Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      



MÙA THU LÁ BAY

Mùa Thu là mùa buồn bã - không phải mình tôi nói đâu!  Hỏi Thu? Ai cũng một câu:  Mùa Thu là mùa buồn bã!

Mùa Thu là... mùa của lá!  Hoa chưng trong tiệm không rơi... còn hoa mình thấy trên đồi... là hoa của trời của đất!

Mỗi lần gió qua phần phật... con đường lá rụng như mưa.  Thành phố vun lá thành mồ... vài hôm sau mới hốt hết!

Lá mà rời cành, lá chết!  Cành còn... sống tiếp sang năm!  Tôi nói với hoa, nói thầm:  "Mong hoa... đừng là như lá!".

Có khi hoa rơi lả tả... Cháu tôi Ngoại ơi Mưa Hoa!  Chắc hoa không có tuổi già... hoa rơi tại buồn hoa khóc?

Tôi nghĩ theo lòng... chiều dọc, còn chí tôi thì chiều ngang... Ôi ai có chí cũng tàn!   Lính chỉ một người Tư Lệnh!

Năm mươi năm đời bất định!  Xuân, Thu, vẫn đúng hạn kỳ...  Tôi làm Thơ chơi... chuyển đi... vài chiếc lá khô vàng úa...

Màu lá vàng như màu lúa... Lúa vàng mùa gặt ở quê!  Tôi Cải Tạo thì có về, chớ xa quê thì mất hút...

Quỳnh Dao có pho Tiểu Thuyết "Mùa Thu Lá Bay"... thành Thơ... Tôi làm Thơ tôi thành xưa, không có thành xưa nào sụp!

Chỉ có những lần hớt tóc... chải đầu, tóc bay Thiên Thu...

AI ƠI QUA ĐỒNG CỎ HƯƠNG MÙA XUÂN CỦA TÔI

Ngày lại ngày... cứ vậy / mà trôi qua thản nhiên!
Chữ nghĩa nhiều khi phiền... nhiều khi mặc kệ nó!

Nhiều khi cũng giả bộ / không để ý thời gian!
Như không... để ý nàng - người con gái mới gặp!

Ông Nguyễn Du thật ác - ông có thơ thật hay!
"Người đâu gặp gỡ làm chi, trăm năm biết có duyên gì hay không?".

Thơ Nguyễn Du:  Con Sông dài nhất trên thế giới...
Nhiều cuộc tình đáng nói từ nhiều Thế Kỷ xưa...

... như cuộc tình Âu Cơ với Lạc Long Quân mình đó!
Nhiều cuộc tình kỳ ngộ... Bích Câu thật ngộ kỳ!

Tôi nghĩ Dương Quý Phi... / Lý Bạch... chàng thi sĩ!
Thơ của chàng thủ thỉ... như lời bướm lời ong!

"Vân tưởng y thường, hoa tưởng dung
Xuân Phong phất hạm lộ hương nùng..."

Hai má Dương Quý Phi hồng!  Tóc Dương Quý Phi bồng bồng trong gió...

Ai ơi, qua đồng cỏ... hương mùa Xuân của tôi!

*

Cầm bút tôi khuấy chơi... cũng thành thơ buổi sáng!
Hôm nay trời lại nắng... tôi nhớ Canada...

Tên nước như trái cà Tomato màu đỏ...
Áo của ai màu đỏ, xấp lụa đỏ hôm kia...

Tôi lại nhớ Nguyễn Thu Minh, thơ nói về áo đỏ!
"Áo đỏ chớ về trong buổi trưa, chiều nay nắng xuống lạnh giao mùa!".

Thơ là lời... bâng quơ chắc không cần phê phán?
Em ơi chừ buổi sáng / anh nhớ em bàn tay!

NGƯỜI LỚN THÈM NẮNG NHƯ CON NÍT THÈM CÀ REM

Mưa... thì chắc không mưa!  Mấy hôm nay thèm nắng!  Ông Trời như đi vắng? Lạnh rồi, Trời thăm ai?

Trời đi tìm tương lai / cho loài người vui vẻ?  Cuối tháng Halloween ghé... cũng là Lễ tưng bừng!

Ngày đó mới mùa Đông... Ngày đó dòng năm tháng / chắc không có lãng mạn... vì ma không ước mơ...

Trong ánh sáng tỏ mờ, bây giờ gần như vậy...Câu thơ không biết chạy, niềm vui thì cứ trôi...

*

Thèm nắng lắm, thưa Trời!
Ngày hôm nay quá lạnh!  
Mùa đi không xúng xính mà lặng thầm... như câm!

"Anh cho em mùa Xuân, nụ hoa vàng mới nở!".  Thơ của Kim Tuấn đó, thuở nào... xưa quá xưa!

Thuở nào niềm ước mơ của con người buốt giá, của con tàu biển cả lạnh lùng tảng băng trôi...

... và mây bay trên trời.  Ông Trời đem nắng giấu!  Mồng tơi leo bờ giậu, thơ ấu mực tím nhòa...

Bạn ạ, mình xót xa... Này bài thơ buổi sáng!  Mây sương mù chưa tản, gửi bạn niềm bâng khuâng...

NHỮNG NỤ HOA HỒNG VÀNG VÌ EM E ẤP NỞ

Mùa Thu... như hàng năm:  một tuần là dài lắm / làm cho ngày bớt nắng, làm cho đêm dài thêm...

... làm cho anh nhớ em / khi mùa Đông đang tới, chắc chắn em đang nói:  "Mình diện áo ngự hàn!".

Rồi chúng ta lang thang / đi trên đường tuyết trắng.  Nhiều con đường rất vắng / đến Giáo Đường rất thưa...

Tuyết bay.  Không phải mưa... Không phải sương... em nhỉ... mà là hoa tứ quý / nở chào mùa cuối năm!

Những nụ hoa hồng vàng / vì em e ấp nở... cũng vì anh có hứa / hoa đào phai rồi mà... 

Anh nhớ... hồi xưa, xa... Lan Đình -  thơ thật ngộ:  "Hoa đào phai về mùa Xuân quá khứ, đền cho em màu rực rỡ hoa vàng!". (*)

Mùa Thu có lá vàng.  Mùa Đông có hoa vàng!  Tôi yêu nàng tha thiết!  Đừng cười anh, nói thiệt:  "Còn Ai Trên Thế Gian?

*

Còn em thôi!  Giai Nhân... Nụ hoa vàng trong tuyết!  Con nai vàng ngơ ngác, kệ nó mà, nha em? (**)

Chúng mình hãy nhỏ thêm / từng ngày về Cố Quận... Em sẽ là Cô Thắm, anh là khách Tao Nhân...

Chúng mình dạo đường Xuân - đường Xuân không có tuổi!  Chuông Giáo Đường chết đuối... mình khép cửa con sông!

Minh ôm tiếng boong boong / mình thổi bừng bếp lửa... Ôi tiếng reo nho nhỏ / khói lam mờ chân mây!

(*) Thơ Lan Đình (**) Thơ Lưu Trọng Lư

KHUÔN VÀNG THƯỚC NGỌC

Từ ba giờ sáng tới năm giờ sáng,
xe không được đậu ngoài đường...
Cảnh Sát đi tuần thấy có thì để giấy phạt.
Thông cáo đã có treo và ai cũng tuân theo...

Từ ba giờ sáng tới năm giờ sáng
Không một ai lang thang,
chắc chắn là người ta đang ngủ!
Người đi bộ giờ này... chỉ mù sương bay bay...

Tôi ở đây, thành phố này, mười tám năm
Đêm không có trực thăng dừng trên trời rọi đèn
Cảnh Sát dưới đường cũng không hề chộn rộn.
Người ta nói:  Thành phố nào không có hàng rào thì bình yên!

*

Ban ngày tôi nhìn những thảm cỏ,
tôi đếm những chiếc lá bay...
Mùa Thu năm nay, 2025, về muộn.
Cơn mưa hôm kia ướt chưa đủ mười ngón tay!

Tôi nói ra những gì tôi thấy
Tôi suy nghĩ.  Trầm tư. Tôi ghi lại, không phải thơ!
Tôi không ngờ:
Hàn Mạc Tử lại là Thi Sĩ!

Tôi thích Hàn Mạc Tử hai câu
làm tôi nhức đầu, tôi lúng túng:
"Trầm ngán nghê bay trong lãnh cung
Hương thơm bối rối ngọt vô cùng!".

Vua Bảo Đại, 1926 - 1945, có đọc thơ không?
Triều đình cuối cùng nhà Nguyễn, Huế, không có Cung Nữ!
Lãnh Cung.  Cung lạnh.  Trống không.
Đường đi ở Temple City không xe đậu từ 3 am tới 5 am!



VVM.24.10.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. vietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .