giấc mơ
miệng thầm ru khúc ầu ơ
cái cò, cái vạc… bơ vơ lạc đồng
gửi lời vào gió mênh mông
hồn con lưu lạc suối sông nơi nào?
ruột gan mẹ xót như bào
mấy mươi năm gió réo gào trong tim
cuối trời hun hút cánh chim
bóng con bằn bặt khuất chìm nơi đâu?
nỗi buồn rỗng những canh thâu
nhớ thương bạc trắng trên đầu…mẹ ơi!

Đồng đội tôi trẻ lắm

  (Tặng đồng đội tôi )


Đồng đội tôi những chàng trai rất trẻ
Chất phác, chân quê, mộc mạc, khiêm nhường
Mười tám tuổi lên đường cầm súng
Nguyện một lòng giữ đất nước quê hương
Có chàng chưa kịp có người thương
Hóng hớt chuyện yêu, ngủ mê gái đẹp
Hầm chặt úp muôi chẳng lo rộng hẹp
Mộng trăng sao mơ mấp máy môi cười
Có mối tình thầm vẫn vời vợi tin yêu
Đọc trang Kiều ngỡ mình là Từ Hải
Lội suối trèo non không hề ngần ngại
Ngắm sao trời da diết nhớ quê hương
Những chàng trai hiền lành giữ biên cương
Một dạ trung trinh kiên cường như đá
Máu, mồ hôi gieo lên bạt ngàn hoa lá
Viết bản anh hùng ca Tổ quốc trường tồn

Thức cùng nước non

đảo tiền tiêu giữa khơi xa
du dương Quan họ bao la gió ngàn
tình trong câu hát nồng nàn
trái tim chiến sĩ vô vàn tơ vương
ân tình đất mẹ quê hương
quện trong khúc hát yêu thương ngọt ngào
thân thương tiếng gió cồn cào
Tình yêu lớp lớp sóng trào khôn nguôi
hoa hồng nở thắm trên môi
lời thơm em hát mây trôi thẫn thờ
biển mênh mông nhớ thương bờ
quê hương em đợi, em chờ… thủy chung
biển xanh sóng gió trùng trùng
hải đăng - Người lính thức cùng nước non

Nhớ đồng đội

  (Tặng đồng đội hy sinh ở biên giới)


Giấc mơ nào dang dở dưới đất nâu?
Bên suối cạn, nơi rừng sâu hoang vắng
Người trở về quằn quại bao đêm trắng
Mê giật mình thảng thốt gọi tìm nhau
Mấy mươi mùa trái tim chẳng nguôi đau
Mộ đồng đội có xanh màu cỏ úa?
Ánh mắt hồn nhiên rập rờn sóng lúa
Hóm hỉnh cười bạn kể “chuyện quê choa”
Bốn mươi năm rồi khói lửa đã xa
Trong giấc ngủ tiếng pháo còn nhức nhối
Mù mịt đất trời, xác xơ cây cối
Đá toác lòng, nghi ngút khói “lò vôi”
Ký ức ùa về nhớ lắm các anh ơi!
Miền biên ải ngút trời sim mua tím
Gái bản Nà Van nụ cười chúm chím
Mắt bạn sáng ngời dõi mãi đường biên

(Bản Nà van thuộc huyện Lộc Bình – Lạng Sơn)

Lính đảo

bình minh mặt trời đội sóng
từng đàn mây lửa bay về
ban mai đồng đội thay gác
biển đầy sáng thật đê mê
thỏa thuê hít căng ngực gió
dõi xa tít tắp chân trời
mịt mù trùng dương sóng vỗ
thanh bình muôn dặm biển khơi
hiên ngang giữa trời gió nắng
lung linh hải đăng kiêu hùng
dãi dầu nắng mưa chiến sĩ
kiên cường không chút nao nung



VVM. 08.12.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .